Trần Hạo nói: “Không phải nghi ngờ, mà là khẳng định! Chu Trị Bình làm trì hoãn việc xin chứng nhận của tập đoàn Bạch Thị, mà công ty của con trai ông ta Chu Ngọc Hành lại gọi điện thoại tới! Làm gì có chuyện trùng hợp như thế?”
Bạch Phi Nhi không thể hiểu nổi, vì sao nhà họ Chu lại bỗng nhiên muốn gây khó dễ cho bọn họ, chẳng lẽ là bởi vì lợi ích?
Theo như những gì cô biết, danh tiếng của nhà họ Chu từ trước đến nay vẫn luôn rất tốt, khiêm tốn mà thực dụng.
Lợi dụng quyền lực để chèn ép tập đoàn Bạch Thị, chuyện này không giống với tác phong ngày thường của nhà họ Chu.
Trần Hạo biết Bạch Phi Nhi đang nghĩ gì, anh nói tiếp: “Muốn biết chuyện này rốt cuộc là như thế nào, chúng ta đi một chuyến đến Thạc Hân gặp Chu Ngọc Hành không phải là sẽ rõ sao!”
“Đi!”, cô cũng dứt khoát quyết định.
Trần Hạo dẫn theo Bạch Phi Nhi đi xuống dưới tầng rồi nhanh chóng phóng xe đến thẳng công ty Thạc Hân.
Lễ tân ở dưới sảnh công ty biết được người đến là người của tập đoàn Bạch Thị liền tiếp đón chu đáo, dẫn bọn họ lên văn phòng tổng giám đốc.
Lúc này, bên trong văn phòng, Chu Ngọc Hành vẻ mặt nghiền ngẫm chờ đợi, dường như là biết trước bọn họ sẽ tới.
Lễ tân gõ cửa rồi tiến vào nói: “Tổng giám đốc Chu, người của tập đoàn Bạch Thị muốn gặp anh!”
Chu Ngọc Hành liếc mắt nhìn người ngoài cửa, thấy Bạch Phi Nhi và Trần Hạo, anh ta có chút ngoài ý muốn rồi cười nhạt phất tay với lễ tân, nói: “Cô đi xuống trước đi!”
Lễ tân cúi đầu chào một tiếng sau đó rời khỏi văn phòng.
Dưới sự dẫn dắt của Trần Hạo, Bạch Phi Nhi chủ động ngồi xuống vị trí đối diện bàn làm việc của Chu Ngọc Hành.
Sau khi lễ tân rời khỏi, anh ta lười biếng mỉm cười, vẻ mặt giống như là không để hai người bọn họ vào trong mắt, kiêu ngạo gác chân lên trên bàn làm việc.
“Chủ tịch Bạch, cô vội vàng đến đây tìm tôi như vậy là có chuyện gì sao?”, Chu Ngọc Hành hỏi.
Bạch Phi Nhi lạnh lùng nói: “Tổng giám đốc Chu, người đàng hoàng không làm chuyện mờ ám! Bố của anh làm trì hoãn việc xin chứng nhận tư cách về nguồn năng lượng mới của tập đoàn Bạch Thị, công ty của anh lại gọi điện thoại đến nói muốn hợp tác với công ty chúng tôi! Đáng lẽ ra tôi mới là người nên hỏi anh đang muốn làm gì mới phải chứ?”
Chu Ngọc Hành mỉm cười, giả vờ nói: “Còn có chuyện này sao? Bình thường tôi cũng không quản chuyện của công ty!”
Nói đến đây, ánh mắt Chu Ngọc Hành đảo qua Trần Hạo, trong mắt loé lên tia đắc ý.
Bạch Phi Nhi tiếp tục nói: “Nếu như tổng giám đốc Chu muốn hợp tác thì có thể nói rõ ràng, Bạch Thị luôn duy trì thái độ cởi mở, luôn chào đón các công ty khác tham gia dự án, ngay cả dự án nguồn năng lượng mới này cũng vậy!”
Chu Ngọc Hành cười lớn nói: “Nếu chủ tịch Bạch đã thoải mái như vậy, tôi cũng không tiện che che giấu giấu nữa, tôi muốn hai mươi phần trăm cổ phần trong dự án nguồn năng lượng mới của tập đoàn Bạch Thị, nếu như Bạch Thị không đồng ý, đơn xin của các người sẽ bị trì hoãn vô thời hạn, chuyện này ảnh hưởng đến rất nhiều thứ, tôi nghĩ, so với tôi, chủ tịch Bạch còn hiểu rõ hơn!”
Nghe xong những lời kia, Bạch Phi Nhi khẽ nhíu mày, nhưng mà việc này cũng không phải là không thể chấp nhận được, trong đầu cô loé lên hàng loạt tính toán.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất