Mục đích của việc Diệp Tuân đến thành phố Giang Hải là để giải quyết ổn thỏa tranh chấp giữa Lê Tuyết Vi và Đường Khánh Minh, tất nhiên anh không thể để cho Lê Tuyết Vi chịu thiệt thòi.
Rất nhanh, Diệp Tuân đã đi tới cửa phòng riêng, người đàn ông mặc vest đen lạnh lùng nói: "Xin dừng bước".
Diệp Tuân lúc nãy vừa tới, người đàn ông mặc vest đen vẫn còn nhớ rõ anh cho nên cũng không nói nhiều lời, không muốn lãng phí thời gian giải thích thêm.
"Anh bạn, chuyện là như vầy, lúc nãy trưởng phòng Quan thật sự có chuyện khẩn cấp, hi vọng anh có thể linh hoạt dàn xếp một chút", Diệp Tuân một bàn tay ra cười nói: "Đây là chút lòng thành".
Người đàn ông mặc vest đen theo bản năng nhìn xuống tay của Diệp Tuân, nhưng tay của Diệp Tuân trống không, ngay sau đó, lòng bàn tay của Diệp Tuân đã mở rộng trước mắt hắn ta.
Vệ sĩ ở cửa lập tức bị Diệp Tuân làm cho choáng váng, hắn ta mềm nhũn ngã sang một bên, Diệp Tuân đỡ lấy hắn ta, dùng chân kéo một cái ghế lại rồi đặt người đàn ông mặc vest đen ngồi xuống.
Tất cả những hành động này chỉ xảy ra trong vòng hai ba giây. Tất cả quan khách đều bị cấm lảng vảng ở trước cửa phòng riêng nên ngay từ đầu nơi này đã ít người qua lại, không ai phát hiện ra động tĩnh ở đây.
Diệp Tuân kéo tay nắm cửa, phát hiện cửa phòng riêng đã bị khóa.
Hít một hơi, anh dùng lực tháo toàn bộ tay nắm cửa xuống, sau đó đẩy cửa bước vào, dùng tay trái khép hờ cửa lại.
"Tôi cảnh cáo cô, đừng có mà không biết xấu hổ!"
Vừa vào cửa thì Diệp Tuân đã nghe thấy tiếng quát mắng.
Anh ngước mắt lên thì nhìn thấy, trong căn phòng riêng rộng rãi Đường Khánh Minh đang đứng sau bàn làm việc với vẻ mặt tức giận, ông ta đang chỉ vào Lê Tuyết Vi ngồi ở đối diện và quát lên. Trên sàn cạnh bàn làm việc có rất nhiều mảnh thủy tinh của gạt tàn rơi vung vãi.
Diệp Tuân đoán rằng Đường Khánh Minh đã mất bình tĩnh và đập vỡ cái gạt tàn sau khi cuộc thương lượng đổ vỡ.
Phòng riêng rất rộng, ánh sáng ở cửa khá mờ, Đường Thanh Minh và Lê Tuyết Vi thì đang quá tập trung vào nhau nên hoàn toàn không chú ý đến sự xuất hiện của Diệp Tuân.
Thấy Lê Tuyết Vi bình an vô sự và có vẻ còn đang chiếm thế thượng phong, Diệp Tuân không ra tay mà chỉ đứng ngoài cửa quan sát.
Lê Tuyết Vi lặng lẽ ngồi trên ghế sô pha, không hề tỏ ra kích động, chỉ lạnh lùng nói: "Ông Đường, công việc là công việc, tình nghĩa là tình nghĩa, không nên lẫn lộn".
"Chết tiệt! Lê Tuyết Vi, tôi nể mặt nên mới gọi cô một tiếng sếp Lê. Nếu tôi không nể mặt thì cô nghĩ mình là cái thá gì? Lúc tôi ở bên ngoài giết người thì cô còn chưa ra đời đấy! Dám nói chuyện với tôi như vậy, cô đúng là gan to bằng trời!", Đường Khánh Minh đen mặt mắng.
Tất cả quan khách có mặt, ngay cả những đại gia như Lý Lương Vỹ cũng không thể chống đỡ nổi cơn tức giận của Đường Khánh Minh.
Nhưng Lê Tuyết Vi, một người phụ nữ trông có vẻ yếu đuối, thì lại bình tĩnh đến lạ thường.
"Sếp Đường, tôi đang nói chuyện làm ăn với ông, nhưng ông lại mang thâm niên thân phận ra nói", Lê Tuyết Vi không hề nhún nhường, chỉ lạnh lùng nói: "Điều này thực sự quá nực cười. Tôi thấy ông quá thiếu chuyên nghiệp, nên chuyện này ông hãy tiếp tục nói chuyện với chuyên gia của công ty tôi đi".
Đường Khánh Minh gần như phát điên, khuôn mặt tái mét.
Diệp Tuân nhìn thấy cảnh này thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng, Lê Tuyết Vi đúng là con gái lão K, người phụ nữ mạnh mẽ không kém cạnh đàn ông.
"Có gì nực cười? Xét về tuổi tác, cô phải gọi tôi là chú. Tôi là bậc cha chú của cô! Tôi thật sự không biết cô làm thế nào mà trở thành chủ tịch công ty, một chút lễ nghĩa cũng không biết!"
Đường Khánh Minh càng nói càng kích động, nhưng Lê Tuyết Vi vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Nhìn thấy vẻ mặt của cô, Đường Khánh Minh lại càng tức giận và muốn ném thứ gì đó, nhưng ông ta vừa mới ném cái gạt tàn, trong tầm tay không có gì để ném, nhìn một hồi liền ném bàn phím máy tính đi.
Tuy nhiên, hình như bàn phím máy tính của sếp Đường có chất lượng quá tốt cho nên không hề bị vỡ.
Chuyện này thực sự đáng xấu hổ.
"Sếp Đường, nếu như ông cứ tiếp tục mất bình tĩnh như một đứa trẻ thì tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói nữa. Chờ ông lấy lại được bình tĩnh thì hãy nói chuyện với tôi", Lê Tuyết Vi thẳng thừng nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất