Cực Phẩm Binh Vương - Diệp Tuân (FULL)

Suy nghĩ một lát, cuối cùng Diệp Tuân cũng có ý tưởng.  

             Cuối cùng anh đã chọn cho Tưởng Chính Đức một bộ quyết Hổ Ma Đoán Thể, thuộc loại công pháp cấp S được nhét đáy hòm.  

             Công pháp này có ưu điểm là các bước nhập môn khá đơn giản, với một người không có thiên phú gì như Tưởng Chính Đức là cực kỳ thích hợp.  

             Nhưng công pháp này cũng có điểm yếu rất lớn đó là không thể tu được nội kình, chỉ có thể dùng sức mạnh để đối phó với kẻ địch.  

             Trường phái này được gọi là những người khổ luyện, tập trung rèn luyện cơ thể, tu luyện ngoại công lên đến đỉnh điểm, dù không có nội kình thì cũng có được thực lực cực kỳ mạnh mẽ.  

             Nhưng tu luyện kiểu này là chuyển bỏ nhiều công sức lại chẳng có được kết quả tốt, thua xa tu luyện nội kình rất nhiều.  

             Những võ giả đó thường là do chậm chạp không thể tu luyện được nội kình nên mới chuyển sang loại công pháp ngu ngốc này.  

             Những luyện tu luyện cơ thể đó rất ít xuất hiện cao thủ, nhưng một khi tu luyện ngoại công lên đến cực hạn thì vẫn có thể trở thành một thế hệ tông sư.  

             Mà tông sư khổ luyện thường là đối thủ mà các tông sư khác cảm thấy khó nhằn nhất.  

             Quyết Hổ Ma Đoán Thể và Kinh Kim Cương của chùa Lôi Âm có hai phương pháp khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kỳ lạ, nhưng Kinh Kim Cương chỉ là công pháp cấp A mà thôi.  

             “Đi, chúng ta tìm một phòng làm việc yên tĩnh, tôi truyền lại cho anh một công pháp nhập môn”, Diệp Tuân vỗ vai Tưởng Chính Đức.  

             “Công pháp? Bí tịch võ công hả?”, Tưởng Chính Đức hào hứng đến mắt mặt đỏ bừng: “Đi thôi anh Diệp!”  

             Hai người vào công ty, Diệp Tuân trực tiếp dẫn Tưởng Chính Đức lên phòng làm việc của Quan Đình. Quan Đình thấy anh dẫn theo Tưởng Chính Đức vào thì vô cùng kinh ngạc, dùng ánh mắt hỏi Diệp Tuân xem anh đang định làm gì.  

             Diệp Tuân thuận miệng nói: “Sếp, tôi cần mượn phòng làm việc của cô để viết mấy cái này một tí”.  

             “Được”, nghe anh bảo chỉ là chuyện nhỏ nên tất nhiên Quan Đình gật đầu.  

             Nhưng cảnh tượng đó lọt vào mắt Tưởng Chính Đức lại khiến anh ta vô cùng ngạc nhiên.  

             Anh Diệp đúng là ghê gớm thật, người con gái cấp bậc nữ thần rồi lại còn làm sếp như Quan Đình lại khách sáo với anh như vậy, khiến con người ta hâm mộ muốn chết.  

             Diệp Tuân lấy giấy bút ra, chép một phần nhỏ trong công pháp quyết Hổ Ma Đoán Thể, bảo Tưởng Chính Đức mau học thuộc, nghiêm túc nói: “Sau khi học thuộc rồi thì phải tiêu hủy ngay”.  

             Tưởng Chính Đức thoáng sửng sốt, sau đó hạ giọng, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tôi biết, trong phim võ hiệp cũng có mấy tình tiết này, Nếu bí tịch võ công bị tiết lộ ra ngoài thì sẽ có nhiều người tới tranh giành nhau lắm”.  

             "Cũng gần đúng rồi đấy”, Diệp Tuân cười gật đầu.  

             Dù Tưởng Chính Đức biết Diệp Tuân đưa cho mình bảo bối quý giá thế nào, nhưng anh ta vẫn đánh giá khá thấp tính nghiêm trọng của chuyện này.  

             Những gia tộc lớn như nhà Hạ Tứ cũng chỉ luyện thứ tâm pháp cấp C, nếu tin tức về công pháp cấp S lộ ra ngoài thì cả đời này Tưởng Chính Đức sẽ không còn yên bình nữa.  

             Tưởng Chính Đức nghiêm túc bắt đầu học công pháp, sau khi xem xong, sắc mặt anh ta xấu hổ nói: “Anh Diệp, tôi đọc không hiểu”.  

             Diệp Tuân mỉm cười nói: “Không hiểu cũng chẳng sao, học thuộc trước đã”.  

             Tưởng Chính Đức gật đầu, cất công pháp đi: “Tôi về nhà học”.  

             “Trước giờ tan làm tôi sẽ đến kiểm tra, nếu đến lúc đó vẫn chưa học xong thì sau này không cần phải học làm gì nữa”, Diệp Tuân nhìn Tưởng Chính Đức, sắc mặt nghiêm túc nói: “Nếu cánh cửa này mà cũng không thể bước qua được thì còn học cái gì nữa?”  

eyJpdiI6ImNvY1cyUGNvM0lTVVVGRVhMaUJXWFE9PSIsInZhbHVlIjoiem1rQTREaXdNMUk2TTM0R1wvYlFwcVBmQWpYelBuUkZiN3A3djNBRGR4XC9NVStkRDQwcm5ycGEwT2Y3S1N2d3NqUEdLRU55S05SVHJYUVFvd2NLXC9GQmtxWjU1S3ZSb3d5YjJNREFFVldyYU9Kb3NDOGEwRERjb0V0Yno1djJcLzFCeHVRMVB0bE84QlAxdmlvR0crM1Z2dFppcCtMamZjZGhLK1lZV1A2dm5WV0F2XC9qaWJZVlBZQjNHM0xXZjRBbWgzZlVEd1c2Z1U2WlRobDh1SW1IQ1BxanA2b2NLbHVNYmNFVTNGaFBFWCtwN2VMQUtNXC92OGZzOEVVclprWnBnUDd5bUVudGQzaHNJVFBoa3J1UHJYd1wveFdnQmZjYUJKYXV0WEJmSnBWckFPWWZvWE1QVVV5bDJrU3F0aDJiRTNlUHVPdWFWK0FwZEFzXC92cHBCZDdrTWcwWG95aWJqbXBPb0k0YU1GSUNkRnl1am95VFFpdnVIQ3Z5UHFJVnV4ZWdDZHJjdGJ3d2JDTUpZU3hidWU5ZFloOVFJRXVzZURTdUthUGxRc1wvd0RmTT0iLCJtYWMiOiI4YmM2ODljODViZjU1YTQxMTUzMjUyZjE0OTFhZjIzZGJiNmU0NDYxMzRiZWZkZDdkYzViYmVkZDg0ZmFkNDAyIn0=
eyJpdiI6ImZFOUZyOHBTSDgrOEdrU0ZxQXJNdnc9PSIsInZhbHVlIjoiVXZUeVRMK2RxUnJQZDQzM2YwbWd5SFZqYW1aTDRmdGhYd0VvRXhvQlQrWTE1SXF0ald0dVh0eHRDcHA4SXljQlwvWGhBQUlmUjYzbnZjNkUxdzhSS3hpU0ZDZDBxTmx5cnZNQ0xhcmlqQjVYVW1sM09sMFVtejV5ajUzemUzd2p4NVZDUlwvMUFSa1FiYm9PelVySE1MbVRQVlBleVhZVmZjeEFkWHpCeDIxM0ZMckFtSDNhdEJub04xd0VaelhwVU9Nc0p1dFkxaUgybGVLOThoXC9yMTU3U0hiTkZNV0ZRSHhSakFZTStTbm0xZ2pPbzlNSG5mMzRjUGVVdjNnb0x4dnlJS2dqUm9vTmo0YXFKVnI5VDIxTnhSXC9HZjA3cnlnTENJSkJVWVhpVTlZTHJueDFFT0dQdzhvNG04dzBvRTZUVnZXeTdMOVltb2JCa2NJYWI4UkNDUFBVOW80bHBUM2RpRlRRbUJIUjlcL1wvd2J0UUdVT2lWUmtvMWtZeHVBK3dHeEV1V3psUWU1bFF2eDRmV1FJcml1QWRZTGErZUJZWmtHVm9CVzg2aDU5MTk1SXdzaHFJcVZuYVhWU3hjYmJJUFNZUlB4V1BGTTY0ZTVScWFpajFIUlFKK1IyUTdIc25cL0dZemY3a0hwMjRiSGdyRVNqSk9PNXRrUnczdmNLbnFheVlIM3AzcFV1YlRwQTNralhDY2hQXC9TN0NwSDhXcHY0ck9kbXdCcnpGYm82cVJZVlRZNEVoaVZneHlPY3czN0pMcmVJWkN4MzhHbTFkcWY0V1A1VjQrUlVKYTgxUnU0bFNrdktPUk1wQTArWDZcL1RyeFwvcFp5azZ3a1NISU9NOG1XWkxSY1ZibWlHZXB5bWRWb3pwcXdnVEZ1M3lWU0Mybzhzd1B2Sk5ST29ZPSIsIm1hYyI6IjhlZTk5Y2E5NjlkY2MwOTVlN2Y3MTJhODZkNGE5N2Y4MWZlYTQ2MDZmY2I1NWFiMjI0Y2Q3ODZiNzM5ODMxODUifQ==

             Quan Đình lặng lẽ giải quyết công việc sau bàn làm việc, thỉnh thoảng lại ngẩng liếc nhìn Diệp Tuân một cái, vẻ mặt có chút phức tạp. Cô ta cũng không biết mình bị làm sao, hình như vẫn còn canh cánh trong lòng về câu nói của Diệp Tuân tối qua.

Ads
';
Advertisement