Cực Phẩm Binh Vương - Diệp Tuân (FULL)

 Nhưng Chu Gia Đống còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy tiếng hừ lạnh của Diệp Tuân.  

 

 

Diệp Tuân dùng hai ngón tay kẹp đầu thuốc lá bên miệng, sau đó nhẹ nhàng bắn về phía trước.  

 

Vèo một cái!  

 

Tàn thuốc bắn ra nhanh như gió, ngay sau đó, tàn thuốc đỏ bừng trúng vào bờ môi của Chu Gia Đống, tức khắc khiến cho môi hắn ta bỏng sưng phồng lên.  

 

Chu Gia Đống đau đớn kêu lên một tiếng thảm thiết.  

 

“Đệt, muốn chết à!”  

 

Mấy thuộc hạ kia giận tím mặt, cậu Chu bị người ta làm cho bị thương ở ngay trước mặt bọn họ?  

 

“Giết chết nó cho ông!”  

 

Tên thuộc hạ cầm đầu nổi trận lôi đình, gậy sắt trong tay chỉ về phía trước, bốn người sau lưng lập tức cầm lấy vũ khí, hung hăng đánh về phía Diệp Tuân.  

 

“Diệp Tuân, cẩn thận!”. Nhìn thấy đám hung thần ác sát kia, Quan Đình vô cùng căng thẳng, trái tim như bị siết chặt.  

 

Diệp Tuân khẽ nở nụ cười nghiền ngẫm, chân trái khẽ nhảy lên.  

 

Trong chớp mắt, Diệp Tuân nhảy lên trên đỉnh đầu mọi người, đứng ở trên không thực hiện một cú đá ngang!  

 

A a a!  

 

Mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy thanh niên kia đều bị đạp bay, ngã về phía sau hệt như diều đứt dây.  

 

Sau khi Diệp Tuân đáp xuống đất lại nhảy lên, một bước đã đến trước mặt Chu Gia Đống, mà lúc này Chu Gia Đống há hốc miệng thở hổn hển, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.  

 

Diệp Tuân giơ tay vỗ xuống.  

 

Bốp!  

 

Chu Gia Đống phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn, một bên gò má lập tức sưng đỏ, hắn ta bị tát xoay một vòng ngay tại chỗ, sau đó mới bịch một tiếng ngã xuống đất.  

 

Cho đến lúc này, mấy thanh niên kia mới rầm rầm rầm rơi xuống.  

 

Có người ngã xuống mặt đất, còn có hai người ngã xuống mui xe bên cạnh.  

 

Đầu một chiếc xe trong đó bị đập bẹp, phát ra tiếng tu tu tu cảnh báo, không ngừng vang vọng bên trong gara tầng ngầm, vô cùng chói tai.  

 

Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, Quan Đình giơ tay che miệng, trên mặt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.  

 

Diệp Tuân lạnh nhạt phủi tay, anh làm như không có chuyện gì xảy ra đi đến bên cạnh Chu Gia Đống, ngồi xổm xuống, giơ tay nắm tóc Chu Gia Đống, kéo hắn ta ngẩng đầu lên.  

 

Giờ phút này trông Chu Gia Đống vô cùng thê thảm, nửa bên mặt sưng hệt một cái bánh bao, trong miệng đầy máu, còn gãy mất mấy cái răng.  

eyJpdiI6InRMT0JNcG1ndm5FRlhwTHcxY2x0UXc9PSIsInZhbHVlIjoiRlhhTHhla3JtU0xmZ0h3NzFsY0t1SzRHeDVvYjFlekp4cXFheGJpcnVSSFJxTnRxcnJia0RIYUFoMzVQZkFSYSIsIm1hYyI6IjVlZjNhMDJkZDI4N2Q5MWJhZDYyOGY0MWQ1M2FiZjFiZTY4NzAzMGM3MDhmYzhkMzNhNTNlNjg0ZWQzN2Y4ZDgifQ==
eyJpdiI6Imd3UGl3UThMUkVacUJ3RTdMYWJ0NFE9PSIsInZhbHVlIjoiTGZXVnpNOFZZTGdoV0dUOFwvMENKU3pWZEdTanE0WU1WczhSaHFcLzg1T2dRTXJFZlwvc0s2cFhSenNreDlobDgwK01mWllwblF6VDMyZ3pUMk5iWTRyWElMQTRnbTN4V05md0pHaVwvUlFFRk5KeG1MYlcyUXc1Y00rNCtxcE1OOFBKc3ZPV3VOVE4zTG5yeUtEdk9MZGdrSm5FbEJLSTQ4SlFIN3ZsOEJDdFVCVHhmbzdGUlwvdWF2TU1UTEdHZ0RSZHFMOG9hRXNDNEtFY2NhaGFSMHQwRDlRSW5seHN5SmN0VFJKTVc5T3lLcmFMb2dJcnVVWktXaXhteXUyaU1YOEdHaGVxVHUyZzlGdkUzcGtoUlpwZHZvRTRzSTBHcExORUpwRHVCQjVqazE2UTZGaHdjalwvbzd4ZEI5SnhWR1hwbWswU1FibXMwV3JySnV2ZWZYM3FEVkVucTJyMWJMZlcyMmYyWWNBaVhcL1ZGSFwvd2Y4dmR5ZHUzaXNwdTJJVWFGWmFaZko0Z2tkcmtRTm1lUFwvTXFwRG4raWZRbHY5aTQwZHk1NHpSTFlDWWxaXC9KaW16NERnRVwvVUM4dVh6MzRDdTY3UXhhT3B1b1hiVkNGZDBvb2xPMzZKR054NytIajR2NWtRNVlEYzFPMTltVUFTY3NDODFYa3JLTXRxWEhXZGJuSTVZQTVTY0VKQWY5d2dhdG9CMFFtZWdBQ3NvYTZkSzg3Q1NpRHVVbEpkNkk9IiwibWFjIjoiMmQ1NWJjMGZlYTM2ZTViNjk1MWFiY2E4N2EyZWExMjZiN2ZiYTZmZmI3N2MyODg4MjVhMjU2NmVlMmE4MGYxMCJ9

Ads
';
Advertisement