Gì chứ, Trác quản gia kế thừa cái gì cơ?
Tất cả mọi người nghe thấy chuyện này đều lập tức trở nên ngây người, sững sờ. Sau đó là từng tiếng xì xào to nhỏ vang lên, cùng với đó là những khuôn mặt mơ màng, bối rối của mọi người.
Người ở đây đều đến từ Đế Quốc Thiên Vũ, ban đầu, đa số người trong Thất Thế Gia đều là bằng hữu của Trác Uyên, mà năm đó bọn họ đã âm thầm điều tra kỹ càng thân thế của Trác Uyên nhưng lại không thể nào phát hiện ra được, không hề có bất kỳ thu hoạch nào.
Bây giờ đột nhiên Sở Khuynh Thành hỏi chuyện này, lại một lần nữa khiến cho bọn họ rơi vào trong sự nghi ngờ đã ủ ấp từ lâu này.
Đúng vậy, một người trí dũng song toàn như Trác Uyên, rốt cuộc là hắn kế thừa ở đâu và từ ai, bọn họ cũng rất muốn biết!
“Ài... Sở lâu chủ à, ngài không nên hỏi chúng ta chuyện này mới phải, chúng ta cũng như hòa thượng sờ mãi mà không thấy tóc thôi. Trác quản gia xuất thân từ Lạc gia, ngài nên thăm dò từ chỗ người của Lạc gia mới đúng chứ!”
Lúc này, một trưởng lão thuộc Kiếm Hầu Phủ chỉ vào Lạc Minh Viễn đang ngồi ở chiếc ghế trên cao, lão ta nói nhỏ. Mọi người nghe thấy thế thì ngay lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng đấy, ngài nên thăm dò từ chỗ của những người bên Lạc gia mới phải. Trác quản gia là người của bọn họ, bọn họ không biết, thì ai biết đây?”
Lạc Minh Viễn thản nhiên nhìn mọi người, hắn nhún vai một cách bất lực, sau đó bật cười nói: “Các vị, mặc dù Trác đại ca xuất thân từ Lạc gia chúng ta, nhưng dù vậy thì chúng ta cũng không biết rõ rằng thực lực lớn mạnh ấy của hắn là do đâu và từ ai. Vì vậy ta nghĩ, các vị ở đây đều đã tung hoành khắp Thiên Vũ mấy chục năm nay, vốn kiến thức vô cùng sâu rộng, chắc là sẽ có thể tìm ra được một ít manh mối, vậy nên ta mong các vị hãy đưa ra một vài ý kiến cho mọi người cùng biết!”
Khoan đã, nếu trước đây chúng ta có thể tìm ra manh mối thì sao có thể thua trên tay các ngươi nhanh như vậy chứ?
Đám người U Minh Cốc, Dược Vương Điện mắt to trợn mắt nhỏ, khuôn mặt ngạo nghễ mà quay ngoắt đầu sang chỗ khác, trong lòng âm thầm oán giận.
Mấy người Võ Thanh Thu nhìn thấy vậy, lông mày khẽ nhíu chặt lại, trong lòng cảm thấy nghi ngờ không thôi. Tại sao lại như thế chứ, tên Trác Uyên này là chui từ khe đá ra chắc? Ngay cả những người ở trong Đế Quốc Thiên Vũ mà cũng không biết hắn xuất thân từ đâu sao?
Lạc Minh Viễn nhìn thấy vậy, hắn cũng chỉ biết mỉm cười lắc đầu, sau đó chắp tay nói: “Xin lỗi Võ sư huynh, Trác đại ca xuất thân từ Lạc gia chúng ta, từ nhỏ đã lớn lên ở Lạc gia, vốn dĩ không phải kiểu xuất thân khác hẳn với người bình thường như các ngươi nghĩ đâu. Trước đây, từ sau khi Lạc gia gặp đại nạn, lúc đó Trác đại ca mới thể hiện rõ thực lực của mình, tài hoa lộ rõ. Còn việc hắn kế thừa ở đâu, lúc đấy hắn không muốn nói nên chúng ta cũng không có hỏi lại. Nhưng bây giờ các ngươi lại đến điều tra bối cảnh của hắn như vậy, thật xin lỗi, chúng ta cũng không rõ nữa!”
“Tại sao có thể như vậy được...” Lông mày Võ Thanh Thu khẽ nhíu lại, hắn ta thở dài một hơi, cảm thấy có chút mơ màng. Nét mặt Sở Khuynh Thành cũng tràn ngập nghi ngờ, thậm chí là còn có hơi thất vọng, nàng còn muốn nương theo dấu vết để lại này, vậy mà Trác Uyên lại…
Ài, tiếc thật, lại không thu hoạch được gì nữa rồi!
Chỉ có Diệp Lân, trong lòng hắn ta hiểu rất rõ, nhưng lại không biểu hiện ra ngoài, hắn ta khẽ cười thầm. Trác Uyên kế thừa sở trường từ nhiều vị đại lão trong Thánh Vực thì sao bọn họ có thể tìm ra được chứ?
Bí mật này, cũng chỉ có mấy vị Thánh Thú và một vài truyền nhân của Thánh Thú như hắn ta mới biết được thôi, những phàm phu tục tử như bọn họ, sao có thể biết được bí mật quan trọng như vậy, bọn họ xứng chắc? Hừ...
Diệp Lân bắt chéo hai chân, trong lòng đắc ý reo hò.
Nắm giữ những bí mật lớn nhỏ khác trong tay cũng đủ để thể hiện sự chênh lệch giữa người với người rồi, ha ha ha…
Nhưng vào lúc tất cả mọi người ở đây đều đang rơi vào bế tắc, nghĩ mãi mà cũng không ra, thì đột nhiên một giọng nói già nua vang lên: “Sở Sở nha đầu, tại sao các ngươi lại điều tra thân thế của Trác Uyên, điều tra để làm cái gì? Chẳng lẽ thảm án liên tiếp ba tông môn bị diệt trong những ngày qua có liên quan gì đến chuyện này sao?”
Sở Khuynh Thành khẽ giật mình một cái, nàng ngay lập tức quay đầu lại nhìn giọng nói vừa phát ra từ trong đám người, trong mắt lóe lên một tia hy vọng.
Dù sao thì, người có thể gọi nàng bằng nhũ danh này cũng chỉ có thể là vị trưởng lão khá thân thiết với nàng trước đây.
“Cửu thúc, là ngài sao?”
Quả nhiên, Sở Khuynh Thành nhìn kỹ lại, người kia không ai khác chính là Thần Nhãn Long Cửu, Cửu trưởng lão của Tiềm Long Các. Người này cũng coi như là vị tiền bối thứ nhất của Trác Uyên sau khi hắn từng bước leo cao lên đến đỉnh của Thiên Vũ, hai người còn khá tâm đầu ý hợp, nên đã trực tiếp kết giao huynh đệ.
Nên chắc là lão ta cũng biết không ít chuyện về Trác Uyên.
Nghĩ tới đây, Sở Khuynh Thành lập tức vui vẻ trở lại, nàng chắp tay khom người nói: “Cửu thúc, đã lâu không gặp, gần đây ngài khỏe chứ?”
Thần Nhãn Long Cửu mỉm cười đứng dậy, sau đó gật đầu thản nhiên nói: “Ha ha ha... Cũng không tệ lắm, chỉ là đột nhiên nghe thấy Trác huynh đệ gặp nạn nên trong lòng cảm thấy có hơi vắng lặng chút. Nói thật, lão phu thật sự không hề có năng lực đó, nếu không thì đã...”
Trong mắt Long Cửu khẽ lóe lên một tia sát ý lạnh. Sở Khuynh Thành thấy vậy, vẻ mặt lập tức trở nên trầm xuống, hai tay không khỏi siết chặt lại thành nắm đấm.
Đúng vậy, bọn họ không hề có năng lực này, nếu không thì chính bọn họ cũng đã ra tay tiêu diệt Ma Sách Tông từ lâu rồi!
Biết tâm trạng lúc này của bọn họ, trong lòng Võ Thanh Thu không khỏi thở dài ra một hơi tràn đầy thương tiếc, nhưng lần này hắn ta là thành viên của tổ điều tra, cũng không phải đến để kích động tâm trạng báo thù, ngay sau đó, hắn ta từ từ đứng dậy, rồi khom người cúi đầu nói: “Khuynh Thành sư muội gọi ngài là cửu thúc, Võ mỗ bất tài, không thân thích gì với ngài, nhưng mạn phép cho ta cũng được gọi ngài là Cửu thúc!”
“Ôi, không dám không dám, Vũ công tử nói vậy thì chết lão phu mất!” Long Cửu vội vàng xua tay, khom người hành lễ. Tuy Võ Thanh Thu vô cùng ôn tồn lễ độ, lại rất có lễ độ, không cậy mình là đệ tử của một trong hai tông môn lớn mà kiêu ngạo, nhưng dù sao thì người ta cũng là cường giả Hóa Hư cảnh, là đệ tử của Thượng Tam Tông. Long Cửu cũng không điên mà cậy mình già cả trước mặt người khác!
Nghe vậy, Võ Thanh Thu lắc đầu từ chối: “Cửu thúc khách sáo quá, vốn dĩ là ngài là trưởng bối, sự thật hiển nhiên đã là như vậy rồi, ngài không cần phải từ chối đâu. Hơn nữa, vừa nãy nghe ngài nói, ta thấy có lẽ ngài rất thân thiết với Trác huynh, vậy thì lát nữa nếu tại hạ có khúc mắc gì thì xin ngài hãy trả lời tường tận cho tại hạ, Võ mỗ chân thành cảm ơn!”
“Không sao, phải là ta xin Võ công tử chỉ giáo mới đúng!” Võ Thanh Thu lại hành lễ một lần nữa, Long Cửu cũng vội vàng khiêm tốn hoàn lễ.
Thấy vậy, Võ Thanh Thu mới âm thầm gật đầu, cuối cùng trở lại chuyện chính: “Cửu thúc, thật không dám giấu giếm gì nhiều, lần này chuyện tam tông liên tiếp bị diệt, một mặt chúng ta nghi ngờ là thế lực xâm lấn của châu khác gây nên, một mặt lại nghi ngờ rằng chuyện này có liên quan đến chuyện năm ngoái Trác huynh bị sát hại, có người đang cố báo thù cho Trác Uyên. Vì thế chúng ta muốn mời các vị giúp đỡ, ở Thiên Vũ ngoài các vị ra thì Trác Uyên không có thân cận với thế lực nào nữa. Đặc biệt là một thân thần thông của hắn cũng không phải do gia nhập Ma Sách Tông mà tạo thành, vậy rốt cuộc hắn kế thừa chân chính ở đâu chứ?”
“Ngươi nói là... Sư môn của hắn báo thù cho đệ tử sao?” Long Cửu khẽ nhíu mày lại, lão ta sợ hãi kêu lên.
Mọi người nghe đến đây thì cũng khẽ giật mình, lại ghé tai nhau xì xào một lần nữa, không ngừng nghiên cứu thảo luận vấn đề.
Đúng vậy, chắc chắn đây là do tông môn báo thù cho hắn, vì tông môn có thể nuôi dưỡng ra một kẻ nghịch thiên như Trác Uyên thì sao có thể bình thường được? Trước kia bọn họ không biết đến sự lợi hại đằng sau Trác Uyên, nhưng cuối cùng thì bây giờ bọn họ cũng đã biết.
Ba đại tông môn ở Tây Châu bị tiêu diệt chỉ trong nháy mắt, rốt cuộc thì tông môn của Trác Uyên mạnh đến mức nào chứ, người bình thường không thể trêu chọc vào được sao?
Đặc biệt là những tù binh của Thất Thế Gia lúc trước tìm nơi nương tựa càng cảm thấy may mắn hơn, may mà cuộc chiến đoạt vị lúc trước Trác Uyên thắng. Không thì nếu Trác Uyên thua, chết ở trong tay bọn họ, vậy thì không phải toàn bộ Thiên Vũ sẽ bị ẩn thế tông môn sau lưng hắn tiêu diệt chỉ trong một cái nháy mắt sao?
Ngay cả chín thế lực ở Tây Châu lệ thuộc vào Ma Sách Tông đều biến mất trong mơ hồ như vậy, thế thì chẳng phải thế lực đằng sau Trác Uyên sẽ tiêu diệt bọn họ dễ như trở bàn tay thôi sao?
Khó trách lúc trước tiểu tử kia kiêu ngạo như vậy, ta đã cảm thấy có chỗ nào không đúng rồi, hóa ra là bối cảnh của người ta lại lớn như vậy. Những người Ma Sách Tông không thấy rõ điểm này, nên mới dẫn đến đại họa như thế!
Ài, cũng đáng đời lắm! Xem ra thực lực mạnh cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, thực lực càng mạnh thì sẽ càng dễ dàng chọc đến những đối thủ mạnh hơn. Đáng sợ hơn là ngươi còn không biết, rằng thế lực đằng sau đối thủ của ngươi mạnh như thế nào...
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người ở đây đều cảm thán, liên tục thở dài. Chỉ có Long Cửu là cau mày suy nghĩ, lão ta do dự mãi, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Chuyện sư phụ của Trác huynh đệ... Trước kia ta đã từng nghe hắn nhắc qua, chẳng qua khi đó hắn cũng là thuận mồm trò chuyện đôi câu, cũng không biết thực hư ra sao nữa...”
“Cái gì, rốt cuộc là ở đâu?” Võ Thanh Thu đột ngột giật mình một cái, hai mắt bừng sáng, ngay lập tức hấp tấp hỏi.
Long Cửu khẽ hít một hơi thật sâu, mắt lóe sáng, mặt nghiêm túc mà nói: “Cửu U bá chủ!”
Hả!
Đám người Võ Thanh Thu giật mình sững sờ? Tây Châu có nhân vật như vậy sao?
Diệp Lân cố gắng nén cười, suýt chút nữa đã phun nước miếng ra ngoài.
Cửu U bá chủ, đây là ám chỉ Cửu U Ma Đế sao? Lão đại, ngài đang bắt nạt những kẻ phàm phu tục tử này chưa nghe qua danh xưng của thập đế chắc!
Những người nghe còn lại cũng vô thức hóng hớt, trong mắt đồng loạt lộ ra vẻ mờ mịt.
“Cửu thúc, Cửu U bá chủ này là... Ài, nói như thế nào đây, nghe danh xưng này rất vang dội, nhưng thứ lỗi cho ta kiến thức nông cạn, không biết là thần thánh phương nào, sống ở đâu?” Nghe thấy một chút hi vọng, Võ Thanh Thu lại vội vàng hỏi.
Long Cửu cũng lắc đầu, thở dài bất đắc dĩ đáp: “Ta cũng không biết, lúc đó hắn chỉ cười đùa tí tửng nói chuyện, ta cho rằng hắn chỉ lừa gạt ta nên cũng không có tính toán gì. Bây giờ đột nhiên các ngươi hỏi chuyện sư phụ của hắn, ta nghĩ từ trước tới nay hắn chỉ nói qua đúng mỗi một nhân vật này.”
“Cửu U bá chủ... Cửu U bá chủ...”
Võ Thanh Thu khẽ nhíu mày, trong mắt càng mê man hơn: “Đây là ai vậy, không chỉ ở Tây Châu, mà coi như toàn bộ đại lục, hay thế lực tai to mặt lớn, ta cũng chưa từng nghe nói qua nhân vật nào như vậy cả, các ngươi biết không?”
Võ Thanh Thu lại nhìn về phía tất cả mọi người một lần nữa, nhưng bọn họ cũng là không hiểu gì mà nhẹ lắc đầu.
Điều này càng khiến cho Võ Thanh Thu nhíu mày trầm tư hơn, hắn ta đến điều tra bối cảnh Trác Uyên, thật vất vả lắm mới có một chút manh mối, lại không nghĩ rằng nhân vật được nói đến lại là nhân vật thần bí.
Cửu U bá chủ, ai biết lão ta là cái quỷ gì chứ? Nghe có vẻ như là cùng một cấp bậc với cao thủ đệ nhất của Trung Châu, Kiếm Tôn bất bại, thế nhưng chưa ai từng nghe qua danh hiệu này cả!
Diệp Lân cứ yên lặng quan sát, hắn ta cứ giả vờ không hiểu, cho đến khi nào tế bào não của vị sư huynh kia kiệt quệ mới thôi!
“Hay là... Các ngươi đi hỏi thăm Thiên Ma Sơn thử xem sao?” Đột nhiên một giọng nữ vang len.
Mấy người Võ Thanh Thu vội vàng quay đầu lại, thấy đây không phải là ai khác mà chính là Lôi Vũ Đình, đội trưởng Ám Ảnh đội của Lạc gia. Lô Vũ Đình bình đạm nhìn bọn họ, sau đó nhẹ nhàng lên tiếng: “Trước kia vào lúc Lạc gia mới vừa đóng quân ở Hắc Phong Sơn, Trác Uyên từng bố trí tất cả trận pháp và phòng thủ nơi này với ta, hắn muốn chế tạo nơi này thành Thiên Ma Sơn thứ hai. Có thể ở đó chính là chỗ của sư phụ hắn thì sao?"
Cả người lại chấn động hơn, dường như Võ Thanh Thu đã tìm ra được phương hướng, nhưng khi hắn ta dùng ánh mắt hi vọng của mình nhìn về phía những người còn lại thì trước mặt hắn ta, vẫn là những ánh mắt mê man như cũ.
Da mặt không khỏi co giật, Vũ Thanh Thu không cần hỏi cũng biết, Thiên Ma Sơn này lại là ở chỗ mẹ nào?
Làm sao bối cảnh tên Trác Uyên này, càng đào thì càng thần bí như thế chứ, trừ một chuỗi vấn đề dài, nhưng căn bản không thể tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Trác huynh ơi là Trác huynh, ngươi thật sự chui ra từ trong khe đá sao? Tại sao cho dù chúng ta có tìm như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể tìm thấy gốc rễ của ngươi ở đâu chứ...
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất