Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Vút vút vút...  

             Hỏa diễm màu vàng sáng chói, thiêu trụi tất cả mọi thứ xung quanh, khiến cả không gian đều giống như lò nung. Từng tiếng vút xé gió vang lên, là bóng dáng của Sở Khuynh Thành và nhóm điều tra của Song Long Viên, rất nhanh đã đến một vùng đất mà không ai muốn dừng lại nghỉ chân.  

             Cho dù là ba vị trưởng lão thuộc cảnh giới Quy Nguyên, hô hấp trong bầu không khí khô nóng kia, cũng không khỏi cảm thấy bức bách, càng không nói đến những đệ tử Hóa Hư Cảnh kia.  

             Giờ khắc này, bọn họ đã sớm thở hổn hển, trên mặt lộ ra vẻ cực kì đau khổ. Giống như nếu nán lại đây một khắc, sinh mệnh của bản thân sẽ hao mòn thêm một phần vậy.  

             "Con bà nó, đây là kết quả mà con người có thể tạo ra sao?"  

             Phóng tầm mắt ra nhìn, mênh mông bát ngát, ngoại trừ liệt diễm màu vàng đang nung chảy mọi thứ, thì không có một chút sức sống nào tại nơi này cả, vẻ mặt Đỗ trưởng lão không khỏi tràn đầy rung động, kêu lên đầy sợ hãi: "Chỉ là trong nháy mắt mà thôi, toàn bộ Thiên Địa Chính Nghĩa Tông thuộc thượng tam tông, không ngờ đã bị diệt sạch, đây là thực lực của Cửu U bá chủ Thiên Ma Sơn?"  

             Cửu U bá chủ... Thiên Ma Sơn?  

             Trác Uyên đang trốn trong không vực không khỏi nhướng mày khi nghe thấy hai cái tên quen thuộc, không khỏi sửng sốt, trong lòng lẩm bẩm, làm sao bọn họ có thể biết hai xưng hô này?  

             Nhưng rất nhanh, hắn đã hiểu rõ, thiết nghĩ bọn họ đã đi qua Thiên Vũ để nghe ngóng rồi. Xem ra Song Long Viên, thật sự đã bắt đầu điều tra việc tông môn ở Tây Châu liên tiếp bị giết hại rồi.  

             Có điều như vậy cũng tốt, đổ tội lên người có danh tính mơ hồ như Cửu U bá chủ, nhưng lại có thể tạm thời kết thúc việc này, tránh cho Song Long Viên cứ bám lấy không tha. Không ngờ rằng một câu bốc phét mà hắn thuận miệng nói ra lúc ở Thiên Vũ, hôm nay lại trở thành cớ thoát thân tuyệt vời.  

             Nếu không thì, Song Long Viên cứ tiếp tục tra, chỉ sợ rất nhanh là có thể tra ra được thân phận của hắn, vậy thì tình cảnh của hắn sẽ bất lợi!  

             Dù sao thì, mặc dù hắn không sợ thế lực Tây Châu, nhưng không muốn gặp phải phiền toái, không muốn bị đuổi giết không hồi kết. Trong lòng Trác Uyên cũng rõ ràng, liên tiếp tiêu diệt tứ tông ở Tây Châu, chính là tội lớn tày trời bất luận làm gì cũng không thể trốn tránh, không có ai có thể bảo vệ hắn!  

             "Vậy... Có thật là do Cửu U bá chủ đó gây ra?"  

             Trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi, nhưng  u trưởng lão quan sát bốn phía, cũng khó tin nói: "Tuyệt đối không có khả năng này, con người không có khả năng có thực lực cường hãn giống như vậy, e là cho dù là Kiếm Tôn bất bại mạnh nhất đại lục, cũng tuyệt đối làm không được đến mức này."  

             "Vậy ý của ngươi là..."  

             "Nhất định trong chuyện này có gì đó kỳ quái!"  

             Vẻ mặt Đỗ trưởng lão hồ nghi nhìn lão ta, trong mắt  u trưởng lão cũng lóe lên tia sáng, dáng vẻ cực kì khẳng định nói: "Tuyệt đối không có khả năng do thực lực của một mình hắn tạo thành, nhất định có nguyên nhân nào khác mà chúng ta không phát hiện ra. Hoặc là nói, dưới vùng đất của Thiên Địa Chính Nghĩa Tông, vốn có một vài nhân tố nguy hiểm ở bên trong, vừa hay bị hắn lợi dụng. Nếu không thì, những tông môn bị giết trước kia, sao lại không có cảnh tượng thảm thiết như thế, chỉ riêng Thiên Địa Chính Nghĩa Tông lại thành ra như vậy? Tóm lại, lão phu tuyệt đối không tin, tu giả loài người sẽ có uy lực đến vậy!"  

             Nghe được những lời ấy, mọi người cân nhắc một chút, rồi đồng loạt gật đầu.  

             Đúng vậy, nếu như người kia thật sự khủng bố như vậy, bọn họ còn tra cái gì nữa, cho dù tra được thì cũng làm gì được đây, còn không phải làm vật hi sinh cho người ta hay sao? Nói không chừng, toàn bộ Tây Châu đều bị hủy diệt!  

             Vậy thì bọn họ có tra tiếp cũng không còn ý nghĩa gì nữa, nhưng nếu đúng như những gì  u trưởng lão nói, thì lại là chuyện khác rồi. Lợi dụng sự bất ổn của năng lượng địa mạch, gây ra cảnh tượng thê thảm như vậy, nếu vậy thì nói không chừng thực lực của người đó cũng không đến mức hủy diệt được thiên địa, bọn họ còn có thể chống lại được hắn!  

             Trác Uyên ở trong không vực nghe thấy bọn họ nói với nhau như vậy, cũng âm thầm gật đầu, xem ra trong nhóm điều tra lần này vẫn có người có chút đầu óc. Quả thực như vậy, người thuộc Phàm Giai tuyệt đối không có khả năng tồn tại cao thủ có thực lực như vậy.  

             Có điều, ai bảo đây là một đòn của thánh thú mạnh nhất Thánh Vực chứ, người thuộc Phàm Giai chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe nói đến, nên cũng chẳng thấy lạ. Dựa trên những tiền đề đó, có thể nghĩ đến có người lợi dụng sức mạnh địa mạch để diệt tông, cũng coi như là tâm tư kín đáo rồi!  

             Nhưng nếu như vậy, sẽ khiến nhóm điều tra còn phải tiếp tục điều tra, điều này khá bất lợi để Trác Uyên thoát thân, trong lòng Diệp Lân biết rõ, nhưng lại không biết nên kết thúc mọi chuyện ra sao, chỉ có thể lên tiếng nói: " u trưởng lão, có lẽ đây cũng không phải là do một mình Cửu U bá chủ gây ra, nhưng nếu như là thực lực toàn bộ tông môn Thiên Ma Sơn, ngươi cảm thấy cho dù chúng ta tìm tới cửa, dùng tất cả chiến lực phía Tây Châu, có thể liều với họ được không?"  

             Cơ thể không khỏi chấn động, mấy vị trưởng lão nhìn nhau, sắc mặt lại tỏ ra nghiêm trọng.  

             Đúng vậy, có lẽ một người không có được thủ đoạn như vậy, nhưng nếu như cao thủ của Thiên Ma Sơn nhiều như mây, cảnh tượng thê thảm này là mọi người cùng hợp lực tạo thành, vậy cũng chứng minh thực lực của toàn tông bọn họ còn mạnh hơn cả toàn bộ chiến lực Tây Châu, bọn họ vẫn nên không cần phải tra tiếp nữa, dù sao tra ra cũng đánh không lại, chi bằng dừng việc này lại!  

             "Không có khả năng!"  

             Nhưng khi tất cả mọi người đều hiện vẻ do dự,  u trưởng lão cân nhắc hồi lâu vẫn kiên định lắc đầu, đỉnh đạc nói: "Tiểu tử, ngươi nhìn cho kỹ cảnh tượng hủy thiên diệt địa này đi, tất cả cao thủ của cả đại lục liên hợp lại, có thật sẽ tạo ra được cảnh tượng kinh người như vậy không? Cho nên, cảnh tượng này chính là do uy lực của Thiên Địa gây ra, không phải do sức người. Lão phu vẫn cho rằng, đây là do Cửu U bá chủ mượn lực làm thành, thậm chí còn muốn dựa vào phương pháp này để phủ đầu chúng ta, phô trương thanh thế. Khiến chúng ta lầm tưởng thực lực của hắn sâu không lường được, đành rút lui giữa chừng. Chỉ dựa vào điểm này, vừa hay có thể hoàn toàn chứng minh, hắn cũng không mạnh như tưởng tượng, còn có thể là thế lực ở Tây Châu sợ hãi chúng ta."  

             "Nếu không, nếu hắn đã không chút cố kị nào như vậy, vì sao sau mỗi lần diệt tông lại không dám công khai xuất hiện? Nhất là khi chúng ta đến đây, cũng không thấy dấu vết có người rời đi, rõ ràng chính là ẩn nấp chạy trốn, không dám gặp người!"  

             u trưởng lão nói đến độ nước miếng bay tứ tung, càng nói càng lớn tiếng, càng phân tích càng cảm thấy có lý, ngay cả chính mình đều có chút bội phục mình, sao lại thông minh như vậy?  

             Những người còn lại nghe thấy, cũng liên tục gật đầu, thầm nghĩ từ khi nào mà đầu óc lão nhân này lại kín đáo linh hoạt như vậy. Ngay cả Trác Uyên đang ẩn nấp bên cạnh, cũng không khỏi hơi gật đầu. Nếu không phải mọi thứ ở đây đều do hắn tự mình gây ra, nói không chừng hắn thật sự sẽ tin mớ lý lẽ của lão gia hỏa này.  

             Chỉ có Diệp Lân, nhìn lão gia hỏa này vẫn cắn chặt không tha, bất đắc dĩ bật cười một tiếng, thở dài: "Cái gọi là không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất Cửu U bá chủ kia thực sự không dễ chọc thì sao? Chúng ta tra ra được đến đầu hắn, đến lúc đó khi đối mặt với hắn, nên giải quyết ra sao đây?"  

             "Không có vạn nhất gì cả, chỉ cần lão phu chưa tận mắt nhìn thấy Cửu U bá chủ kia, thì ta tuyệt đối không tin, trên đời này có người mạnh đến như thế. Con mẹ nói, còn vô pháp vô thiên hơn cả Kiếm Tôn bất bại kia, hừ!"  

             u trưởng lão vung tay tỏ vẻ chẳng ra sao, giống như rất tin vào suy luận vừa mới nói của bản thân, vẻ mặt cuồng ngạo nói.  

             Thấy cảnh này, mọi người trầm ngâm một chút, cũng khẽ gật đầu, cảm thấy có lý, xem ra còn cần phải điều tra thêm.  

             Trác Uyên liếc nhìn bọn họ một cái, lại bất đắc dĩ bật cười một tiếng, lắc đầu. Dù sao Tứ Đại Tông Môn đã bị tiêu diệt toàn bộ, hắn không còn gì lưu luyến ở Tây Châu nữa, vẫn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi, aizz...  

             Trác Uyên than nhẹ một tiếng, lại nhìn chăm chú vào bóng hình xinh đẹp dưới ánh lửa màu vàng chiếu rọi một cái, đầy vẻ không nỡ nhắm hai mắt lại.  

             Từ nay về sau, chúng ta sẽ không gặp lại nữa, Khuynh Thành...  

             Bùm bùm bùm...  

             Nhưng đúng vào lúc này, lại nghe thấy từng tiếng Lôi Minh vang lên không ngừng, từng chùm lôi quang đột nhiên lóe lên trên tay Trác Uyên. Không khỏi cả kinh, Trác Uyên cúi đầu nhìn, không ngờ lại thấy được Lôi Linh Giới của hắn đang không ngừng phát ra ánh sáng lóng lánh rực rỡ.  

             Cùng lúc đó, chiếc nhẫn trong tay Sở Khuynh Thành, cũng phát ra lôi quang giống như vậy.  

             Đồng tử mắt không nhịn được co rụt lại, Trác Uyên nhìn chăm chú hai chiếc nhẫn một cái, không thể tin được nói: "Làm sao có thể, trong không vực này, đồng nghĩa với việc không gian bị ngăn cách, sao hai chiếc Lôi Linh Giới này lại phát sinh cộng hưởng?"  

             Nhưng hắn đâu biết rằng, vật tùy nhân tâm, vật này đã làm bạn với chủ nhân từ lâu, tất nhiên tâm linh tương thông với chủ nhân. Giờ khắc này, tâm niệm tương tư của hai người Sở Khuynh Thành và Trác Uyên đã xảy ra cộng hưởng, tất nhiên sẽ dẫn tới việc hai chiếc nhẫn cũng vượt qua không gian cách trở, có phản ứng với nhau!  

             "Trác... Trác Uyên?"  

             Ngón tay khẽ run rẩy, Sở Khuynh Thành chậm rãi tay giơ lên, kinh ngạc nhìn Lôi Linh Giới đang phát ra ánh sáng chói mắt trong tay, trong mắt bỗng dưng tràn đầy ánh lệ, đôi môi khẽ run, không biết là kinh sợ hay là vui sướng, vội vàng tìm kiếm chung quanh, lớn tiếng kêu: "Trác Uyên, chàng không chết, chàng vẫn còn ở nơi này, có đúng không?"  

             Cái gì, Trác Uyên vẫn chưa chết?  

             Ba vị trưởng lão không khỏi cả kinh, đồng loạt nhìn về phía nàng, vội vàng nói: "Khuynh Thành, ngươi nói cái gì, Trác Uyên chưa chết, làm sao mà ngươi biết được?"  

             Sở Khuynh Thành không trả lời câu hỏi của bọn họ, chỉ luôn nhìn bốn phía vừa gọi tên Trác Uyên, trong mắt tràn đầy tia hy vọng. Bởi vì nàng hiểu rõ, chỉ có Lôi Linh Giới trong tay Trác Uyên, mới có thể cảm ứng với nàng, đây là tín vật chỉ thuộc về chính bọn họ!  

             "Khuynh Thành sư muội, có phải ngươi nhớ thương phu quân quá rồi nên mới xuất hiện ảo giác không hả? Trác Uyên đã chết rồi, nơi này làm gì có bóng dáng của hắn đâu?" Diệp Lân thấy vậy, không khỏi quýnh lên, nếu thật sự tìm ra lão đại, chẳng phải hắn sẽ trực tiếp thành kẻ địch của toàn bộ Tây Châu sao, nếu vậy mối nguy hiểm sẽ lớn hơn rồi.  

             Thế là, hắn ta vừa kêu to, vừa nhanh chóng đi đến trước mặt Sở Khuynh Thành, che đi chiếc nhẫn trong tay nàng, tránh cho lôi quang chiếu ra ngoài, nở nụ cười tươi rói.  

             Nhưng Sở Khuynh Thành vốn cảm thấy hắn ta có ý đối địch với Trác Uyên, căn bản không có hảo cảm với hắn ta, thấy hắn ta đột nhiên tiến lên, trong mắt không khỏi bùng lên lửa hận, chợt đẩy mạnh hắn ta ra, tức giận mắng: "Ngươi cút ra cho ta, ta biết ngươi luôn coi Trác Uyên là đối thủ, hận không thể mong chàng chết. Nhưng chàng nhất định sẽ không chết, chàng đang ở nơi này, Trác Uyên, Trác Uyên... Ta là Khuynh Thành, chàng mau đi ra đây đi..."  

             Bất đắc dĩ nhún vai, vẻ mặt Diệp Lân không còn gì để nói, thật sự là có lòng tốt lại bị coi là lòng lang dạ thú!  

             Bây giờ ngươi gọi hắn ra, thì có lợi ích gì chứ, không phải là chờ hắn bị Tây Châu phát lệnh truy nã đuổi giết sao? Lão tử giúp ngươi che giấu, ngươi còn coi lão tử như người xấu, nữ nhân này thật sự điên mất rồi!  

             Nếu không phải ta coi ngươi là đại tẩu, ta nhất định sẽ...  

eyJpdiI6IkpZR1JGRkRacEpweExVN0ZORVlkXC9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlA1U3ROZnYrVmFORTA0dUR4ZktQRzUySHZcL3RFZVYxMmE5aUVLQWFTR1hweUVTd3cwZlJqQXg0aFRBMXlsZnBjNkQwK1ZtbUxONFI3K3dDUVBjVHlnXC9ZaXg4cVpyTzJqSFBrQ2lrOWZZR0JJbFZsaEpkNWliZk10MGpPVzkzamMzaktCejZCTUI1RDF5SXA2eVFSNFhhVEgzU1ZRYXBMZ0k5Vm04SXlLVkJORWdoQjhObENQMmJyMTVaamFCVXVSWEtqT05PbjE2dlBcL1JMU0gwK1BqTUJYTlV1VEJwck9MSlFHanBTUW1sZG81N05pZDM2UVIxTDNGSlBmQVJwczQ0WEZiSGg5NjlZTmw2N3VKM25pNkdRPT0iLCJtYWMiOiIwOWIyNTJhZmFmNTA2NDA2NDFjNDc1ZmYzNDViOTY4MTg5YWE2MzE1ZmU3NzBlY2QyNWMyMDRlZGY4MjQyMTZmIn0=
eyJpdiI6InJZZ3llaGRBZ25WVVZ2akRjbFI0VGc9PSIsInZhbHVlIjoieUtHajFCVG5KM0djVW9YR016Z0FscjNrY1BYd1wvampFZDJrUXN2WDFxUkc4ajhVNXl1dkducHAwNlkzV1VKck9BNGNCSW53Y3VaaURGMWFzV3NcLytWN29tVUZkU0RPNDhSUUlHOFRtbDRrWkdEclVlY1FrZlVGVkIrM1wveFoxdHZxd0xkcjhrY2NCMHpJM1QzUUtNTmxEWHE3aWNBRlBQNmhCaTR4Ymp5QVBBczJ0K1RYZHFFeWdNMndDb1Z1NFRnZEVRMFNJVWFWaGFUVnZma3dQZlRaRXYrWTJ0aUtiRVBUYUNKMVwvbUFGZ1lTV256MDNoQWw0QmtJcEx0VEZEak9ocm9mZHg3eDU1K3lJN2V1amwxRGdIbDV4MitDQUlUYVZxOTZGXC81cEoxTDh4R3BGeG1URmJjd094MnQremYxV1c4RVk4XC9uQ05rYVhQSnN6aVcxdTNJbmVkQjZERW9lWHJUbXF1dUJ4RHpGREROcjlDb3I4NUVTMEhmTFwvZWZGcjZkUFZBVFk0TW1xVkp3QTN6eTgrMUN2RTY1OHV3NjJIZzF2QUpPeFlSTFlKMk5KUTBqRVNcL2lBUHFGbnRKcjQrNGdVODNLOVhMZTZcL3NVZStyZGRCYkFnRTZISFwvdzFxeXRsb2RiT1JsUjc0RjhxM21FOXBcL2MydjAycmJQNnh4TVU3dFU0WjlBaGExVnlydWdlbEVjcnBybm1oZ1R5Tmp1OGVZTHdhWHhEdUYyTXJiWklOK2JqeXBobldTVktsRTNZVUxHUk1hYXlqUm96SGw3VDFPbDJIQ2M1a2E5OXl5bkN3eHFESnVjRklKQTNmUHV2Q3VhcW9MdXRjTklaYzNwZlwvR0dCMm5oSFNiekViMmRBeGFzTGNkUTlrUmxHUHB6KzJETTFxa3RRTTNKcGxhVFYrXC9RQ0hvN1FFN1wvZjFXcG1HTUZNTFpZWGI4UUQ1TUk4cHNKUzJlR1ZSWkhBZ0ZFNzRYSFE5RHdVSzRDd2MzZzlVZDYwdDlDSUdcL0hnQW1sIiwibWFjIjoiNWU1ZjA1ZjFiZDEyOGJhZGNjZDE1ZjRlOTZhZjRmYjgwZGNjN2ZhODUxMWVlZGE1YWJjMGRiZDExYzk2YjAwOSJ9

             Bất đắc dĩ lắc đầu, ba người nhìn nhau, lại nhìn về phía bộ dáng điên cuồng la hét của Sở Khuynh Thành, không khỏi thở dài một tiếng, chẳng lẽ đệ tử ưu tú như vậy, thật sự thương nhớ phu quân đến nhập ma rồi?

Ads
';
Advertisement