Trong lòng hắn kinh ngạc vạn phần, tốc độ thật nhanh a.
Hàn Sương Thần nhìn Lâm Phàm nói.
- Ngươi đã gặp muội muội ta...
Lâm Phàm nghe nói thế, nhất thời ngây ngẩn cả người, Thủy Thần là muội muội của nữ nhân biến thái này?
Vậy sự tình mình đánh đập tàn nhẫn Thủy Thần tới chết nhất định không thể nói ra, hoá ra là tỷ muội, hèn gì nhìn giống nhau đến thế.
Nhưng có một chuyện khiến Lâm Phàm không nghĩ ra, tại sao thực lực hai người lại chênh lệch ghê như vậy, một người trên trời, một người dưới đất, chênh lệch thật sự quá lớn đi.
Thời điểm Lâm Phàm đang do dự, hơi thở Hàn Sương Thần thay đổi càng thêm sắc bén, hoa tuyết đang lơ lửng trong hư không biến thành tuyết tinh, nhiệt độ xung quanh ngày càng thấp hơn, khiến người ta có cảm giác hư không cũng sắp bị đóng băng.
- Ngươi gặp muội muội ta?
Thanh âm lạnh lẽo lần nữa truyền đến, lần này càng thêm lạnh giá.
Nội tâm Lâm Phàm run lên, mặt hắn lộ vẻ sợ sệt.
- Ta không dám nói, ta sợ nói rồi sẽ bị giết chết.
Hai mắt Hàn Sương Chủ Thần lạnh lẽo nhìn hắn.
- Ngươi không nói thì ta sẽ giết ngươi.
Lâm Phàm nhìn nàng, sau đó mở miệng.
- Vị Lai Vô Lượng Vương Phật đã giết nàng.
Nghe câu nói này, Hàn Sương Chủ Thần bắt đầu trầm mặc không nói gì thêm, Lâm Phàm cũng không biết chuyện ra sao rồi nhưng dù thế nào hắn cũng phải cố gắng thêm mắm thêm muối vào mới được.
Ngay sau đó, khí tức Hàn Sương Thần khóa Lâm Phàm lại.
- Ngươi nói láo...
Trong lòng Lâm Phàm bắt đầu chửi ầm lên, lời nói ra cũng như bát nước đổ đi, nếu như không mang chuyện này ném lên người Vị Lai Vô Lượng Vương Phật, ca sẽ không mang họ Lâm nữa.
- Ta không có.
Hai mắt Lâm Phàm không một tia ý khiếp đảm nhìn thẳng nàng.
- Hừ, muốn chết...
Hàn Sương Chủ Thần chợt động, đột ngột xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, sương lạnh bạo phát, Lâm
Phàm hoảng sợ phát hiện, hắn vậy mà lại bị sương lạnh đóng băng lại.
Xoat xoat!
Xoat xoat!
Sương lạnh dày đặc không cách nào chống đỡ.
Lâm Phàm rốt cục cũng cảm thụ được lời nói của những đệ tử lúc trước, pháp lực trong cơ thể thật sự bị ngưng đọng, khiến người ta không thể vận chuyển được.
Hàn Sương Chủ Thần nhìn chằm chằm Lâm Phàm nói.
- Nói dối, chết!
Lâm Phàm muốn chống đỡ luồng sương lạnh nhưng hắn không thể quá ra sức nên quát to.
- Ngươi sao lại không tin?
- Bởi vì tên trọc kia không có loại can đảm này...
Cmn!
Một câu nói triệt để làm Lâm Phàm cứng họng, hắn cũng không tìm ra câu nói nào để phản bác, Vị Lai
Vô Lượng Vương Phật cực kỳ nham hiểm, thực lực cũng mạnh nên hắn không biết nói sao nữa.
Hàn Sương Thần nói con lừa trọc này không dám, vậy chắc chắn thực lực nàng ta rất mạnh nên mới có loại tự tin này.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất