Mà Vị Lai Vô Lượng Vương Phật thấy nụ cười này, sắc mặt hơi đổi, hắn phát hiện có gì đó không ổn.
Lâm Phàm lộ ra nụ cười âm hiểm, cơ hội của mình rốt cục đã tới.
- Thiên Địa Dung Lô.
Lâm Phàm nắm Vị Lai Vô Lượng Vương Phật kéo hắn vào trong Thiên Địa Dung Lô.
Xoat!
Lâm Phàm nhanh chóng biến mất nhưng khi hắn thấy rõ cái đồ trong tay nhất thời sững sờ, cái quái gì đây, làm sao chỉ còn lại một cánh tay, con lừa trọc đi nơi nào rồi?
Khi Lâm Phàm từ Thiên Địa Dung Lô đi ra, Vị Lai Vô Lượng Vương Phật mất đi một cánh tay, đang trốn vào hư không, hung ác quát lớn.
- Tiểu tử, ngươi chờ ta, chờ...
Giờ khắc này, Vị Lai Vô Lượng Vương Phật sắp điên mất rồi, hắn không nghĩ tới tiểu tử này lại hèn hạ vô sỉ như vậy, vốn cho là hắn chỉ có một bảo bối có thể đối phó chính mình, lại không nghĩ tới bây giờ vẫn còn có một cái khác.
Khi hắn thấy tiểu tử này bắt tay mình đã cảm thấy không ổn rồi, giống như mình bị lừa, hắn không do dự tự đoạn một tay, bây giờ hắn xem như hiểu, tất cả những thứ mình làm đều rất đúng, nếu như không tự đoạn cánh tay, mình đã cùng tiểu tử kia tiến nhập lò luyện thần bí kia rồi.
Hiện tại, hắn cũng không biết nên nói cái gì, trong mắt hắn trước đây, tên tiểu tử kia giống như phế vật, mà hiện giờ hắn đã trưởng thành đến mức độ này rồi.
Lâm Phàm nhìn hư không, bĩu môi, không ngờ con lừa trọc lại chạy mất, thực sự quá cảnh giác, một cơ hội nhỏ cũng không cho mình.
Lâm Phàm giờ phát hiện trong lòng bàn tay này có chút động tĩnh.
- Ô!
Lâm Phàm kinh dị đánh giá.
- Thí chủ!
Nhưng lúc này, một thanh âm xuất hiện trong tai Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhìn kỹ, hóa ra trong lòng bàn tay Vi Lai Vô Lượng Vương Phật đang trấn áp mười tên trọc khác.
- Các ngươi là ai?
Lâm Phàm hỏi, hắn không nghĩ đến trong bàn tay Vị Lai Vô Lượng Vương Phật có đồ chơi này.
- Chào thí chủ ngươi, nhóm bần tăng chính là Thái Thượng Lão Tổ của Thiện Ác Phật Tông, đang bị Vị Lai Vô Lượng Vương Phật trấn áp ở đây.
Một con lừa trọc trong đó lên tiếng.
Lâm Phàm cẩn thận nhìn.
- Ngươi nói như thế nào thì như thế vậy, dù sao ta cũng không biết gì hết.
- Thí chủ hoài nghi chuyện này là lẽ đương nhiên, nghe nói thí chủ là đệ tử Thiên Địa Tông, nếu như có thể, phiền thí chủ mang chúng ta trở lại Thiên Địa Tông, lão tổ Canh Dương Thiên của quý tông tự nhiên biết rõ.
Lâm Phàm gật đầu.
- Được, vậy mang bọn ngươi trở lại.
Sau khi bỏ phật thủ vào túi trữ vật, hắn suy nghĩ đến chuyện Vị Lai Vô Lượng Vương Phật trấn áp những đám lừa trọc này, nhưng bản thân không biết bọn hắn, đã như vậy, mang về tông môn đi nhìn xem đây có phải sự thật hay không, nếu như không phải, khi đó hắn sẽ thu gọn sạch sẽ.
Hắn trốn vào hư không, chạy về tông môn.
Vị Lai Vô Lượng Vương Phật từ hư không đi ra, hắn đột nhiên phát hiện vấn đề, hình như trong cánh tay mình chặt có trấn áp mấy tên hậu bối của Thiện Ác Phật Tông.
- A!
Vị Lai Vô Lượng Vương Phật gào to lên, đây không phải hình như, mà chính xác trăm phần trăm nha, trong cánh tay mình tự chặt đứt có phong ấn những tên kia.
Mà những tên kia có thể là một phần trong kế hoạch của mình, bây giờ thất lạc, mình nên làm thế nào cho phải đây?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất