Trong nháy mắt sau đó, thiên địa tràn ngập hơi thở vong linh, đây là khí tức đặc thù của các vong linh. Mặt đất không ngừng rung động nứt toác, một cái vực sâu vô đáy xuất hiện, vô số bàn tay màu xám tro từ trong vực sâu bò ra, từng tiếng gầm thét giống như âm thanh của dã thú vang lên.
Tâm thần các đệ tử run động nhìn hình ảnh trước mắt, đây là một màn khiến bọn hắn sợ nhất và cũng là cảnh tượng kinh khủng nhất.
Vong Linh Chủ Thần Nguyệt Ảnh đại lục đang triệu hồi vô số vong linh, những người của Vô Tận đại lục đã chết, hắn bọn họ trở thành cỗ máy chỉ biết giết chóc, không có một tia ý thức nào.
Những đệ tử thủ ở đây có thể thấy những đồng môn sư huynh đệ của mình trong đám vong linh kia, những đồng đội đã từng kề vai chiến đấu với họ.
Lúc này, một tiếng sắc bén truyền đến.
- Đám thổ dân ngu ngốc! Vong Linh Chi Thần đã giáng lâm, các ngươi sẽ không có bất kỳ cơ hội sống sót nữa, không muốn chết thì mau mau buông vũ khí, quỳ xuống thần phục.
Thanh Minh lão tổ nhìn tình cảnh trước mặt nói.
- Thủ đoạn của Vong Linh Chủ Thần quá mức quỷ dị, hắn không những triệu hoán ra những vong linh thực lực rất mạnh mà những vong linh này còn không úy kỵ đau đớn, chỉ khi hủy diệt chúng hoàn toàn, chúng mới tử vong.
Lâm Phàm nhìn đám vong linh mênh mông như biển trước mắt, hắn cũng cảm thấy chuyện này rất khủng bố, thân thể những vong linh này không những tản ra mùi vị của sự chết chóc, kèm theo một loại khí tức ăn mòn, giống như chết rồi nhưng vẫn kèm theo thuộc tính lúc còn sống vậy.
- Bồ Tâm lão tổ, chuyến này phải xem ngươi rồi.
Lâm Phàm mở miệng.
Bồ Tâm lão tổ gật đầu.
- Khinh nhờn tiên linh chính là tội lớn, Phật Tổ từ bị! Hãy để ta đưa bọn họ trở về nơi họ nên ở đi.
- A Di Đà Phật!
Thời khắc này, Bồ Tâm lão tổ nhắm mắt lại, một tay đặt trước ngực lẩm nhẩm phật hiệu, một vòng Phật quang to lớn xuất hiện sau đầu, tản ra quang mang chói mắt, những luồng ánh sáng giống như dải lụa xuyên thấu đất trời, xung quanh Bồ Tâm lão tổ xuất hiện vô số Phật đà, những vị Phật đà này không ngừng bay xung quanh người hắn, miệng niệm kinh Phật khiến phật âm càng ngày càng dày đặc, âm thanh ngày càng vang dội.
- Đại Từ Bi Quang Minh Thuật!
Tiên thuật thần thông cao thâm nhất của Thiện Ác Phật Tông, tiên thuật này có thể độ hóa tất cả lực lượng tà ác trong thế gian.
Phật quang che kín bầu trời từ từ bay đi về phương xa, vầng phật quang này từ từ quét sạch hắc ám trong thiên địa, nó từ từ bao trùm lên tất cả núi non sông suối.
Khi những vong linh chạm vào Phật quang này liền kêu thảm một tiếng, một đoàn hắc khí từ trên người chúng bay ra rồi dần dần biến mất khỏi thế gian.
Vong Linh Chủ Thần thấy cảnh này, sắc mặt đại biến.
- Làm sao có thể? Đây là năng lực gì? Chẳng lẽ Quang Minh Thần đã đầu phục bên đám thổ dân? Nhưng Quang Minh Thần đã chết rồi, mà nguồn sức mạnh này cũng không giống sức mạnh của Quang Minh Thần, vậy chuyện này...
Lông mày Ác Mộng Chủ Thần ngưng lại khi thấy hình ảnh trước mắt.
- Vong Linh Chủ Thần, chúng ta nên rời khỏi đây thôi, xem như lần này chúng ta thất bại rồi, năng lực của tên thổ dân này khắc chế chúng ta nếu như chúng ta cứ tiếp tục lưu lại nữa thì e sợ sẽ ngỏm tại đây mất.
- Đáng ghét, thật sự không cam lòng, mà sao bên phái thổ dân lại có tồn tại cỡ này chứ? Vong Linh Chủ Thần không cam lòng nói ra, Chủ Thần có năng lực khắc chế hắn chỉ có Quang Minh Thần thôi, nhưng Quang Minh Thần cũng đã bị giết rồi, không thể nào có người chống đối lại quân đoàn vong linh vô tận của hắn được, loại sức mạnh này không có khả năng tồn tại.
Hắn không nghĩ đến thời điểm này vẫn còn nhân vật như thế bên phe địch.
- Đi thôi! Chúng ta cùng trở về, Chiến Thần đã ngưng tụ ra quân đoàn chiến tranh, đang chuẩn bị bắt đầu tổng tiến công rồi, nhóm thổ dân của Vô Tận đại lục sẽ sớm bị tiêu diệt thôi.
Ác Mộng Chủ Thần nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất