Nghe những lời của Thượng Cổ Đại Yêu, các vị lão tổ xung quanh chấn động không nhỏ, bọn họ không ngờ một khí linh lại nói ra được những lời như vậy, thật sự làm mọi người nể phục, nhưng chỉ một giây sau đó, một màn làm mọi người sững sờ đến trợn mắt há mồm.
Lâm Phàm bóp cổ Thượng Cổ Đại Yêu mạnh mẽ ném hắn sang một bên, tức giận nói:
- Tránh sang một bên, trận chiến này chưa đến mức phải cần ngươi liều mạng.
Trong chớp mắt!
Lâm Phàm đạp một cước bay thẳng lên không trung, từ người hắn bạo phát ra một nguồn sức mạnh vô cùng vô tận, hai mắt hắn chăm chú nhìn vào Hàn Sương Thần.
- Ngươi muốn dùng Hàn Sương Thành đánh bại ta, vậy để ta nhìn xem ngươi làm cách nào giết được ta, mà ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi được thoải mái công kích?
- Tối cường chiến, mở cho ca.
m!
Khí tức Lâm Phàm không ngừng tăng lên, lúc này hắn như một con mãnh long bị kìm hãm nhiều năm, nhanh như chớp phóng về phía Hàn Sương Thần.
Hàn Sương Thần nhìn đối phương đang bay tới, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười lạnh lùng, nàng khinh thường, quát khẽ.
- Đồ thổ dân ngu xuẩn, ngươi cho rằng ta sẽ tự bạo? Ngươi sai rồi, ta chỉ đang ngưng tụ tất cả thần lực của bản thân mà thôi, để xem lần này ngươi còn sống nữa không?
Vù!
Lúc này, toàn bộ Hàn Sương thành đã tan rã, nguồn năng lượng băng giá của nó được Hàn Sương Thần hấp thu, sau đó được nàng luyện hóa chỉ còn lại một điểm sáng chói mắt phía sau lưng nàng. Lâm Phàm không hề coi thường điểm sáng nho nhỏ đó, nó cho hắn cảm giác thập phần nguy hiểm.
- Ngươi đừng nghĩ đến việc trốn vào trong lò luyện kia, bởi vì chỉ cần ngươi trốn vào đó, tất cả lão Tổ của Vô Tận đại lục ở đây đều sẽ mất mạng.
Vẻ mặt của Lâm Phàm biến đổi, sau đó hắn cười lạnh nói.
- Hừ, chỉ một mình ngươi mà cũng đòi bức ta phải trốn? Ngươi đề cao mình quá rồi.
- Vậy thì hãy chết đi. . .
Hàn Sương Thần rống to, vô số hàn khí từ tay nàng xuất ra đánh thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cơ thể hắn bắn ra các tia ánh sáng chói mắt.
Ngay lúc đó, điều khác thường xảy ra.
Trong hư không mù mịt bỗng xuất hiện một bàn tay của phật, bàn tay đó trực tiếp đánh về phía Hàn Sương Thần.
Hàn Sương Thần đang toàn lực chiến đấu với Lâm Phàm chợt nhận ra điều khác thường, nàng quay đầu phát hiện Phật thủ đang tấn công về phía mình, nàng muốn quay người định chống đỡ, nhưng sức
mạnh một chưởng này quá kinh khủng, nàng không thể đỡ nổi.
Ầm!
Một chưởng đánh trúng cơ thể Hàn Chủ Thần, đánh nàng bay đến vài chục trượng.
Lâm Phàm cũng bị tình huống trước mắt làm kinh hãi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ngay sau đó, một tiếng nói vô bi vô hỉ, tiếng nói rất quen tai.
- Hàn Sương Thần, ngươi thật to gan, bản Quân ban cho ngươi cái chết mà ngươi dám chống cự.
Tiếng nói này?
Vị Lai Vô Lượng Vương Phật.
Lâm Phàm cũng không ngờ Vị Lai Vô Lượng Vương Phật lại xuất hiện vào lúc này, hắn biết kiểu gì tên này cũng xuất hiện, nhưng đáng ra hắn nên đến vào lúc cuộc chiến kết thúc, hai bên lưỡng bại câu thương mới đúng, điều này làm Lâm Phàm cảm thấy khó hiểu.
Hàn Sương Thần bị một chưởng đánh trúng, máu tươi trào ra từ miệng, xem ra nội thương không nhẹ, Thần hạch trong cơ thể nàng đã hoàn toàn bị phá hủy.
Lâm Phàm đỡ lấy nàng, hắn lập tức kinh hãi, hắn rất rõ thực lực của nàng, vậy mà chỉ với một chưởng, Vị Lai Vô Lượng Vương Phật đã phá hủy được Thần hạch của nàng, không biết thực lực tên này bây giờ đã mạnh đến mức nào.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất