Thời điểm khi Tần Hằng dẫn theo cường giả của Cửu Tiêu Cung đến Tô gia, Tô Cừ đang đặt mông ngồi trên mặt đất. Người của Cửu Tiêu Cung tới đây rồi, Tô Cừ không cần phải nghĩ nhiều cũng biết là có chuyện gì xảy ra.
Đứng ở chủ viện của Tô gia, Tần Hằng mở miệng quát lên: “Bao vây Tô gia lại cho ta. Sau một khắc, người của Tô gia đều phải tập trung ở chủ viện, người nào không tới đều giải xuống.”
Sau một khắc, trong chủ viện của Tô gia, tất cả người của Tô gia đều tụ tập đến nơi này. Dưới sự dò hỏi của Tần Hằng, rất nhanh, đám người của Tô gia đã từng giết hại dân chúng vô tội, từng người từng người đều bị tóm ra.
Ròng rã hơn bốn trăm người, gần như là đã chiếm một phần ba nhân số của Tô gia. Nhìn những người này bị Tần Hằng áp giải xuống, trên mặt từng người Tô gia đều là vẻ xám như tro tàn. Xong rồi, Tô gia xong đời rồi.
Bọn họ cứ thế bị bắt giữ, ba ngày sau, chém đầu thị chúng tại quảng trường Thành Trường Lạc. Mà bất ngờ là Tô Cừ cũng là một trong số những người này.
Ý thức được bản thân mình sẽ phải chết, sắc mặt của Tô Cừ tái nhợt, gào lên như thể bị điên: “Muội muội, cứu ta, cứu ta.”
Đến tận giờ phút này, Tô Cừ vẫn còn mơ tưởng rằng Tô Cẩn sẽ tới cứu mình. Thế nhưng hắn ta lại không nghĩ tới, Tô Cẩn có thể lấy cái gì tới để cứu hắn ta đây? Tất cả đều là do chính hắn ta tự tạo nghiệt giết chết bản thân mình.
Tiêu Trần không để ý tới chuyện của Tô gia chút nào. Phượng Lăng Dạ và Tô Cẩn đã rời đi cùng với người của Vạn Binh Các. Đối với Tô gia, hiển nhiên là Tô Cẩn cũng đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi.
Đám cường giả của Cửu Tiêu Cung cũng lần lượt rời đi, chỉ để lại không đến hai trăm người ở lại phụ trách xử lý chuyện của Tô gia. Mà lúc này Tiêu Trần đã cùng với đám người Tần Thủy Nhu và Long Thanh vào ở tại Nghiêm gia.
Trải qua trận đại chiến này, tận mắt chứng kiến Tiêu Trần dùng thực lực áp chế Phượng Lăng Dạ, thái độ của đám người Nghiêm gia đối với Tiêu Trần càng thêm phần cung kính.
Đối với sự thay đổi của đám người Nghiêm gia, Tiêu Trần đương nhiên không để ý tới, chẳng qua hắn rất nghiêm túc nhắc nhở Nghiêm gia, để cho bọn họ đừng trở thành một Tô gia thứ hai, nối bước theo gót Tô gia. Bằng không chính hắn cũng sẽ không hạ thủ lưu tình với bọn họ đâu.
Hiển nhiên lần này Tô gia đã hoàn toàn điêu tàn, không còn khả năng tranh đấu cùng Nghiêm gia nữa rồi, mà Nghiêm gia nghiễm nhiên sẽ biến thành bá chủ duy nhất bên trong Thành Trường Lạc.
Thực lực nâng cao, đồng thời cũng sẽ mang đến dã tâm càng lớn hơn. Trong quá trình này, rất nhiều người sẽ khó tránh khỏi phát sinh một chút thay đổi. Cho nên không ai có thể cam đoan được rằng, sau này người Ngiêm gia có thể giống với Tô gia, biến thành những người hoành hành ngang ngược hay không.
Chẳng qua nghĩ tới có lời nhắc nhở của Tiêu Trần, chỉ cần người Nghiêm gia không ngu ngốc thì hẳn là bọn họ sẽ biết nên làm như thế nào, bởi vì tất cả những gì hôm nay bọn họ có đều là Tiêu Trần cho. Cũng thế, Tiêu Trần cũng có thể thu hồi lại tất cả vào bất cứ lúc nào, đánh cho Nghiêm gia trở về nguyên hình trong nháy mắt, thậm chí là trực tiếp đánh chết.
Vào ban đêm, ba người Tiêu Trần ngồi vây quanh trong hoa viên, Long Thanh mở miệng nói: “Tam đệ, đệ có biết tung tích của đại ca hay không?”
“Không biết, từ sau khi rời khỏi Vạn Thọ sơn mạch...” Nghe được lời này của Long Thanh, Tiêu Trần lắc đầu, sau đó nói đúng sự thật cho Long Thanh biết chuyện xảy ra sau khi hai người bọn họ rời khỏi Vạn Thọ sơn mạch.
Chưa từng nghe nói qua một chút gì liên quan đến chuyện của Trần Lăng. Từ sau khi ba người chia tay, Trần Lăng thật giống như đã bốc hơi khỏi thế gian, cũng không biết đã đi đâu. Đối với chuyện này, Tiêu Trần rất là bất đắc dĩ.
Không tìm thấy Trần Lăng, vốn dĩ với thực lực của Trần Lăng thì hẳn là cũng không có vấn đề gì, hơn nữa nếu như có nguy hiểm gì đó thì hoàn toàn có thể biết trước được thông qua mệnh bài. Nhưng hiện giờ mệnh bài của Trần Lăng cũng không có biến hóa nào lạ thường, bởi vậy cũng có thể là Trần Lăng không gặp phải nguy hiểm gì cả. Nếu đã như thế, Tiêu Trần và Long Thanh cũng yên tâm hơn phần nào.
Tán gẫu được một lát, ba người lần lượt tản ra. Mà ngày tiếp theo, bởi vì sự thúc giục của ba vị Thú Hoàng đại nhân, Long Thanh không thể không trở về Yêu Thú đế quốc.
Được xem là Long tộc thuần huyết, ở trong mắt ba vị Thú Hoàng đại nhân, Long Thanh chính là một tiểu công chúa, họ chỉ sợ nàng sẽ phải chịu tổn thương, dù chỉ là một chút ít. Cho nên trong khoảng thời gian Long Thanh ở Trung Thổ thần vực, ba vị Thú Hoàng đại nhân gần như là mỗi ngày đều phải dò hỏi một lần, để xác định là Long Thanh vẫn an toàn.
Sự quan tâm của họ đối với Long Thanh cũng là chuyện tốt, ít nhất chứng minh được ba vị Thú Hoàng không có ý đồ xấu gì với Long Thanh.
Hắn tự mình tiễn Long Thanh rời đi, đồng thời sau trận chiến lúc trước, bảng xếp hạng của Kiêu Vương bên ngoài Thiên Cơ Đường cũng xảy ra thay đổi.
Bởi vì đánh bại Phượng Lăng Dạ, thứ hạng của Tiêu Trần trong nháy mắt đã đi tới vị trí thứ nhất, mà Phượng Lăng Dạ lại rơi thẳng xuống vị trí cuối cùng.
Sự thay đổi của bảng xếp hạng Kiêu Vương đương nhiên cũng hấp dẫn chú ý của vô số người, tin tức cũng được truyền ra rất nhanh. Mà Tiêu Trần, tạm thời đã trở thành người đứng đầu Thập Đại Kiêu Vương.
Trên phố lớn ngõ nhỏ đều đang nghị luận việc bảng xếp hạng Kiêu Vương có sự thay đổi. Nhưng bản thân Tiêu Trần lại không để ý tới chuyện này. Sau khi chờ đợi ba ngày ở Thành Trường Lạc, đến ngày ước định, Tiêu Trần tự mình giám sát chém đầu, chém đầu thị chúng mấy trăm người Tô gia ngay trước mặt đông đảo dân chúng của Thành Trường Lạc.
Tô Cừ được xem như là chủ mưu của toàn bộ chuyện này, cho đến tận giây phút cuối cùng hắn ta cũng không muốn tin tưởng bản thân cứ thế mà chết đi, cho đến một khắc khi đầu người rơi xuống, cũng có thể nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi trên mặt Tô Cừ.
Chuyện ở Thành Trường Lạc đã được giải quyết, mà dựa vào chuyện này, Tiêu Trần cũng tạm thời trở thành người đứng đầu trong Thập Đại Kiêu Vương. Sau khi lấy được kiếm chủng từ Nghiêm gia như ý nguyện, Tiêu Trần lên đường trở về Cửu Tiêu Cung. Mà tại thời điểm Tiêu Trần vừa mới đến Cửu Tiêu Cung, thất đại bá chủ thế lực cũng đồng thời bạo phát một hoạt động thanh tẩy cực lớn.
Đối với trận thanh trừng lớn này, đó là các Chúa Tể tự mình bày kế. Mặc dù đã làm tới mức gần như bí mật, chẳng qua sau khi bắt đầu hành động thì vẫn bị truyền ra bên ngoài. Trong lúc nhất thời, các thế lực lớn ở Trung Thổ thần vực cũng vô cùng kinh ngạc. Đây là chuyện gì vậy? Các Chúa Tể vậy mà đồng thời bắt đầu thanh trừng nội bộ rồi ư?
Lần này, Thất đại bá chủ thế lực thanh trừng nội bộ, quy mô to lớn tới mức trước nay chưa từng có. Chỉ nói riêng Cửu Tiêu Cung, trong vòng một đêm ngắn ngủi, từ trên xuống dưới Ngục Viêm Phong, bao gồm cả Phong chủ tân nhiệm là Chiêm Thiên Lôi cũng bị bắt trong nháy mắt. Đồng thời người bắt Chiêm Thiêm Lôi lại chính là Cửu Tiêu Chúa Tể tự mình ra tay.
Trên có Phong chủ, dưới có tạp dịch ở tầng chót nhất, không một ai trốn thoát được. Trong vòng một đêm, Ngục Viêm Phong có gần một phần năm người trực tiếp bị bắt, hơn nữa còn không nói hai lời liền bị giam giữ vào Lôi Ngục.
Không một ai biết vì sao, chẳng qua Chúa Tể đã hạ lệnh, người ở những Phong khác đương nhiên không dám chống đối.
Bên trong Vô Trần Cư, nghe bên ngoài không ngừng truyền tới tin tức mới nhất, Tiêu Trần cũng có chút kinh hãi nói: “Đến cùng là đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến cho tất cả các Chúa Tể có hành động lớn như vậy cơ chứ?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất