Phàm là người có thể trở thành Chúa Tể đương nhiên không thể nào không phải là người quyết đoán, giờ khắc này, Cửu Tiêu Chúa Tể lúc này đã hoàn toàn thể hiện bản thân là một người có tính cách sát phạt quyết đoán của một ị Chúa Tể.
Hoàn toàn tẩy sạch những Tu ma giả ẩn náu trong Thiên Thần lục địa, bằng cách này hiển nhiên sẽ có rất nhiều người vô tội chết oan uổng, nhưng không có cách nào khác nữa. vì an nguy của cả Thiên Thần lục địa, có một số việc không có cách nào lo nhiều được như vậy.
Có thể có nhiều người cho rằng quyết định của Cửu Tiêu Chúa Tể là quá qua loa, thậm chí ngay cả bằng chứng cũng không cần, chỉ cần nghi ngờ thôi là có thể thẳng tay giết chết, nhưng ngẫm đi ngẫm lại mới hiểu rằng trông quyết định này có vẻ qua loa tàn nhẫn nhưng nó thực sự là thủ đoạn duy nhất và hiệu quả nhất bấy giờ.
Đối mặt với tình hình như vậy, nếu trong mọi việc đều cần phải chú ý đến từng chứng cứ thì chắc phải đợi không biết đến năm nào mới diệt sạch những đám Tu ma giả ở Thiên Thần lục địa.
Sau khi nhận được mệnh lệnh từ Cửu Tiêu Chúa Tể, chín vị phong chủ sau một lúc sững sờ thì gật đầu kính cẩn đồng tình, sau đó, Cửu Phong phong chủ cũng rời đi, chỉ còn Tiêu Trần bị Cửu Tiêu Chúa Tể giữ lại lại.
Với tư cách là Kiêu Vương của của Cửu Tiêu Cung, Cửu Tiêu Chúa Tể đã đem đầu đuôi mọi chuyện về đám Tu ma giả nói hết với Tiêu Trần, lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ cho nên Chúa Tể Cửu Tiêu mới có thể thản nhiên kể hết như vậy.
“Tiêu Trần, ngươi là niềm hy vọng của Cửu Tiêu Cung của ta. Mưa to gió lớn sắp tới rồi, sự xuất hiện của đám Tu ma giả đã khiến tương lai của Thiên Thần lục địa trở nên đầy bất trắc rồi. Vì vậy ngươi phải phát động trận chiến trước, tận dụng mọi khả năng để nâng cao năng lực của mình. Chỉ có đủ sức mạnh thì chúng ta mới có hy vọng sống sót trong đợt thảm họa này.”
Hắn ta cũng không có ý định để Tiêu Trần tham gia công cuộc thanh trừ này, trong mắt Cửu Tiêu Chúa Tể, Tiêu Trần không nhất thiết phải can thiệp vào công cuộc thanh trừ đám Tu ma giả. Vả lại nhiệm vụ chính của Tiêu Trần bây giờ là tu luyện, hắn phải nỗ lực tu luyên thăng cấp nhanh nhất có thể, tận dụng mọi khả năng để mình có thể phát triển được.
Không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, dự đoán tồi tệ nhất là Tu ma giả sẽ mở được đường hầm không gian, đến lúc đó toàn bộ Thiên Thần lục địa sẽ bị bao trùm bởi ngọn lửa chiến tranh. Chỉ có bằng cách này, chỉ có sức mạnh mới có thể khiến cho thân mình sống sót sau mối thảm họa khủng khiếp này.
Đặt nhiều kỳ vọng cho Tiêu Trần như vậy, đồng thời cũng giống như sư phụ của Cửu Tiêu đã nói, Tiêu Trần là niềm hy vọng của Cửu Tiêu Cung.
Hiểu được ý tứ trong lời nói của Cửu Tiêu, Tiêu Trần trịnh trọng gật đầu, thấy vậy, Cửu Tiêu Chúa Tể mới khẽ mỉm cười: “Ta nghe nói rằng ngươi vừa có được một thanh kiếm chủng rất tốt từ Nghiêm gia. Được lắm, thanh kiếm chủng này rất hữu ích đối với ngươi đấy, mau đi đến Hồ Bách Linh tu luyện đi, nếu như ngươi luyện kiếm ở đó sẽ rất có ích đấy.”
Đối với những gì đã xảy ra ở thành Trường Lạc, mặc dù các Chúa Tể không lọ diện nhưng rõ ràng họ cũng đã biết chuyện đó, ngay cả Cửu Tiêu Chúa Tể cũng biết về chuyện Tiêu Trần đoạt được kiếm chủng.
Hồ Bách Linh mà Cửu Tiêu Chúa Tể đề cập đến là một lăng mộ vô cùng nổi danh, đây một trong ba thánh địa tu luyện của Cửu Tiêu Cung.
Nghe được lời này của Cửu Tiêu Chúa Tể, Tiêu Trần khẽ gật đầu, sau đó cáo từ Cửu Tiêu Chúa Tể và rời khỏi Lôi Ngục.
Trên đường trở về Vô Trần cư, tâm trạng Tiêu Trần hơi phức tạp, sự xuất hiện của đám Tu ma giả kia đã khiến Tiêu Trần hiểu được rằng e là tương lai của Thiên Thần lục địa không được thái bình, nhưng những chuyện ở mức độ như thế này rõ ràng không phải là chuyện mà Tiêu Trần có thể nhúng tay vào ngay được.
Cho dù hắn có là một trong số Thập đại Kiêu Vương cao quý thì có sao chứ, hắn vẫn không đủ tư cách tham gia vào chuyện này, chuyện mà Tiêu Trần có thể làm bây giờ là nhanh chóng thăng cấp năng lực, về phần những chuyện khác khác, chắc cũng chỉ có thể dựa vào các vị Chúa Tể kia thôi.
Giống như Tiêu Trần, những vị Kiêu Vương cao quý còn lại cũng biết được chuyện Tu ma giả từ miệng của các vị Chúa Tể. Sở dĩ các vị Chúa Tể làm như vậy là muốn gây áp lực lên những tên nhóc này, để chúng có thể tu luyện và thăng cấp. Để có thể thăng cấp nhanh nhất có thể, không nên đặt năng lượng dư thừa vào những cuộc đấu tranh vô nghĩa đợc.
Hắn cũng không định kể chuyện này cho bất cứ ai khác, sau khi trở về Vô Trần cư, Tiêu Trần dự định ngày mai sẽ đến Hồ Bách Linh để luyện tập và tinh luyện kiếm chủng.
Hắn nói với Tần Thủy Nhu rằng mình sẽ phải bế quan một thời gian, cả đêm đó nàng cũng không nói gì, sáng sớm hôm sau, Tiêu Trần đã một mình đến Hồ Bách Linh.
Trước đó, Cửu Tiêu Chúa Tể đã ban cho Tiêu Trần một tấm lệnh bài, hắn chỉ cần cầm trong tay tấm lệnh bài này là có thể vào một trong ba thánh địa để tu luyện trong Cửu Tiêu Cung bất cứ lúc nào.
Đây là sự đãi ngộ dành đặc biệt nhất chưa từng có bao giờ ở Cửu Tiêu Cung kể từ khi nơi này được thành lập. Từ loại đãi ngộ như vậy, không khó để nhận ra sự kỳ vọng và ưu ái của Cửu Tiêu Chúa Tể dành cho Tiêu Trần lớn đến thế nào.
Hắn đi thẳng vào trong Hồ Bách Linh, Hồ Bách Linh này nói trắng ra chính là suối nước linh mạch của Cửu Tiêu Cung, linh khí vô cùng nồng đậm, linh khí nghiễm nhiên đã hóa thành chất lỏng như nước rồi.
Trong tình huống bình thường, khi lựa chọn địa điểm làm căn cứ cho một số môn phái lớn thì điều đầu tiên bọn họ xem là có linh mạch hay không.
Chỉ nơi nào có linh mạch thì linh khí mới mạnh mẽ như vậy, mà cũng chỉ có thế lực bá chủ như Cửu Tiêu Cung mới có, có thể nói linh mạch của Cửu Tiêu Cung là một trong những linh mạch lớn nhất trên toàn bộ Thiên Thần lục địa.
Chính vì sự tồn tại của linh mạch này mà cường giả thuộc Cửu Tiêu Cung xuất hiiện tầng tầng lớp lớp, bởi vì tu luyện ở đây chỉ bằng một nửa công lực thôi sẽ thu được kết quả gấp đôi.
Tác dụng của linh mạch thì không cần nói cũng biết, Hồ Bách Linh có con suối linh mạch này chẳng khác nào như là mùa xuân của Cửu Tiêu Cung, linh khí trong đó nhiều đến nỗi khiến cho người ta khó mà tưởng tượng được.
Trong không gian sương mù dày như màu sữa trắng, đồng thời lại vô cùng ẩm ướt, có thể nhìn thấy trong sương mù thực sự có những giọt nước nhỏ bay lơ lửng trong không khí.
Đừng coi thường những đám sương mù và giọt nước này, chúng đều do linh lực khí tạo thành, cùng với đó, ở giữa làn sương mù có một cái ao nhỏ đường kính khoảng mười thước, trong ao đầy chất lỏng màu trắng sữa.
“Đây là Hồ Bách Linh...” Lần đầu tiên đến Hồ Bách Linh, đương nhiên Tiêu Trần cũng có chút kinh ngạc, phải biết lượng linh dịch bên trong cái ao nhỏ trước mặt có lẽ đủ để một người bình thường nhanh chóng biến thành Chúa Tể rồi.
Chỉ là linh dịch trong Hồ Bách Linh quá mức thuần tuý, đừng nói đến người bình thường, ngay cả cường giả đạt tới Đạo Tôn cảnh cũng không thể trực tiếp uống chúng để luyện hóa được, nếu không nhất định sẽ tự nổ tung mà chết.
Không thể trực tiếp tinh luyện chất lỏng trong Hồ Bách Linh, chỉ có thể hấp thụ làn sương trắng trong không khí để đột phá, mà những sương mù màu trắng này cũng sẽ tiếp tục được hình thành sau khi linh dịch trong hồ Hồ Bách Linh bay hơi.
Cùng một loại hạt giống đó, chỉ to bằng móng tay, theo sự tham lam hấp thụ của Phôi kiếm Thiên Đạo, kiếm chủng không ngừng nhỏ đi. Sau vài giờ, toàn bộ thanh kiếm chủng đã biến mất, mà phôi kiếm Thiên Đạo ở giữa hai hàng lông mày của Tiêu Trần Đạo đang toát ra một thứ ánh màu sáng vàng rực rỡ chói lòa.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất