Siêu Thần Yêu Nghiệt (full) - Vân Phi Dương (tác giả: Hoa Tiên Tửu)

 Lâm Chỉ Khê không phản kháng, nàng tìm đến Vân Phi Dương đã nghĩ đến kết quả này.  

 

 

- Nam nhân của muội lợi hại không, ngắn ngủi hai năm đã từ nửa bước Vũ Thần đột phá đến Tố Thể Kỳ.  

 

Vân Phi Dương vừa nói vừa không thành thật, xoa xoa bóp bóp tay ngọc của Lâm Chỉ Khê, dùng hết sức chiếm tiện nghi.  

 

Mà.  

 

Có quan hệ phu thê, tên này rất thẳng thắn chiếm tiện nghi người ta.  

 

- Lợi hại.  

 

Lâm Chỉ Khê đáp.  

 

Nàng xoay người, nhẹ nhàng dán trong ngực Vân Phi Dương, nói khẽ:  

 

- Nhưng trong Tiểu Thần Giới, cái này không tính là gì, huynh còn phải tiếp tục cố gắng.  

 

- Ta biết.  

 

Vân Phi Dương chân thành đáp.  

 

Lâm Chỉ Khê hỏi:  

 

- Huynh không buồn ngủ sao?  

 

- Không buồn ngủ.  

 

- Ta buồn ngủ.  

 

- Ta đưa muội về.  

 

Lâm Chỉ Khê kinh ngạc ngẩng đầu.  

 

Chẳng lẽ tên này không hiểu ý mình?  

 

Một mỹ nữ đi vào gian phòng nam nhân nói mình buồn ngủ, hiển nhiên là có hàm nghĩa, nếu như lúc này nam nhân không hiểu ý mà làm trái ý nàng.  

 

Nhất định sẽ ân hận xanh ruột xanh gan a!  

 

Rất hiển nhiên.  

 

Vân Đại Tiện Thần không phải không hiểu, hắn đột nhiên cười một tiếng, ôm Lâm Chỉ Khê vào lòng rồi bước vô trong.  

 

"Ông!"  

 

Trận pháp cách ly bao phủ cả phòng.  

 

Xa cách lâu ngày còn hơn tân hôn.  

 

Một đêm này nhất định không tầm thường.  

 

Lâm Chỉ Khê chủ động tới tìm Vân Phi Dương cũng rất phối hợp, đóng vai một thê tử hợp cách.  

 

Sau khi mây mưa.  

 

Nàng rúc vào trong ngực Vân Phi Dương, tóc xanh tán loạn, gương mặt tinh xảo ửng hồng, nhẹ nhàng hỏi:  

 

- Huynh không trách ta chứ?  

 

- Trách muội?  

 

- Từ khi đi vào Cuồng Tông, cố ý để các nàng Oanh Oanh vắng vẻ huynh.  

 

- Hèn chi.  

 

Vân Phi Dương bừng tỉnh đại ngộ, nói:  

 

- Các nàng từng người cự tuyệt ta ngoài cửa, nguyên lai là chủ ý của muội!  

 

Lâm Chỉ Khê nói:  

 

- Ta sợ huynh không thu lại được tính tình, luôn nghĩ đến chuyện không nghiêm túc, xem nhẹ việc tu luyện.  

 

- Thế sao hôm nay lại tới tìm ta?  

 

Vân Phi Dương cười hỏi.  

 

Lâm Chỉ Khê đáp:  

 

- Bởi vì huynh đột phá đến Tố Thể Kỳ.  

 

Vân Phi Dương nhịn không được cười nói:  

 

- Cho nên, đây coi như là khen thưởng?  

 

Lâm Chỉ Khê đánh trống lãng.  

 

- Ta buồn ngủ.  

 

Nói rồi xoay người sang chỗ khác, dùng chăn đệm che kín đầu.  

 

Hiển nhiên ngầm thừa nhận.  

eyJpdiI6IjhWa1dHWjRNSVFCK3MrMEZDMlwvbGpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjdTU3B2eFFKSHRZR2VsdGhyQm1KOFhyUFpQTStsaDd2aUxWajVTWVJWUWpnelpYN2VHWkd0K2pjVjFEUlpleUsiLCJtYWMiOiJjYWMyZjg5YTUwYThiOTQ5MDQ1M2RjY2RjMmE2ODE2OTFjMDY4MjRkMmU0MzY0MDc3ZTgwMjhiNDk2NmNjZjZlIn0=
eyJpdiI6Im1zeFczWlR5cElnTHR2VHdBRkZsNXc9PSIsInZhbHVlIjoibTNhTkFZcHE1ZjlMaEZpaEN0c3N0ZjZWUkIxd3B3U0t2OFBpRGwyXC9GYVJWSXlYVFdiOFBxbDVXZ0JUOWQrQ0hUWWZXaWYzWUFMY1huTUQ2djNreWZuVHhpRmYrb2tYalpEUGp2WHgwN1wvbHZqeWVRWDVcL1R5aHVWbkhQTVp0OEJaa1lzV0tpZ3lZdXRGQlE5b1VWbzdsSXZcL0dXaGpad213MmVkZ01reUplcEVQamlXTzNLeEtRcG5tK0RyKytGaiIsIm1hYyI6IjU0M2ZlZmZmNmNkNWI2YWZiN2JmYzg1Y2YxZWQ1NmM0YzY3ZWZiZjU1YjZkNTRhYjBjZTY1NTcxZWYxZjIyMTMifQ==

Ads
';
Advertisement