Vân Phi Dương uể oải trở về.
- Thao Thiết rất hung hãn và cao ngạo, muốn để hắn cam tâm tình nguyện thần phục, không phải việc dễ dàng, nhất định phải nghĩ biện pháp.
- Tiểu Thần Giới đáng chết!
Thao Thiết ngồi xổm tại trên đồng cỏ bên ngoài diễn võ trường, phẫn nộ quát.
Hắn bị Vân Phi Dương đưa đến Cuồng Tông đã nửa tháng, năng lượng hao phí để thôn phệ mười dặm bùn đất và núi cây đến nay vẫn chưa khôi phục.
- Nếu nơi này có Thần lực, bản Vương không cần một canh giờ đã có thể khôi phục một thành công lực, đối phó đám Hư Không cảnh kia, dễ như trở bàn tay!
Thao Thiết thù rất dai.
Hắn hiện tại không kịp chờ đợi muốn khôi phục thực lực, nuốt hết đám người Cuồng Nhân Cốc đánh hắn nửa tháng trước.
Vân Phi Dương sau khi kết thúc tu luyện, đi đến trước mặt Thao Thiết, nói.
- Nửa tháng nữa, ngươi không ăn gì rồi, không đói hả?
Thao Thiết hừ lạnh một tiếng.
Làm một tên ăn hàng, nửa tháng không ăn gì, khẳng định rất đói, nhưng vạn vật trên Tiểu Thần Giới không hợp khẩu vị, hắn lười ăn.
- Cho ngươi.
Vân Phi Dương quăng ra một khỏa linh thạch, nói:
- Nếm thử cái này, ngươi hẳn sẽ thích.
Thao Thiết vốn định hất bay nhưng khi bắt lấy linh thạch, hắn nhất thời cảm nhận được thuộc tính bàng bạc.
- A?
Hắn dừng tay nhìn viên linh thạch kia, chợt ném vào bên trong miệng, răng rắc khẽ cắn, nói:
- Tảng đá này cũng không tệ lắm, có thể cung cấp một chút năng lượng cho bản Vương.
- Một chút?
Vân Phi Dương co giật khóe miệng.
- Còn có hay không?
- Có.
- Lấy ra để bản Vương nếm thử.
Vân Phi Dương cười nói:
- Cho ngươi cũng được nhưng ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện.
- Nói.
- Làm khế ước thú của ta.
- Đánh rắm!
Thao Thiết đứng lên, chỉ hắn nói:
- Ngươi là gà mờ đến nổi Thần Cách còn chưa đầy đủ, có tư cách gì để bản Vương làm khế ước thú cho ngươi!
- Cắt.
Vân Phi Dương nói:
- Ngươi trâu lắm, để một đám phàm nhân chà đạp.
Bị vạch khuyết điểm, Thao Thiết im lặng không nói ra lời.
Vân Phi Dương cười nói:
- Ta dù sao cũng từng là Chiến Thần, tiềm lực trưởng thành to lớn, ngươi làm khế ước thú của ta chắc chắn sẽ không thiệt thòi.
Thao Thiết lạnh lùng nói:
- Ngươi chết ý niệm này đi, bản Vương sẽ không lại thần phục bất kỳ kẻ nào!
- Ai.
Vân Phi Dương thở dài một hơi.
- A Nông.
Nhưng vào lúc này, Thần Thần chạy tới, quơ cánh tay hắn, nói:
- Ta muốn ăn linh thạch.
- Tốt tốt.
Vân Phi Dương vung tay lên, lấy ra một khỏa linh thạch cực lớn, nói:
- Cầm lấy ăn đi.
"Hì hì."
Thần Thần mang theo linh thạch nặng ngàn cân rời đi, Thao Thiết bên cạnh , nhìn chảy nước miếng.
- Phi Dương ca.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất