Người dùng 20 ngàn trọng đột phá sẽ cường đại hơn.
Cho nên.
Phá Toái cảnh đại viên mãn có một cái tên khác, Căn Cơ cảnh, xây dựng căn cơ tốt, tương lai mới có thể xây lên lầu cao vạn trượng.
Đương nhiên.
Đến Phá Toái cảnh đại viên mãn, muốn ngưng tụ vạn trọng, thậm chí cao hơn không phải sự việc đơn giản.
Có ít người dùng cả một đời cũng không thể đạt được vạn trọng chuyển hóa, sau cùng ôm hận xuống cửu tuyền.
Vân Phi Dương chỉ có tu vi Tố Thể Kỳ tầng năm đã đạt tới tiêu chuẩn thấp nhất khi bước vào Phá Toái cảnh đại viên mãn, sau đó ngưng tụ vạn trọng, chắc dễ như trở bàn tay.
Lam Sấu và Hạng Cô rất chờ mong.
Lấy sự đề thăng khủng bố của tên này, sau khi đột phát đến Phá Toái cảnh đại viên mãn, thuần nguyên lực sẽ mạnh đến mức nào.
20 ngàn?
Hay 30 ngàn?
Hoặc cao hơn?
Bọn họ không đoán ra được, bởi vì yêu nghiệt như Vân Phi Dương không thể dùng lẽ thường suy đoán.
Bọn họ chỉ có thể yên tĩnh chờ đợi đến một ngày rung động Tiểu Thần Giới.
- Hắc hắc, Vân đại soái
- Dừng lại, ta không còn linh thạch, đừng tìm ta!
- Bản Vương đã rất nhanh sẽ cân nhắc xong, ngươi chỉ cần cho mấy khỏa linh thạch, trời sáng khẳng định cho ngươi câu trả lời chắc chắn!
Thao Thiết cười nói.
Vân Phi Dương xém chút chửi ầm lên.
Bà ngoại ngươi.
Lão tử đâu có ngu.
- Không được.
Hắn nghiêm mặt, nói:
- Hôm nay phải trả lời chắc chắn!
Lời nói còn chưa dứt lời, sau lưng đột nhiên truyền đến âm thanh xé gió lạnh lùng, một hắc ảnh xuất quỷ nhập từ tường ngoài vọt vào.
Nhìn kỹ, hiển nhiên là Khương Thượng Nham!
Trong khoảng thời gian này, hắn và tộc nhân đã chữa lành vết thương, hôm nay quyết định cứu Vương của mình ra.
- Dám đến Cuồng Tông ta giương oai, muốn chết!
Nhưng vào lúc này, Cuồng Ngạo Thiên gào thét mà đến, nâng quyền đánh về phía Khương Thượng Nham!
- Không tốt!
Khương Thượng Nham kinh hãi.
Hắn chỉ là cường giả Hóa Thần cảnh Quy Tông kỳ cũng như cặn bã trước mặt Hóa Thần đại viên mãn như Cuồng Ngạo Thiên.
Hóa Thần cảnh.
Chia làm Khuy Thiên kỳ, Quy Tông kỳ, Niết Bàn kỳ.
"Bành!"
Cuồng Ngạo Thiên tung một chưởng trực tiếp đánh bay Khương Thượng Nham ra khỏi Cuồng Tông.
Bên ngoài Cuồng Tông.
Hơn mười người áo đen nhìn thấy Trưởng lão bị đánh bay ra ngoài, như ong vỡ tổ chạy tới, sau cùng tiếp được, nhanh chóng biến mất từ một nơi bí mật gần đó.
Tông Chủ Cuồng Tông quá mạnh.
Bọn họ cần phải bàn bạc kỹ hơn!
"Hừ."
Cuồng Ngạo Thiên vung tay áo, thản nhiên nói:
- Một đám a miêu a cẩu cũng dám lén xông vào Cuồng Tông.
Vân Phi Dương giơ ngón tay cái nịnh:
- Tông Chủ lợi hại!
- Chứ sao.
Cuồng Ngạo Thiên ưỡn ngực, nói:
- Bằng không sao làm được Tông chủ.
- Cặn bã.
Thao Thiết thầm nói.
Một Hóa Thần đại viên mãn mà cũng chảnh cún, chờ bản Vương khôi phục một phần mười, tất nhiên sẽ ngược ngươi kêu cha gọi mẹ
- Mà…
Cuồng Ngạo Thiên xoay người, hỏi:
- Dưỡng thương thế nào rồi?
Thao Thiết ngạo nghễ không đáp.
Thân là Thần thú, nên có phong phạm Thần thú, chỉ là một phàm nhân, bản Vương thích thì phản ứng, không thích thì nhìn thôi cũng đã chướng mắt.
Vân Phi Dương còn cười nói:
- Tông Chủ, hắn đã đỡ hơn hơn nhiều, chỉ cần chút linh thạch để khôi phục hoàn toàn.
- Thế à.
Cuồng Ngạo Thiên lấy ra mấy khỏa linh thạch, nói:
- Cầm lấy hấp thu đi.
Thao Thiết đang ngạo nghễ vừa nhìn thấy linh thạch, hai mắt tỏa sáng, tươi cười cám ơn.
- Đa tạ, đa tạ.
Đm.
Thần thú phong phạm đâu rồi!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất