Sau khi nghe Vân Phi Dương kể rõ, sự việc đã sáng tỏ.
Nếu như người giảng đạo lý, xác thực không phải tại Vân Phi Dương, dù sao, hắn cũng chỉ đại một hướng mà thôi.
Người nào sai?
Là đám người đánh Tiết Thiếu Nhân kia.
- Còn không nhanh giao Linh Huyết Ngọc Chi ra chịu tội với Tiết công tử!
- Đúng đúng!
Lão Quách vội vàng lấy Linh Huyết Ngọc Chi ra, sau đó bái vài cái hướng về phía Tiết Thiếu Nhân, thành khẩn nói.
- Tiết công tử, thật xin lỗi!
Tiết Chiếu Minh cười lạnh nói.
- Một câu có lỗi thì xong?
Dù sao cũng là siêu nhất lưu thế lực, dòng chính tự dưng bị đánh một trận, truyền đi sẽ rất mất mặt.
- Như vậy đi.
Tiết Chiếu Minh thản nhiên nói.
- Cũng đừng nói Tiết gia ta khi dễ người, phàm là người tham dự đánh dòng chính Tiết gia ta, mỗi người đoạn một tay.
"A?"
Đám người Lão Quách nhất thời trợn tròn mắt.
Một cánh tay tuyệt đối cực kỳ trọng yếu đối với một tên võ giả.
"Xoát!"
Bọn người đồng loạt nhìn về phía Vân Phi Dương, trong ánh mắt có vẻ cầu xin.
Bây giờ, cũng chỉ có gia hỏa cầm Chiến Đế lệnh có thể cứu mình.
Vân Phi Dương cũng mềm lòng, không chịu nổi khi người khác cầu xin, hắn nói.
- Đồ vật cũng giao ra, không bằng coi như xong đi.
- Không tính toán?
Tiết Chiếu Minh cười.
Hắn lạnh lùng nói.
- Đắc tội Tiết gia ta chỉ có một con đường chết, bản Chí Tôn hôm nay chỉ lấy một cánh tay của bọn họ đã coi như rất nhân từ.
Lời này không sai.
Siêu nhất lưu Tiết gia, dù có lý hay không có lý, đắc tội cũng chỉ có chết.
- Như vậy đi.
Vân Phi Dương nói.
- Bọn họ cũng do ta chỉ dẫn mới đánh Tiết công tử, ta tới thay bọn họ bị phạt.
Bọn người Lão Quách cảm động sắp khóc.
Người tốt a.
Đột nhiên, Vân Phi Dương lấy ra một thanh trường kiếm, đặt lên bờ vai, nhìn Tiết Chiếu Minh, cười nói.
- Không phải một cánh tay thôi à.
- Phi Dương!
Cuồng Ngạo Thiên vội ngăn cản.
- Tông Chủ!
Vân Phi Dương chân thành nói.
- Ngài thường nói, tiến vào Cuồng Nhân Cốc đều là người một nhà, ngày hôm nay người nhà gặp nạn, ta nguyện chia sẻ với bọn họ!
Thanh âm to rõ mạnh mẽ!
Bọn người Lão Quách nghe vậy bị cảm động khóc ròng!
Cuồng Ngạo Thiên mờ mịt, thầm nghĩ.
- Ta nói hồi nào?
Hắn chưa nói.
Vân Phi Dương chỉ đang nói nhảm, mục đích cũng chỉ cảm hóa võ giả Cuồng Nhân Cốc.
Cuồng Tông phủ đệ, Thao Thiết ngồi xổm trên tường, nghe Vân Phi Dương nói thế, thấp giọng chửi một câu.
- Ngu ngốc.
"Xoát!"
Đột nhiên, Vân Phi Dương giơ kiếm, không chút do dự chặt xuống tay trái của mình, không chút chần chờ, không chút do dự.
Một khắc này.
Bọn người Lão Quách bội phục đầu rạp xuống đất đối với sự trượng nghĩa của Vân Phi Dương.
Nhưng.
Vào lúc này, Tiết Chiếu Minh nhẹ nhàng vung tay, kiếm Vân Phi Dương cầm tuột tay mà bay mất.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất