Đệ tử Linh Tiêu Phái thiên về một bên khuynh hướng Trương Thanh Biển xem thường Vân Phi Dương là một loại bài xích tâm lý.
Dù sao.
Vân Phi Dương đến từ Vạn Thế Đại Lục, đến từ vị diện hạ đẳng.
Một nhân loại đẳng cấp thấp nên điệu thấp sinh tồn, hết lần này tới lần khác lại biểu hiện phách lối, điều này làm người ta rất khó chịu.
Nói trắng ra.
Rất nhiều đệ tử Linh Tiêu Phái đang ghen tỵ một phàm nhân, ghen tỵ hắn nắm giữ thực lực ngược chân truyền đệ tử.
Vân Phi Dương theo Trương Thanh Biển đi vào bãi cỏ, vẫn một mặt mỉm cười, phảng phất như không có việc gì để mọi người càng thêm khó chịu.
Tên này đối mặt đệ tử hạch tâm cần phải hiện ra vẻ e ngại, mà không phải bình tĩnh như thế.
Nếu như biết mình mỉm cười sẽ khiến đám đệ tử rất không thoải mái, Vân Phi Dương khẳng định sẽ cười càng trang bức, càng rực rỡ hơn!
Trên đồng cỏ vắng vẻ.
Vân Phi Dương và Trương Thanh Biển đứng đối diện nhau, tiếng nghị luận chung quanh dần dần bình ổn lại.
- Thực ra, giao đấu giữa chúng ta có thể hủy bỏ.
Trương Thanh Biển mở miệng.
Vân Phi Dương khó hiểu.
- Hủy bỏ?
Trương Thanh Biển thản nhiên nói:
- Chỉ cần ngươi xin lỗi đệ đệ ta trước mặt mọi người, việc này coi như không có.
"A."
Vân Phi Dương nói:
- Ngươi có nữ nhân chưa?
Trương Thanh Biển khẽ giật mình.
Vấn đề này đột nhiên hỏi có chút ngây người.
Vân Phi Dương cười nói:
- Nếu như ngươi có nữ nhân, ta sẽ cả ngày đi quấn lấy nàng.
Mục quang Trương Thanh Biển dần trở nên lãnh lệ.
Hắn một lòng tu luyện võ đạo, không gần nữ sắc, nhưng thân là nam nhân, há có thể để đối phương làm như vậy.
- Tức giận?
Vân Phi Dương cười nói:
- Có phải muốn đánh ta? Đánh ta xong rồi sẽ xin lỗi ta chứ?
Trương Thanh Biển hiểu rõ.
Hắn nói nhiều như vậy vì nói cho mình hiểu, đệ đệ mình đi quấn lấy nữ nhân hắn, bị đánh một trận là đáng đời, tại sao phải xin lỗi?
- Tốt a.
Trương Thanh Biển nói:
- Xem ra, sư huynh ta chỉ có thể dùng thực lực dạy ngươi làm người như thế nào.
"Xoát!"
Vừa dứt lời, xuất hiện trước mặt Vân Phi Dương, trong bàn tay ngưng tụ ra cuồng bạo lực kình hình thành tia sáng chói mắt!
Đây là Thiểm Quang Quyền.
Hoàng giai trung phẩm vũ kỹ.
Một khi thi triển đi có thể trong nháy mắt hình thành ánh sáng, từ đó quấy nhiễu cảm quan đối phương, hình thành chấn động ngắn ngủi.
Quả nhiên.
Vân Phi Dương bị ánh sáng chiếu vào, bản năng nhắm mắt lại, đồng thời bị một quyền đánh trúng, lùi lại mấy bước!
Mọi người thấy thế, nhất thời đại hỉ.
Một năm trước trên Thanh Tiêu phong, dù Triệu Anh Vũ hay các đệ tử khác đều không thể rung chuyển tên này, bây giờ đệ tử hạch tâm xuất mã, quả nhiên không tầm thường.
Nhưng.
Sau một khắc.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất