Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (full)

 Ngón tay Diệp Viễn điểm ra, dẫn từng đạo kiếm khí chạy khắp cơ thể của nam tử áo trắng.  

 

 

Chỉ thấy hắn điều khiển kiếm dẫn một đạo kình lực cường đại bay ra từ miệng vết thương.

Phía trên không trung chỗ hố to, ba bóng người chậm rãi hiện ra.  

 

Một người ở giữa có đạo cốt tiên phong, trên người mang áo bào màu xanh đen.  

 

Còn hai người đứng hai bên, có một người chính là nam tử mặc áo bào xám đã xuất hiện ở trên không trung chỗ hố to đêm đó  

 

Còn một người khác lại chính là Quỷ Đạo Thiên Đế!  

 

"Hai vị đạo hữu Thủy Nguyên, Cô Hồn có thể tìm lão phu để thi pháp, thế nhưng cũng đừng quên thứ tốt đã đáp ứng!" Lão đạo vuốt râu, thản nhiên nói.  

 

Các cơ trên mặt của nam tử mặc áo bào màu xám Thủy Nguyên Thiên Đế co giật, trầm giọng nói: "Thiên Nhãn đạo hữu yên tâm, tiền đặt cọc ngươi đã thu một nửa, còn sợ bọn ta quỵt nợ sao?"  

 

Cô Hồn Thiên Đế cũng nói: "Thiên Nhãn lão quỷ, công phu sư tử ngoạm của ngươi thì cũng thôi đi! Nhưng mà nhất định phải giúp bọn ta tìm được tên kia!"  

 

Thiên Nhãn cười ha ha một tiếng, nói: "Đạo khí xuất thế, giá trị của trọng bảo này quá lớn, lão phu ra giá đương nhiên không thể quá thấp. Còn về phần tìm người, các ngươi cứ yên tâm, nếu như nói Thiên Nhãn ta đứng thứ hai thì tuyệt đối không ai dám xưng thứ nhất!"  

 

Thủy Nguyên cau mày nói: "Nhanh bắt đầu đi!"  

 

Thiên Nhãn Thiên Đế khẽ gật đầu, pháp quyết trong tay chuyển động, quát lạnh một tiếng: "Thiên Nhãn, mở!"  

 

Chỉ thấy mi tâm của hắn vậy mà lại mọc ra thêm một con mắt thứ ba.  

 

Con mắt này vừa xuất hiện, giống như nhìn thấu hết thảy, khiến cho hai người Thủy Nguyên cùng Cô Hồn có một loại cảm giác hãi hùng khiếp vía.  

 

"Lão quỷ này có công lực thật tinh thâm!" Thủy Nguyên kinh hãi một trận.  

 

Ánh mắt của Thiên Nhãn Thiên Đế đảo qua bên trong hố to, không khỏi lắc đầu thở dài: "Nơi này đã bị ngươi hủy thi diệt tích! Cho dù có cái gì cũng nhìn không ra."  

 

Sắc mặt Thủy Nguyên cứng đờ, lúng túng nói: "Lúc đó tên kia rơi xuống đất, làm cho mặt đất bị đập ra một cái hố to. Ta lập tức đuổi theo đến nơi nhưng lại không thấy bóng người, ta đoán có thể là được người khác cứu đi, cho nên định bức bọn hắn chui ra."  

 

Thiên Nhãn Thiên Đế khẽ gật đầu, nói: "Đi nơi khác tìm kiếm một vòng đi. Chỉ cần hắn có lưu lại dấu vết, nhất định chạy không thoát khỏi Thiên Nhãn của ta."  

 

Nói xong, Thiên Nhãn Thiên Đế mang theo hai người tìm kiếm ở vùng phụ cận.  

 

Lần tìm kiếm này chính là mười ngày mười đêm!  

 

Địa vực trong vòng trăm vạn dặm đều bị ba người lục soát nhiều lần nhưng vẫn không phát hiện ra một chút vết tích nào.  

 

Rốt cuộc Cô Hồn Thiên Đế nhịn không được, châm chọc khiêu khích, nói: "Thiên Nhãn đạo hữu, không phải ngươi nói là chạy không thoát khỏi pháp nhãn của ngươi sao? Chẳng lẽ tên kia mang theo Đạo khí bốc hơi tan biến mất rồi?"  

 

Sắc mặt Thiên Nhãn hết sức khó coi, trước đó khoác lác hơi quá mức rồi.  

 

Mười ngày nay hắn hao phí rất nhiều tinh lực để tìm kiếm, thế nhưng một chút dấu vết để lại cũng tìm không ra.  

 

Đã nhận được lợi ích từ người ta cho nên trên mặt hắn cũng không hề dễ chịu.  

 

"Hửm?" Bỗng nhiên, ánh mắt của hắn ngưng tụ, dừng bước chân lại.  

 

Nhìn thấy Thiên Nhãn dường như đã có phát hiện, tinh thần của Thủy Nguyên, Cô Hồn đều căng thẳng hẳn lên.  

 

Ánh mắt của Thiên Nhãn rơi vào một góc trong sơn lâm, nơi đó núi non trùng điệp, cây cối rậm rạp, địa thế vô cùng phức tạp.  

 

"Vùng này chúng ta đã tìm kiếm qua rất nhiều lần nhưng cũng không có phát hiện gì!" Thủy Nguyên nói.  

 

Thiên Nhãn không nói gì, ánh mắt của hắn càng ngày càng ngưng trọng, quang mang của con mắt thứ ba sáng rực lên, một cỗ khí tức bản nguyên lan ra.  

 

"Hít..."  

 

Thiên Nhãn hít một hơi khí lạnh, âÂm thanh ngưng trọng, nói: "Khá khen cho một tên giảo hoạt! Trận pháp thật là xảo diệu!"  

 

Hai người Thủy Nguyên đều không rõ ràng cho lắm, nói: "Thiên Nhãn đạo hữu, có phát hiện gì rồi?"  

 

"Đi theo ta!"  

 

Thiên Nhãn dẫn theo hai người đi vào trong sơn lâm, chỗ hắn đứng chính là nơi Diệp Viễn đã ẩn nấp trước đó.  

 

Thiên Nhãn đi một vòng ở xung quanh, sợ hãi than lên: "Khó trách chúng ta lục soát mấy chục lần mà vẫn không có phát hiện, quả thực là vô cùng ảo diệu, vô cùng khéo léo!"  

eyJpdiI6ImRRMWF4Y3BFR010bnhFb1djck9pdnc9PSIsInZhbHVlIjoieVhvN1A2Uzc4OU5wbGFRVVhGNE4yOU5vaEdYQlBOdXhRbVlnSjhKNmxUMkI2VWxhcmRjd2RuNDVVeGlsMkVlMyIsIm1hYyI6IjMwYzExMTVmOTc1NTRiOTI1MGM1N2NhYzg1Zjg1OWM2ZDUyNTc0MmQyMGJlMDk2NDAwMWI0ZWY1YjY2ODI0N2QifQ==
eyJpdiI6IkhoM25td3NGb3F4ZVhiNmtuMGJ2b2c9PSIsInZhbHVlIjoiK2NFdklJOVZQMDl2T0JTbjlURThoVXRjVnozblF1SDFGTWNrQjdaZWVGYjdoNVwvZEEyMTRJKzFOVlpIbzhJZFhNaHRIUlV3amhWR1FYdTJYYVQ2OXVEbU1GWWpqZzBpTDhwV1RpZFljZTZBNTkrd1JDNFwvVGllQUlESForRHdnUmk2eEFCZkYzaTVcL051ZjFTZHZUdUlMUUllSlgyUTcwN3RvVDg1eTBQU3lZTzluOGFCSm44K2d2QnQxZWs1S3QwTEZsckFtcGNreUZpUWVyQ05TckpcLzh2Z2R0bDFrVUdidFwvUGNzaDJ2YmZWdWdIc0tGOSttMFpjN0FjdmRvN1hjUlpEa2lKKzM3dXZxWnplbjlQdEpGdz09IiwibWFjIjoiOGU5YjQwNTA4MjEyYmU1YTcyZmQ3MTljOWJjNzMyZmY1Y2FlOTdmZTY4ZjBmY2E1NzEzOWQ2MzE2Y2QxZDk5MCJ9

Ads
';
Advertisement