Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (full)

 

Có sự chấn nhiếp của Tu Vân Thiên Đế, Diệp Viễn cứ thế nghênh ngang rời khỏi Bát Không Sơn.  

 

Mà cho dù không có Tu Vân Thiên Đế, hắn cũng sẽ không để ý đến.  

 

Cường giả đạt tới ba cấp bậc cao nhất của Thiên Nhân cảnh truy sát hàng nghìn dặm còn không cản được hắn, huống hồ là dăm ba cái Thiên Đế?  

 

Giờ đây, thực lực của hắn đã có bước tiến lớn, cho dù không phải là đối thủ của Thiên Đế thì chạy trốn vẫn không thành vấn đề.  

 

Hiển nhiên là Tu Vân Thiên Đế cũng biết chuyện này, vậy nên cũng chỉ thuận nước giong thuyền mà thôi.  

 

Chí ít một câu nói của hắn ta cũng có thể giúp Diệp Viễn giảm bớt không ít phiền phức.  

 

Khi ba người đã ra khỏi Bát Không Sơn, Diệp Viễn dừng bước lại, chắp tay nói với Giang Từ: "Tiền bối, Diệp mỗ còn có chuyện quan trọng khác, chúng ta tạm biệt ở đây thôi! Nếu tiền bối rảnh rỗi thì cũng có thể đến đạo tràng Thiên Ưng ở Nam Giới để tìm Diệp mỗ."  

 

Hắn và Giang Từ chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng chỉ tình cờ thấy nên cứu hắn ta mà thôi.  

 

Bây giờ, ba người Thủy Nguyên có hai kẻ chết một kẻ bị thương nặng, trong khoảng thời gian ngắn, chúng không thể gây sự gì với Giang Từ nữa.  

 

Giang Từ là sự tồn tại cường đại, là Thiên Đế tầng chín, dù cho giờ đã suy bại nhưng vẫn có năng lực tự bảo vệ bản thân, Diệp Viễn không nên vượt quá chức phận.  

 

Nhiệt tình quá không khéo Giang Từ còn tưởng rằng mình có ý nghĩ biến thái gì ấy chứ.  

 

Vẻ mặt Giang Từ phức tạp, cuối cùng hắn ta hạ quyết tâm, đưa cung Vô Cực Thí Thần cho Diệp Viễn, nói: "Diệp tiểu hữu, ta tặng cung Vô Cực Thí Thần này cho ngươi đấy!"  

 

Diệp Viễn lấy làm ngạc nhiên, Giang Từ đã vì cung Vô Cực Thí Thần mà suýt chút nữa thì táng thân mất đạo.  

 

Bây giờ hắn ta lại tặng nó cho mình ư?  

 

Diệp Viễn lắc lắc đầu, cười nói: "Tiền bối đừng làm như thế, vãn bối cứu ngài không phải vì nó."  

 

Giang Từ lại kiên trì thuyết phục: "Diệp tiểu hữu đừng nghĩ nhiều, nếu ngươi có lòng ham muốn thì hoàn toàn không cần phải cứu ta. Lúc đó giết quách ta là được! Ta tặng nó cho ngươi, một là vì cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi, hai là do ta đã tàn phế, dùng nó cũng vô ích, còn không bằng tặng cho ngươi."  

 

Diệp Viễn ngẫm nghĩ rồi đáp: "Được rồi, vậy Diệp mỗ sẽ không làm vẻ kiểu cách nữa, xin nhận trước vậy. Nếu sau này tiền bối khôi phục thực lực, vãn bối lại trả nó cho ngài."  

 

Giang Từ nghe vậy thì cười khổ nói: "Để tìm được đường sống, ta đã vận dụng sức mạnh của tiểu thế giới, làm thương tổn đến gốc rễ. Nay tiểu thế giới của ta đã đổ nát không chịu nổi, trở thành thế giới chết rồi, sao còn có thể khôi phục thực lực được nữa?"  

 

Diệp Viễn cười nói: "Tiền bối yên tâm, trời không tuyệt đường người đâu! Thương thế của ngài cứ để vãn bối lo."  

 

Giang Từ cảm thấy chấn động, nhìn Diệp Viễn hỏi: "Ngươi có cách gì ư?"  

 

Diệp Viễn gật đầu trả lời: "Hơn trăm năm trước, Diệp mỗ đã từng trải qua một trận đại chiến, tiểu thế giới bị phá hủy gần như chẳng còn lại gì. Sau đó Diệp mỗ đã ngộ đạo, sáng chế ra Hỗn Độn Luân Hồi Đan, nhờ đó mới có thể phục hồi như cũ. Thương tổn của tiền bối gần giống với tình trạng của Diệp mỗ, chỉ hơi khác biệt một chút. Chờ Diệp mỗ đột phá cảnh giới Thiên Đế, chỉ cần tìm được linh dược cấp tám phù hợp thì ắt sẽ lành bệnh!"  

 

Ánh mắt của Giang Từ vốn chỉ có vẻ u ám, nghe xong lời nói của Diệp Viễn lại lóe lên tia hy vọng.  

 

"Thế này... Thế này... Đúng là trời không tuyệt đường người mà! Có thể gặp gỡ Diệp tiểu hữu, đúng là trời không tuyệt đường người! Đúng là trời không tuyệt đường người!" Giang Từ nói với vẻ mặt kích động.  

 

Diệp Viễn cười nói: "Nếu tiền bối không có chỗ đi, chi bằng cứ ở lại đạo tràng Thiên Ưng của vãn bối."  

 

Giang Từ liên tục gật đầu rồi nói: "Giang mỗ cô độc một mình, cũng chẳng có vướng bận gì, ta sẽ đi theo ngươi!"  

 

Dứt lời, ba người lại cùng xuất phát, đi về phía Nam Giới.  

 

...  

 

Đến khi họ trở lại đạo tràng Thiên Ưng thì đã là mấy tháng sau.  

 

Diệp Viễn sai người sắp xếp tử tế cho Giang Từ và Cuồng Đao rồi đến tìm Bạch Đồng.  

eyJpdiI6IjVSVnJaSU56R2JYSjMxS3FXcDB3QWc9PSIsInZhbHVlIjoia1hLQVdPT2NhaG9JbnpGTjJVTmRnM21kWldCdjFYVWI3Q2tMMHNwUmlZSXpxRzF5ZlAxUW1kWlF0S3kxa2RUZiIsIm1hYyI6IjNlOTA1N2ViY2EyNTBjODMwZmM2ZjU3YWIwN2RhM2NiY2E5NDkxYTdkOTMxZWQ3MjgxMTBiMzZlM2JjYjBiNWMifQ==
eyJpdiI6IjFWcnh0dlhSYWRLRUZkRnZqdlF0NUE9PSIsInZhbHVlIjoiTFBnUmxtRk5kZVhpdEx1dWNLa1lvelE3aTlBSGRGUVwvSHFWOHlVYXhkMmJKNkxra2Fya1J0MXI3eHlDdnRiZCtzMEZEdURMWGpzN1Z2WnlHU2NxWXVSXC9hYzlEdFFZYnlzK2tNXC8zcHY4d2s4dlRzMzE5d3Q3SjVuVkQ3cjFLK0hXTHlkNWdMM0dzUTZReDlIUjc0RTRDYzJVTTdTR0hNbkkxU1RRczJSelM2ZEdENVMxXC96eWNrVEh1eGsrb3VkVHlpRmFlU3VFaTl5VjVKbmJwcnFsZVFTejE5dHNtUkk3eDNmaEI3Rkd6bE09IiwibWFjIjoiN2VmY2E4Y2IzMTQxMzUyYjdhNDVjMTJkZmM2N2Y1YTBjNzMzOGE1ZmZmNmQxZjkxMWVkNzBjOGYzYjJlMDIxYiJ9

"Bạch huynh, đã xảy ra chuyện gì rồi?" Diệp Viễn hỏi. 

Ads
';
Advertisement