Còn Pháp Tắc Không Gian, đây là chuyện mà tất cả mọi người ở Nam Giới đều biết đến, chắc chắn đối phương sẽ phong kín không gian, không cho Diệp Viễn cơ hội nào để chạy trốn.
Tình cảnh này rõ ràng là một âm mưu!
Ngươi muốn đến thì đến, mà không đến cũng phải đến!
Hơn nữa địch ở trong tối còn ta thì lại ở ngoài sáng, đây gần như là tình huống mà hắn chắc chắn sẽ phải chết.
Đại đế đô Thiên Dự cũng không xuất hiện cảnh ngựa xe như nước, dòng người tới đi như mắc cửi giống những thành trì khác.
Đến ngoài cửa thành, Diệp Viễn không khỏi sửng sốt.
Một nữ tử với dáng đứng dịu dàng đã ở đó nghênh đón hắn.
Nữ tử kính chúc hắn vạn phúc rồi dịu dàng mỉm cười nói: "Hi Nguyệt chờ ở đây đã lâu lắm rồi. Khi thấy Hi Nguyệt, công tử có vẻ kinh ngạc lắm nhỉ?"
Không phải ai khác, nữ tử này chính là Dung Hi Nguyệt mà hắn đã từng gặp mặt một lần!
Dung Hi Nguyệt vốn là con gái thành chủ của Vân Ngọc hoàng thành thuộc Lĩnh Nam thập quốc, sau này mới bái nhập Lăng Hoa Các.
Lúc trước, chính nàng ta là người đứng sau sai khiến người ta hãm hại Giang Ngọc Đường.
Sau này, dưới sự cường thế của Diệp Viễn, Dung Hi Nguyệt không thể không đến nhận lỗi.
Diệp Viễn không ngờ ấy thế mà nữ tử này lại là kẻ đứng sau khống chế tất cả!
Tâm cơ quá sâu!
Đột nhiên ánh mắt Diệp Viễn ngưng đọng lại, hắn trầm giọng nói: "Ngươi là người của Thần Tộc!"
Trước đó Diệp Viễn hoàn toàn không biết gì về Thần Tộc, cũng không nhận thấy sự khác thường của Dung Hi Nguyệt.
Giờ đây gặp lại, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.
Lần này đến lượt Dung Hi Nguyệt là người kinh ngạc. Nàng ta sửng sốt một lát mới chợt cười, nói: "Công tử cũng biết Thần Tộc à! Vậy Hi Nguyệt phải tự giới thiệu lần nữa rồi! Thần nữ Thần Tộc Ẩn Mạch - Dung Hi Nguyệt tham kiến Diệp công tử."
Diệp Viễn khẽ giật khóe miệng, Nguyệt Mộng Ly cũng bị bắt đi là vì cái chức thần nữ này.
Không ngờ mình lại gặp một thần nữ nữa.
Ngay tức khắc, sát ý xuất hiện.
Dung Hi Nguyệt hơi kinh ngạc trước phản ứng của Diệp Viễn. Trước đó vẫn còn tốt đẹp, nhưng vừa nhắc tới hai chữ thần nữ là sắc mặt Diệp Viễn đã lập tức thay đổi.
"Ẩn Mạch! Xem ra khi Thần Tộc bị trấn áp ở vực sâu thế giới thì Ẩn Mạch các ngươi đã tránh được một kiếp nạn nhỉ!" Diệp Viễn cười lạnh nói.
Dung Hi Nguyệt trả lời với vẻ ngạc nhiên: "Xem ra công tử biết không ít bí mật của Thần Tộc!"
Diệp Viễn nói bằng giọng lạnh lùng: "Không chỉ biết mà Diệp mỗ suýt chút đã giết chết thần tử và Cửu lão huyền mạch nữa đấy! Hy vọng lần này ngươi không đen đủi như thế, làm chuyện đắc tội với ta."
Dung Hi Nguyệt há hốc miệng, vẻ mặt khiếp sợ, nói: "Cửu lão huyền mạch! Không thể nào! Cửu lão là người mạnh nhất trong bộ tộc, với thực lực của ngươi vốn không thể đỡ nổi một chiêu của Cửu lão!"
Dung Hi Nguyệt đương nhiên biết Cửu lão là nhân vật bậc nào, vậy nên theo ý nàng ta, Diệp Viễn ba hoa thổi phồng thái quá rồi.
Diệp Viễn thản nhiên nói: "Vậy sao? Không phải thông đạo hai giới sắp được đả thông rồi à, ngươi cũng có thể tìm Nguyên Cửu để chứng thực xem ta có khoác lác hay không. Còn nữa, trong tộc ngươi có một lão tổ tên là Thiên Hợp, kẻ đó đã bị ta chém đứt một tay, giờ không biết chạy đi trốn ở đâu rồi."
Trên mặt Dung Hi Nguyệt là vẻ kinh hoàng, những người được Diệp Viễn nhắc đến đều là nhân vật được xếp vào cấp truyền thuyết của Thần Tộc.
Đặc biệt là Thiên Hợp, đây rõ ràng chính là cường giả đỉnh cao nhất của thời đại trước!
Chắc chắn không phải là chuyện mà ai cũng biết.
Hơn nữa dựa trên sự hiểu biết của nàng ta về Diệp Viễn, chắc chắn hắn không nói lung tung.
Chẳng lẽ hắn thật sự đã làm vậy?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất