Diệp Viễn nhìn hắn ta, cười chế giễu nói: “Cường giả của Thần Tộc, ngươi hơn ta một đại cảnh giới, nhưng còn không đánh thắng nổi một nhân loại hèn mòn như ta, ngươi là cái thá gì chứ?”
Vị cường giả Thần Tộc kia chỉ ước gì tìm được một cái lỗ để chui vào, những lời của Diệp Viễn thật sự quá châm chọc rồi.
Vả mặt!
Bị vả mặt một cách trắng trợn!
Diệp Viễn vả hắn ta một cái thật mạnh ngay trước mặt một đám cường giả Bát Văn Thiên Đạo Cảnh của Thần Tộc.
Thần Tộc ai nấy đều vô cùng kiêu ngạo, luôn khinh thường những chủng tộc khác. Nhưng bây giờ, lại có một nhân tộc khinh bỉ bọn họ, vượt hẳn một đại cảnh giới đánh bại cường giả Thần Tộc.
Còn có điều gì đáng châm chọc hơn chuyện này hay không?
Sắc mặt Như Phong trở nên vô cùng khó coi, cố nén lửa giận rồi nói: “Vị tiểu hữu này, cho dù ngươi có nghịch Thiên Đến mức nào, cũng chỉ là Thiên Tôn Cảnh mà thôi! Ở Thần Tộc ta còn chưa đến lượt ngươi càn rỡ đâu!”
Diệp Viễn liếc hắn ta, cười chế giễu: “Ngươi là một trong chín vị trưởng lão của Ẩn Tộc đúng không? Bớt ra vẻ trước mặt Diệp mỗ đi! Không phải Diệp mỗ chưa từng giao chiến với loại người như ngươi, chẳng phải Thần Tộc ngươi cũng chỉ là một vị Đại Năng bị ta đánh rớt cấp, suýt chút nữa thì chết đấy sao?”
Diệp Viễn không phải là kẻ thích khoe khoang khoác lác, nhưng bây giờ trong lòng hắn rối bời, lửa giận ngút trời không có nơi để trút, cần tìm một chỗ để xả.
Thần Tộc chính là nơi để trút giận tốt nhất! Huống chi những gì hắn nói đều là sự thật.
Dù là chín vị trưởng lão, nhưng có tư cách gì để ra vẻ chèn ép trước mặt hắn chứ?
Khi hắn giao chiến với Nguyên Cửu, lúc đó Nguyên Cửu đang ở trạng thái đỉnh phong, nhưng vẫn bị Diệp Viễn này trực tiếp đánh rớt một đại cảnh giới đó thôi.
Bây giờ thực lực của Diệp viễn đã mạnh hơn lúc đó không biết bao nhiêu lần rồi, tuy hắn liều mạng chiến đấu ở tiểu thế giới dẫn đến bị thương nặng nhưng vẫn có khả năng xử lý Như Phong.
Địa vị của Như Phong tôn quý biết bao, đã khi nào bị người khác oán giận như thế đâu?
Hắn ta ‘hừ’ lạnh một tiếng, giận dữ nói: “Tiểu tử, khoác lác cũng cần phải dùng não chứ! Nếu như không phải ta kiêng nể thần nữ, thì bây giờ ngươi đã là một cái xác rồi! Người đâu, đưa nhân loại bị nhốt kia tới đây!”
“Không cần, ta tự mình đi!” Diệp Viễn lạnh lùng nói.
Như Phong lạnh lùng lên tiếng: “Không được, nào có thể cho phép một nhân loại như người xúc phạm tới Thánh địa Ẩn Tộc ta?”
Diệp Viễn nói bằng giọng hờ hững: “Không phải do ngươi quyết định!”
Như Phong tức đến mức thổi râu trừng mắt, giận dữ nói: “Tiểu tử, ngươi đừng quá tự cao! Ngươi nghĩ Thần Tộc ta không có Luyện Dược Sư sao?”
Diệp Viễn khinh thường: “Ta cho ngươi một cơ hội, ngươi mang Dung Hi Nguyệt đi giải độc, còn ta đi gặp Ninh Thiên Bình. Nếu như ngươi có thể giải được độc của Dung Hi Nguyệt, hai huynh đệ Diệp mỗ không ngại ở lại đây?”
Ngông cuồng!
Khinh thường!
Diệp Viễn chính là đang bắt nạt Thần Tộc không có người!
Như Phong cười chế giễu: “Đồ vô tri ngông cuồng! Hôm nay lão phu sẽ khiến ngươi tâm phục khẩu phục! Không Minh, ngươi dẫn tên tiểu tử này đi gặp nhân loại kia, ta đưa thần nữ đi giải độc!”
Không Minh cúi người nói: “Vâng, thưa Tam trưởng lão!”
Dung Hi Nguyệt có hơi bất ngờ nhìn về phía Diệp Viễn, nàng ta không biết tại sao đột nhiên hắn lại thay đổi tính tình.
Nàng ta có thể cảm nhận được, Diệp Viễn cực kỳ bài xích Thần Tộc. Hơn nữa, hắn còn từng giao chiến với cường giả Thần Tộc.
Chẳng lẽ, người thân của hắn đã chết trong tay của Thần Tộc?
Như Phong tận mắt nhìn Diệp Viễn đi xa, sau đó nói với Dung Hi Nguyệt: “Sự ngông cuồng của tên tiểu tử này còn nhiều hơn cả thực lực của hắn! Nhiều năm như vậy lão phu chưa từng nổi sát ý, hôm nay là lần đầu tiên!”
Dung Hi Nguyệt cười khổ nói: “Vốn hắn không phải là người như vậy, vừa rồi cũng không biết tại sao lại trở nên như thế!”
Như Phong xua tay: “Không sao, dù gì hắn cũng sẽ là một người chết! Đi thôi, theo ta đi giải độc.”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất