Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (full)

 

Diệp Viễn nói: “Cái đó không phiền Đại trưởng lão bận tâm! Còn nữa, đừng có lúc nào cũng bày ra bộ dạng cao cao tại thượng! Thứ Thần Tộc ngươi tu luyện là Thiên Đạo, Nhân Tộc ta cũng vậy! Huống hồ trong mắt ta, Thần Tộc ngươi cũng không có gì giỏi giang! Chí ít trước mặt ta, các người vốn không hề ở trên!”  

 

Lời Diệp Viễn nói không hề nể tình khiến sắc mặt của Quý Linh và Như Phong đều rất khó coi. Nhưng bọn họ lại không tìm được nửa câu để phản bác!  

 

Một Thiên Tôn của Nhân Tộc có thể vượt qua một cảnh giới lớn, đánh bại cường giả đạt tới Bát Văn Thiên Đạo cảnh của Thần Tộc.  

 

Vậy bọn họ có tư cách gì để ra vẻ kiêu ngạo trước mặt Diệp Viễn chứ?  

 

Lông mày của Quý Linh càng nhíu chặt hơn. Suy nghĩ một lúc, hắn ta gật đầu nói: “Được, lão phu đồng ý với ngươi! Bây giờ ngươi có thể giao ra thuốc giải rồi chứ?”  

 

Diệp Viễn không nói hai lời, lập tức lấy ra một đống linh dược dạng bột từ trong trữ vật giới.  

 

Sau đó, đầu ngón tay hắn khẽ động, một đạo trận pháp rất phức tạp đã nhanh chóng hình thành.  

 

Con ngươi Quý Linh co rút lại, trận pháp với cấp độ không thể tưởng tượng nổi này vẫn là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy.  

 

Dưới trận pháp này, một viên đan dược nhanh chóng ngưng tụ thành hình.  

 

“Hòa tan viên đan dược này vào trong nước, để người trúng độc uống thì có thể áp chế độc tính không bị lan ra nữa.” Diệp Viễn lạnh nhạt nói.  

 

Quý Linh hơi nhướng mày, nói: “Áp chế độc tính? Thứ lão phu muốn là thuốc giải!”  

 

Diệp Viễn bật cười: “Đại trưởng lão coi ta là tên ngốc sao? Độc được giải, ta còn có thể đi ra khỏi đây sao? À, ta quên nói cho ngươi biết. Thời gian mà đan dược này có thể kéo dài chỉ có một tháng. Sau một tháng, độc tính sẽ lại tái phát. Không cần gấp, thứ ta có là thời gian nên ta sẽ ở lại đây làm khách một khoảng thời gian.”  

 

Quý Linh và Như Phong suýt nữa phun ra một ngụm máu!  

 

Tiểu tử này còn muốn ở lì không đi sao?  

 

Bọn họ đã sống hàng vạn năm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thấy được có người dám kiêu ngạo như vậy ở Thần Tộc!  

 

Nhưng Diệp Viễn lại có sức mạnh này!  

 

Hai người này cũng không dám chần chừ, lập tức cầm đan dược đi áp chế độc.  

 

Hiện tại, trong lòng Lý Triệu Thanh đã dấy lên cơn sóng lớn từ lâu.  

 

Thần Tộc!  

 

Đây là chủng tộc nào?  

 

Chưa từng nghe tới!  

 

Nhưng dường như hắn ta đã làm tay sai cho chủng tộc này trong những năm qua!  

 

Bỗng nhiên hắn ta chuyển hướng nhìn sang Dung Hi Nguyệt, chất vấn: “Các ngươi! Rốt cuộc các ngươi là ai?”  

 

Dung Hi Nguyệt nói với vẻ vô cảm: “Không phải ngươi biết rồi sao, chúng ta là Thần Tộc! Thần Tộc chí cao vô thượng! Tương lai cũng sẽ hủy diệt Nhân Tộc các ngươi!”  

 

Sắc mặt Lý Triệu Thanh như màu đất, như thể đã thấy được một âm mưu to lớn!  

 

“Đại… đại nhân, ta… ta không biết gì hết! Đều là bọn họ! Tất cả những thứ này đều do bọn họ giật dây!” Lý Triệu Thanh liên tục dập đầu với Diệp Viễn, khóc lóc nói.  

 

Diệp Viễn nói thản nhiên với vẻ mặt không cảm xúc: “Vậy sao? Tuy bọn họ là kẻ cầm đầu, nhưng ngươi không có tội sao? Trong mấy chục vạn năm qua, có bao nhiêu người chết trong tay ngươi? Cả nhà Mạc Lịch Phi đều chết trong tay ngươi! Suýt chút nữa, đến cả huynh đệ của ta cũng chết trong tay ngươi! Lẽ nào ngươi nghĩ mình không có tội?”  

 

Từng chữ của Diệp Viễn đã thẳng thừng tuyên bố án tử hình cho Lý Triệu Thanh.  

 

Diệp Viễn rút ra một thanh trường kiếm rồi chuyển vào tay Ninh Thiên Bình, thản nhiên nói: “Ngươi báo thù cho sư phụ ngươi đi!”  

 

Dứt lời, lòng bàn tay hắn đẩy một cái, một luồng sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ xuyên vào trong thân thể của Ninh Thiên Bình.  

 

Bỗng nhiên tinh khí thần của Ninh Thiên Bình khôi phục rất nhiều, hắn ta gắng gượng đã có thể đứng lên được.  

 

Hắn ta nhận kiếm từ trong tay Diệp Viễn rồi đi về phía Lý Triệu Thanh.  

 

Trong ánh mắt Lý Triệu Thanh lóe ra một tia tàn nhẫn, đột nhiên thân hình lao ra muốn giết Ninh Thiên Bình!  

 

“Dù ta chết, ngươi cũng phải chôn cùng ta!” Khóe miệng Lý Triệu Thanh hiện lên vẻ đắc ý.  

 

Hắn ta cách Ninh Thiên Bình quá gần, người khác hoàn toàn không cứu kịp.  

eyJpdiI6ImlTWk9hWFE5UFREb0h6MGhieUR4cXc9PSIsInZhbHVlIjoiR1BhRlJLb0JBelBmUGJcL3Bac1AzSDhnQjRGVlN3WFI1dkJDMmluSmptdXVOMnpFK29oMkRPemZOVThxSG9pMEEiLCJtYWMiOiIxZTZiZDkwYTE1NDljN2E2NWRiOGI0NzFhNWQ5OGIyY2Q0NzBlZjMxNTJjNzU5YjZhM2NiZGIxODVlMzk1NWFmIn0=
eyJpdiI6InRwaHZ5WFppaFg1WGg0UllsTjhvMXc9PSIsInZhbHVlIjoiTENmeHFUXC9ZQmg0SEp5ZkhiM1htMzlzd2hiSzM1czBkbDFDZTJlaTlldnhCNnpZajZadlJOY0dcL00wcmN1XC96SXdsMHZKMmNNY2pDa1JMVDBRSkxMOHArdVhGWGlKaHVtSG5tQklXWTRmandwYXV4RmRjR3NGUlFVazlCdjc0SFciLCJtYWMiOiI2YWEyNmVmZjI5NTJiMzliMGE4NjU2MGM3NzVlM2M0MGQxM2NjN2Q1MWUyODIxMjk3MjIxNDMxNzQ2YmRmY2VkIn0=

Thế nhưng, trong miệng Diệp Viễn thản nhiên phun ra một từ thì Lý Triệu Thanh như thể đã bị trúng phép Định Thân, hắn ta bất động giữa không trung, không thể nhúc nhích được nữa. 

Ads
';
Advertisement