Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (full)

Mà Diệp Viễn ở bên cạnh, thì không ngừng thu lại khí tức của mình, để cho càng nhiều khí tức của Đại Đạo rơi lên người Ninh Thiên Bình hơn.  

 

 

Khí thế trên người Ninh Thiên Bình càng ngày càng mạnh, sức mạnh Đại Đạo mà hắn ta có thể ngăn cũng càng ngày càng nhiều.  

 

Chẳng qua, Diệp Viễn cũng không đi ngộ Đạo.  

 

Đây không phải của Đạo của hắn!  

 

Những tượng thần này, chỉ là tám Thuỷ Tổ trước mắt của Đạo mà thôi.  

 

Nếu là hóa thân chính thức Thiên Đạo, ngược lại, hắn có thể lĩnh ngộ một ít.  

 

Diệp Viễn cảm thấy, đó mới thực sự là Đạo!  

 

Về phần những tượng thần này, hắn còn chưa để vào mắt đâu.  

 

Ba mươi năm sau, Ninh Thiên Bình đột nhiên đứng lên, làm ra một ít tư thế cực kỳ cổ quái.  

 

Những tư thế đó, đúng là những tư thế của bức tượng thần này.  

 

Ninh Thiên Bình học tập vô cùng khó khăn gian khổ. Lúc vừa mới bắt đầu, căn bản là không có cách nào làm được, thậm chí mỗi lần làm đều hộc máu.  

 

Nhưng mà hắn ta không hề nhụt chí, thử nghiệm hết lần này đến lần khác.  

 

Mười năm sau, rốt cuộc Ninh Thiên Bình cũng có thể làm ra tư thế thứ nhất.  

 

Lại qua năm năm, Ninh Thiên Bình làm được tư thế thứ hai.  

 

Ba mươi năm sau, cuối cùng hắn ta cũng làm được toàn bộ tám tư thế!  

 

Mà Diệp Viễn ở ngay bên cạnh Ninh Thiên Bình, trông chừng hắn ta suốt ba mươi ba năm!  

 

Đột nhiên, khí tức toàn bộ Thánh Địa trở nên không còn giống với lúc trước.  

 

Lực lượng pháp tắc đáng sợ, bỗng nhiên giáng xuống!  

 

Biển pháp tắc!  

 

Ánh mắt Diệp Viễn đột nhiên sáng ngời, thoáng lộ ra nét sợ hãi lẫn vui mừng.  

 

Ninh Thiên Bình tiến bộ, vượt ra xa khỏi dự liệu của hắn!  

 

Hắn ta đã thật sự thấu hiểu triệt để, ngộ ra Đạo của mình rồi!  

 

Biển pháp tắc giáng xuống, toàn bộ Thánh Địa đều trở nên náo động.  

 

Những người đã ngộ Đạo, đều bị một màn này kinh động, buông tha việc lĩnh ngộ, nguyên một đám nhìn về phía Ninh Thiên Bình, khiếp sợ không thôi.

“Đại nhân!”  

 

Ninh Thiên Bình bước ra từ trong biển pháp tắc, cúi đầu ba cái thật sâu với Diệp Viễn.  

 

Ninh Thiên Bình lúc này, ánh mắt lợi hại, tinh khí no đủ, giống như một thanh lợi kiếm đã ra khỏi vỏ, cho người ta cảm giác sáng bừng hoàn toàn mới.  

 

Tất cả cảm kích của hắn ta đối với Diệp Viễn, đều ở trong ba cái cúi đầu này.  

 

Mấy chục năm canh giữ bảo vệ, Diệp Viễn từ bỏ tu luyện, chỉ vì hắn ta lĩnh ngộ Đại Đạo.  

 

Diệp Viễn khen ngợi nói: “Sinh Tử Đại Đạo, không tệ! Không tệ! Từ giờ trở đi, ngươi mới được tính là chân chính bước lên con đường cường giả!”  

 

Ở bên cạnh, Như Phong sớm đã kinh hãi đến không nói được thành lời.  

 

Một nhân loại, thật sự ở Thánh Địa của Thần Tộc bọn họ mà ngộ Đạo!  

 

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, nhất định hắn ta sẽ cảm thấy đây là lời nói vô căn cứ.  

 

Nhân loại hèn mọn, làm sao có thể lĩnh ngộ được Đạo của Thần Tộc?  

 

Hơn nữa, thời gian mấy chục năm này, Diệp Viễn căn bản là không mấy hứng thú với tám vị tượng thần tôn, thậm chí đến cả liếc mắt nhìn cũng hiếm.  

eyJpdiI6IlpXdmwrYitWNHB1SktnaUdIYTNQVGc9PSIsInZhbHVlIjoiZ1lhVWxWdDVaXC9Xam5lRXlSSjd6WDFmak45QVRlTGdPQ2ZPOUJGU0YwOXZ6SkVncnI2anAzbnAyaXp0WUpsS00iLCJtYWMiOiI3NjU1NjgwYzc1ODY3YmQ2MDFjMDNlMDhhZDVhZmJhYzY4MWUxNmM2YTMyN2IwNjk0MDgxMzBiMTk0ZDUyYmY3In0=
eyJpdiI6InRnb3JKS2hjUXM0bWVrZU1ONXZYZVE9PSIsInZhbHVlIjoiaU85OWZjcTA4RmEranJ3eTZoMnBZTjFSb0l6TkloMElkU3BhZSsxdmU4bmo3b1dycEtzQmRlTFd4Yis1aXo3V2NMWCt4ZG96YWNqTDM5MUVlNklMOHljaGhMQVwvdEJHOGNYNjNiQjVaR2pkTlNTVnRiQ1RDeFo4Vm9OOEpOTlR1K3ZcL2FcLzM1UDlyaWhmdloxS3BVS1R5WXViYW9uTzNpQ3E2K3JUblpiRmk2cDFqb1wvbitjNXN1MW9wZGl5VkFNMzNpYW5zTG1LNE5NXC9HQzhOSmNhc29pWWswUjZ3RW1FWVhBZmR0N3RTZFBSWUlMUDEwWkQxR1R5TmFuZkQ4M1I0b2lHSFgyNTVLT1duQnZ6ZDlsb0RTeFM0VEZYQTlua2daRFdZY0VaeGNPbz0iLCJtYWMiOiJiNmM4MTBhOTMyNGZjNTNmZmFjZmY3NGZlOTNkOWFhZThmZTczMzJjYTA5ZGRjNDYwNjY1MTZhNGRkNTQyZTc1In0=

Ads
';
Advertisement