Nhưng tất cả những chuyện này, đều thay đổi từ mười năm trước.
Mười năm này, Lão Tửu Quỷ quả thực sống một ngày bằng một năm.
Gã Lâm Tu đó, chính là một tên biến thái.
Nữ tu có chút sắc đẹp, căn bản là không chạy thoát khỏi độc thủ của hắn ta.
Hắn ta làm bẩn họ thì thôi, sau đó còn muốn mang đi tàn sát!
Lão Tửu Quỷ làm người quang minh chính đại, không nhìn nổi nhất chính là cử chỉ ti tiện như vậy.
Mười năm nay, hắn thật sự là tức phát điên rồi.
Nhưng mà Lâm Tu là biểu đệ của công tử, ỷ vào đạt được quyền thế của công tử, hoàn toàn không coi hắn ra gì.
Nói cho cùng, Lão Tửu Quỷ cũng chỉ là một Chân Thần Cảnh mà thôi.
Ở trong mắt hắn, những võ giả Thần Quân Cảnh kia, đương nhiên vô cùng mạnh mẽ, nhưng ở trong mắt vị trước mắt này, lại chỉ như con sâu cái kiến.
Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể nhiều lần khuyên bảo.
Nhưng, Lâm Tu chẳng những không nghe, ngược lại còn làm trầm trọng thêm, càng ngày càng đáng giận.
Cuối cùng, Lão Tửu Quỷ không nhịn được ra tay ngăn cản Lâm Tu, nhưng mà người này dưới cơn mất lý trí, thế mà lại muốn giết chết lão.
Hắn ta cho rằng Lão Tửu Quỷ không dám đánh trả, nào biết Lão Tửu Quỷ trong cơn thịnh nộ, một chưởng đánh gục hắn ta.
Thân thể của Lâm Tu đã bị tửu sắc móc sạch, chỗ nào là đối thủ của Lão Tửu Quỷ được chứ?
Chỉ là vừa làm như vậy, lại kinh động công tử.
Lão Tửu Quỷ biết mấy ngày nay công tử sẽ đến, cho nên không muốn làm Diệp Viễn bị liên lụy vào, mới không nói ra chuyện lần này.
“Một lũ kiến hôi mà thôi, Lâm Tu sủng ái tin tưởng các nàng, là phúc phần của các nàng, đến phiên ngươi tới xen vào việc của người khác sao?” Công tử vẻ mặt lạnh nhạt nói.
Đối với lời nói này, Lão Tửu Quỷ dường như đã sớm có chủ ý, chỉ uống một hớp rượu, ngậm miệng không nói.
Đường Ngọc Thừa và Lâm Tu, căn bản là cá mè một lứa!
Ông có nói nhiều hơn nữa, cũng khó thoát khỏi cái chết.
Ngày hôm nay ở đây, chỉ Thiên Tôn thôi đã có vài vị, lão không thể có cơ hội chạy trốn.
Thấy Lão Tửu Quỷ ngậm miệng không nói, Đường Ngọc Thừa thản nhiên nói: “Xem ra ngươi đã tỉnh ngộ, tiễn hắn lên đường đi! Thanh Hà, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là người trấn thủ của Nam Lộc tiểu trấn.”
Bên cạnh, một tên thủ hạ của Đường Ngọc Thừa có vẻ mặt mừng rỡ, lập tức hành lễ, nói: “Đa tạ công tử thưởng thức!”
Đường Ngọc Thừa phất tay, ý bảo thủ hạ ra tay.
Một Thiên Tôn chậm rãi bước ra, đi tới trước mặt Lão Tửu Quỷ.
Lão Tửu Quỷ cười to, há miệng uống rượu, rất tiêu sái.
Thiên Tôn không nói hai lời, vỗ xuống một chưởng.
Ngay tại lúc lòng bàn tay của hắn ta sắp hạ xuống, một ánh kiếm tựa như đến từ nơi xa xôi nào đó quét tới.
Xoẹt!
Thiên Tôn kia trực tiếp bị chia năm xẻ bảy, chết đến mức không thể chết thêm.
Một bóng người lững thững từ ngoài phòng bước vào, đi thẳng tới trước mặt Lão Tửu Quỷ.
Thủ hạ của Đường Ngọc Thừa dồn dập lùi lại, căn bản là không dám tiếp xúc với Diệp Viễn, trực tiếp nhường ra một con đường.
Lão Tửu Quỷ nhìn về phía Diệp Viễn với vẻ mặt kinh ngạc, khiếp sợ không nói gì.
Lão chưa kịp thấy rõ hắn ra tay kiểu gì, Thiên Tôn kia đã bị giết ngay lập tức rồi?
Lẽ nào… thực lực của Diệp Viễn bây giờ, không phải Thần Quân Cảnh?
Không đúng, rõ ràng mình đã nhìn thấy hắn tiến vào thông đạo, vì sao hắn lại quay về rồi?
Lão Tửu Quỷ gắng gượng mở to hai mắt say mèm, cố gắng nhìn rõ Diệp Viễn, nhưng dù ngươi nhìn thế nào, cũng không rõ ràng lắm.
Giống như lúc này, đứng ở trước mặt ngươi là Thông Thiên Sơn hư vô mờ mịt vậy!
“Diệp Viễn, ngươi… ngươi…”
Lão Tửu Quỷ ấp úng nửa ngày, cũng không nói nên lời.
Diệp Viễn cười nói: “Tửu Quỷ tiền bối đã quá khách khí với ta rồi! Yên tâm, có ta ở đây, bọn họ không chạm vào tiền bối được!”
Đường Ngọc Thừa bình tĩnh uống một hớp rượu, thản nhiên nói: “Không chạm vào hắn được? Đường Ngọc Thừa ta muốn giết người, từ xưa tới nay chưa từng có ai ngăn cản được!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất