“Vậy bây giờ ngươi nói cho ta biết, Lâm Tu có đáng chết hay không?”
“Đáng chết! Đáng chết! Chính hắn ta tự tìm đường chết, không trách Lão Tửu Quỷ được! Thật đấy thật đấy, tuyệt đối không trách Lão Tửu Quỷ! Hắn ta là biểu đệ của ta, dì ta nghe nói hắn ta đã chết, tức giận không thôi nên ta mới phải đi gây phiền phức cho Lão Tửu Quỷ. Thật ra, đối với hành động của hắn ta, ta cũng hết sức thống hận!”
“Vậy à! Nói như vậy, ngươi là người tốt à?”
“Người tốt! Ta thật sự là người tốt!”
Đối với đáp án của Đường Ngọc Thừa, có vẻ Diệp Viễn hết sức hài lòng, vỗ hai cái trên vai hắn, khẽ cười nói: “Nếu ngươi là người tốt, đó là ta oan uổng ngươi, ngươi đi đi.”
Đường Ngọc Thừa như được đại xá, tè ra quần bò ra ngoài.
Lão Tửu Quỷ lại là biến sắc, nói: “Diệp Viễn, không thể thả hắn ta đi được! Loại chuyện hoang đường này ngươi cũng tin?”
Diệp Viễn cười nói: “Tin chứ, vì sao không tin?”
Lão Tửu Quỷ có dáng vẻ hận sắt không thể thành thép, cắn răng nói: “Tiểu tử này chính là một tên công tử được cưng chiều, ngươi nhục nhã hắn ta như vậy, trở về nhất định hắn ta sẽ nói cho Tấn Vũ Thiên Đế tới giết ngươi! Ngươi đi nhanh đi, trễ nữa sẽ không còn kịp rồi!”
Lão thấy, tuy thiên phú Diệp Viễn đáng sợ, thế nhưng tuổi còn quá trẻ, quá dễ tin người.
Lão có hơi buồn bực, tính cách như vậy, sống được đến bây giờ bằng cách nào vậy.
Diệp Viễn nhìn ngươi nói vậy, cũng chỉ cười nói: “Về sau Tửu Quỷ tiền bối có tính toán gì không?”
Vẻ mặt Lão Tửu Quỷ cứng đờ, cười khổ nói: “Ta còn có thể có tính toán gì nữa? Người trấn thủ bọn ta, mỗi người đều có một sợi thần hồn khắc trong tay Tấn Vũ Thiên Đế. Ta có chạy trốn tới chân trời góc biển, cũng không chạy thoát khỏi truy sát của hắn. Nhưng mà ngươi, còn không chịu đi nữa thì không kịp đâu! Đi nhanh đi!”
Diệp Viễn cười nói: “Như vậy à, vậy thì cứ chờ Tấn Vũ Thiên Đế tới, ta nói chuyện với hắn ta thật kỹ, thu hồi lạc ấn thần hồn của ngươi.”
Lão Tửu Quỷ gấp đến độ suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, người này, thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!
Thiên Đế, là người có thể nói chuyện đạo lý à?
Nhưng Diệp Viễn không đi, lão cũng thật sự hết cách.
Thực lực của Diệp Viễn hôm nay, đã khiến lão phải ngước nhìn.
Lãodùng hết biện pháp khuyên bảo Diệp Viễn rời đi, nhưng mà Diệp Viễn lại cố tình không đi.
Không phải là Diệp Viễn cố ý lừa gạt Lão Tửu Quỷ, mà do hắn nói mình có thể đối phó với Thiên Đế, Lão Tửu Quỷ cũng sẽ không tin.
Diệp Viễn giúp Lão Tửu Quỷ chữa thương xong, lại lấy ra một viên Đoạt Thiên Tạo Hóa Đan cho Lão Tửu Quỷ.
Lão Tửu Quỷ khiếp sợ không nói gì, sau khi dùng Đoạt Thiên Tạo Hóa Đan xong, không chút ngoài suy đoán, đột phá Thiên Tôn Cảnh.
Một bước này, đã cản trở lão mấy trăm ngàn năm.
Lão cho rằng cả đời này cũng không bước qua được, không ngờ một viên thuốc của Diệp Viễn đã giải quyết xong.
Ngay sau khi lão đột phá không lâu, Đường Ngọc Thừa dẫn đại đội nhân mã tới.
Một đôi phu phụ chậm rãi bước ra, lạnh lùng nhìn Diệp Viễn.
Sắc mặt Lão Tửu Quỷ thay đổi, kinh sợ hô lên: “Ngay cả Phượng Vũ Thiên Đế cũng tới! Ta bảo ngươi đi, ngươi không đi! Bây giờ, muốn đi cũng không đi được!”
Nói xong, Lão Tửu Quỷ lộ ra một nụ cười khổ.
Đôi phu phụ này, chính là phụ mẫu của Đường Ngọc Thừa, Tấn Vũ Thiên Đế và Phượng Vũ Thiên Đế!
Hai vị này, đều là cường giả Thiên Đế tầng một.
“Ha ha ha… Ngươi, cái tên ngu này, lại thực sự còn ở chỗ này! Cha, nương, chính là tiểu tử này, suýt chút nữa đã giết ta, các người nhất định phải báo thù cho ta!” Đường Ngọc Thừa vẻ mặt cầu xin nói.
Phượng Vũ Thiên Đế đau lòng không thôi, vội vã trấn an nói: “Thừa Nhi, đừng khóc, nương đau lòng lắm! Ngươi yên tâm, vi nương nhất định sẽ bằm thây ngàn đao tên tiểu tử này, báo thù cho ngươi!”
Tấn Vũ Thiên Đế nhăn mày, nhìn Diệp Viễn lạnh lùng nói: “Tiểu tử, là ngươi ra tay với Thừa Nhi, còn giết một đám bộ hạ của bản đế à?”
Diệp Viễn thấy Đường Ngọc Thừa thì giật mình: “Ta tin tưởng ngươi như vậy, ngươi lại bán đứng ta sao?”
Đường Ngọc Thừa cười to: “Không nói như thế ngươi sẽ thả ta rời đi hay sao? Đúng là đồ ngu, ta khua môi múa mép một hồi liền bị lừa!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất