Bị Diệp Viễn giết ngược lại chỉ có thể oán bản thân không có bản lĩnh mà thôi.
Tâm Vũ Thiên Đế khom người thi lễ với Diệp Viễn: “Chuyện này là Tâm Vũ quản giáo không nghiêm, mạo phạm Á Thánh đại nhân, Tâm Vũ nhận lỗi tại đây.”
Tâm Vũ đại nhân lại khom mình xin lỗi Thiên Tôn trước mặt!
Đám thủ hạ đứng xung quanh khiếp sợ không thôi. Tâm Vũ đại nhân là tồn tại cao không thể với tới, nắm giữ sinh tử chúng sinh.
Mà một tồn tại bậc này lại nhận lỗi với một Thiên Tôn!
Quan trọng nhất là, Thiên Tôn này còn vừa giết hai Thiên Đế bên mình nữa chứ.
Nếu phu thê Tấn Vũ Thiên Đế có thể sống lại thì chỉ e sẽ tức chết thêm một lần.
Bọn họ ngập tràn mong đợi, hy vọng Tâm Vũ Thiên Đến đây sẽ báo thù cho bọn họ.
Vậy mà Tâm Vũ Thiên Đế lại đến để xin lỗi!
Thông Thiên Sơn cách Nam Giới quá xa, với tầng lớp của đám thủ hạ này thì hoàn toàn không nghe nói Á Thánh là cái gì.
Mà Lão Tửu Quỷ đứng bên cạnh cũng khiếp sợ.
Cường giả Thiên Đế tầng ba siêu cấp chí tôn mà lại nhận lỗi với Diệp Viễn.
Bắt đầu từ nãy hắn ta đã bị đủ loại biến cố liên tiếp dọa cho ngây ngẩn.
Ngay khi hắn ta cho rằng thấy Diệp Viễn giết Tấn Vũ Thiên Đế đã là quá khả năng lý giải của mình.
Thì Tâm Vũ Thiên Đế xin lỗi lại lần nữa lật đổ nhận thức của hắn ta.
“Thôi, người cũng đã chết rồi, chuyện này cứ vậy cho qua đi! Nhưng vị Lão Tửu Quỷ này trước kia là bạn tốt của Diệp mỗ. Diệp mỗ muốn mượn Tâm Vũ huynh một nhân tình, xin lấy lại dấu ấn thần hồn của hắn. Không biết có được không?” Diệp Viễn từ tốn nói.
Tâm Vũ nhìn thoáng qua Lão Tửu Quỷ, Lão Tửu Quỷ cứng đờ cả người.
Bị cường giả chí tôn Thiên Đế tầng ba liếc mắt làm hắn ta thật sự có cảm giác mất hồn mất vía.
“Việc rất nhỏ!” Tâm Vũ Thiên Đế cười nói.
Lão Tửu Quỷ ngạc nhiên, cứ đơn giản như vậy đã đòi được dấu ấn thần hồn của mình về à?
Lão ta ở đây rối rắm suốt mười năm, muốn chạy lại không dám rời đi.
Không ngờ Diệp Viễn nói một câu đã giải quyết.
Đây là chênh lệch tầng lớp!
Thật ra Đường Ngọc Thừa nói không sai.
Trong mắt cường giả Thiên Đế, bọn họ chỉ là một đám kiến hôi mà thôi.
Chuyện Lão Tửu Quỷ cảm thấy khó khăn muôn vàn, trong mắt nhân vật lớn chân chính thì chỉ là chuyện một câu nói.
Rất rõ ràng, Diệp Viễn đã tiến vào tầng lớp này.
Lão Tửu Quỷ quan sát Diệp Viễn, muốn trọng điệp người trước mặt với thiếu niên nhu nhược hai ngàn năm trước lại một chỗ.
Sau đó phát hiện, người vẫn là người kia, chỉ là cảm giác mang lại đã thay đổi hoàn toàn.
Không phải Diệp Viễn thay đổi, mà tâm tính của hắn thay đổi!
“Á Thánh đại nhân tới đây chẳng lẽ là muốn lên núi ngộ đạo?” Tâm Vũ hỏi.
Diệp Viễn gật đầu: “Không sai, ta đang muốn lên núi.”
Tâm Vũ nói: “Nếu Á Thánh muốn lên núi thì xin mời theo ta đi Thanh Liên tiểu trấn đi. Nơi đó là cửa lối vào ngộ đạo cho võ giả cảnh giới Thần Quân.”
Diệp Viễn bình tĩnh nói: “Không cần, ta đi lên từ đây.”
Tâm Vũ sửng sốt: “Á Thánh đi từ đây lên là không vào được đâu.”
Diệp Viễn chỉ cười không tiếp lời, lại quay sang nói với Lão Tửu Quỷ: “Tửu Quỷ tiền bối, ngươi theo bọn họ đi xem đi. Sau khi lấy lại dấu ấn thần hồn thì quay lại đây chờ ta trở lại.”
Nói xong, không đợi mọi người phản ứng lại, hắn bước từng bước đến lối vào.
Diệp Viễn lững thững mà lên, trực tiếp tiến nhập thông đạo.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất