Dực thở dài rồi nói: “Trận Chiến Diệt Thế, đây là một vòng luân hồi khác ư? Chẳng trách dạo này tinh thần của ta cứ luôn không yên, hóa ra căn nguyên là ở chỗ này!”
Diệp Viễn ở Vũ Sơn, bế quan để tiêu hóa những thành quả thu được trong những ngày này.
Trao đổi tâm đắc với nhân vật được mọi người kính trọng như Dực này, phải nói đây là chuyện làm tinh thần và sức lực đều kiệt quệ.
Cho dù với năng lực của Diệp Viễn thì việc tiêu hoá những thứ này cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Từ khi Chính Minh Thiên Đế bước vào Vân Tâm Giới, hắn ta đã đưa Lão Tửu Quỷ đến thành Vân Tâm thu thập linh dược.
Thành Vân Tâm là nơi tổ chức đại hội Đan Đạo Vạn Vực, tập trung vô số linh dược.
Nhưng linh dược bát giai không phải món hàng trên phố, dù là ở Vân Tâm Giới cũng không phải muốn mua thì có thể mua được.
Hơn nữa, linh dược của Cửu Luyện Vân Thiên Đan cũng thuộc sự tồn tại cao cấp trong linh dược bát giai, muốn mua thì dĩ nhiên phải tốn chút công sức rồi.
Lão Tửu Quỷ tới nơi linh thiêng này, dĩ nhiên hắn ta muốn mở mang kiến thức, thế là đi theo Chính Minh.
Nửa tháng sau, Diệp Viễn xuất quan, lại có lĩnh ngộ sâu thêm một bậc đối với Đại Đạo Bản Nguyên.
Nhưng sự lĩnh ngộ lần này có rất nhiều thứ quá thâm sâu, Diệp Viễn tạm thời không cách nào hoàn toàn hiểu hết nên chỉ đành giữ lại rồi từ từ tiêu hoá.
Luận Đạo lần này cũng khiến Diệp Viễn dần làm quen với thực lực của những sự tồn tại như Dược tổ và Thánh tổ.
Thực lực Đan Đạo của họ quả thật khiến người khác ngưỡng mộ.
“Diệp Viễn, Chính Minh tiền bối và Lão Tửu Quỷ đã đi hơn tháng, đến giờ vẫn chưa trở về, sẽ không xảy ra chuyện gì rồi chứ?” Bách Lý Thanh Yên lo lắng nói.
Diệp Viễn tỏ ra kỳ lạ và lên tiếng: “Đến giờ vẫn chưa trở về? Không may thì thật sự là xảy ra chuyện rồi. Nhưng nàng yên tâm, họ biết Chính Minh và Lão Tửu Quỷ đều là người của ta, sẽ không làm hại tính mạng của họ đâu.”
Hắn vừa dứt lời, bên ngoài có một giọng nói vang lên.
“Đại Bi Giới Trường Đông, cầu kiến Á Thánh!”
Diệp Viễn nghe xong thì cười nói: “Nàng xem, không phải tới rồi sao? Chắc là có người không chịu được cô đơn, muốn khiêu chiến ta.”
Đôi mắt đẹp của Bách Lý Thanh Yên loé lên, cảm giác tự hào trong lòng dâng lên.
Đây chính là người nam tử mà mình thích, là người nam tử từng đứng trên đỉnh của Thông Thiên Giới.
Trường Đông Thiên Đế nhìn thấy Diệp Viễn, trong lòng ngạc nhiên.
Hắn ta không ngờ Á Thánh nổi tiếng trong giới luyện đan lại trẻ như vậy.
Nhưng chẳng mấy chốc, trong lòng của hắn ta ổn định trở lại.
Tên tiểu tử trẻ tuổi như vậy, sao có thể là đối thủ của thiếu chủ nhà mình?
Xem ra, lời đồn bên ngoài về Á Thánh thế này thế nọ chắc cũng có phần thiên vị.
Nghĩ như vậy, lòng kính nể của hắn ta dành cho Á Thánh nổi tiếng chợt bớt đi vài phần.
“Tìm ta có chuyện gì sao?” Diệp Viễn thản nhiên nói.
Trường Đông đứng chắp tay, thản nhiên nói: “Trường Đông tới là để chuyển lời của thiếu chủ, thiếu chủ nhà ta là Triệu Tử Hiên, đệ tử của Đại Bi Giới Dật Tiên Thiên Đế, ta nghĩ Á Thánh chắc có nghe nói.”
Diệp Viễn buồn bực lên tiếng: “Thật xin lỗi, ta thật sự chưa từng nghe qua. Ưm… Đại Bi Giới Dật Tiên Thiên Đế nổi tiếng lắm sao?”
Trường Đông ngơ ngác, lập tức nổi giận, hắn ta trầm giọng nói: “Đại Bi Giới ta là thánh địa Đan Đạo đứng đầu của Thông Thiên Giới, ngươi lại giả bộ không nghe thấy. Bổn đế có thể coi lời nói này của ngươi là đang khiêu khích Đại Bi Giới.”
Diệp Viễn xòe hai tay, tỏ ra không còn gì để nói: “Chưa nghe thì nói chưa nghe, ngươi cũng không thể bảo ta giả bộ nói là đã có nghe qua đúng không?”
Hắn thật sự chưa từng nghe nói đến Đại Bi Giới, ngay cả Vân Tâm Giới, hắn cũng mới nghe gần đây thôi.
Còn về Dật Tiên Thiên Đế gì đó, dĩ nhiên hắn càng chưa từng nghe nói đến.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất