Triệu Tử Hiên nghe xong thì cười lớn: “Không có dược đỉnh, ngươi còn có thể dựa vào tay không mà biến ra đan dược hả? Á Thánh, quả nhiên không hổ là Á Thánh, khiến ta mở mang tầm mắt nha.”
“Ha ha ha…”
Xung quanh truyền đến một trận tiếng cười vang.
Tuy nhiên chính ngay lúc này, Diệp Viễn ra tay.
Chỉ thấy hắn điểm nhẹ vào hư không, một tòa đại trận đang nhanh chóng được phác thảo.
Diệp Viễn vừa xây dựng trận pháp vừa cho linh dược vào trận pháp, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.
“Trận đạo luyện đan! Hắn… hắn lại dùng trận đạo luyện chế thần đan cấp tám!”
Trận pháp thật huyền ảo, ta hoàn toàn không hiểu hắn đang làm gì.”
“Đây… năm loại đan dược này, cơ bản không có ghi chép về Trận đạo luyện đan, hắn đây là… thật sự có thể luyện chế thần đan cấp tám sao?”
Trải qua cú sốc ban đầu, mọi người lại trở nên nghi ngờ.
Dù gì có rất nhiều lão tổ cũng không làm được chuyện dùng trận đạo luyện chế thần đan cấp tám.
Trận đạo luyện đan và dùng dược đỉnh là hai con đường hoàn toàn khác nhau.
Nhất là đến trình độ thần đan cấp tám, cần dùng tới đại trận quá phức tạp, Luyện Dược Sư bình thường cơ bản không cách nào khai phá được.
Cho nên sau khi thấy trận đạo luyện đan của Diệp Viễn, phản ứng đầu tiên của mọi người là ngạc nhiên.
Còn phản ứng thứ hai chính là không tin.
Triệu Từ Hiên cười mỉa: “Loè thiên hạ à, độ khó của năm loại đan dược này cực lớn, hơn nữa vô cùng hiếm thấy, cơ bản không thể nào dùng trận đạo luyện chế ra được.”
Tuy nhiên hắn ta không hiểu, cái gì gọi là Trận Đạo Bản Nguyên?
Cái gọi là Trận Đạo Bản Nguyên, là đứng ở góc độ bản nguyên để phân tích trận pháp.
Chỉ hiểu Đan Đạo Bản Nguyên mà không hiểu Trận Đạo Bản Nguyên thì dĩ nhiên không thể luyện chế được.
Chỉ hiểu Trận Đạo Bản Nguyên mà không hiểu Đan Đạo Bản Nguyên, tương tự, cũng không cách nào luyện chế được.
Tuy nhiên, trong Thông Thiên Giới này, có bao nhiêu người có thể giống như Diệp Viễn, đồng thời lĩnh ngộ được hai Sức Mạnh Bản Nguyên?
Trận pháp mà Diệp Viễn bố trí ngày càng phức tạp, hắn không ngừng cho linh dược vào trong trận pháp để tinh luyện.
Hơn nữa, linh dược mà hắn cho vào vốn không bắt đầu từ Thất Bảo Huyết Ngưng Đan mà rõ ràng là loạn xà ngầu.
Có lúc hắn cho vào linh dược của Thất Bảo Huyết Ngưng Đan, có lúc cho vào linh dược của Chính Nhất Hoàng Cực Đan, tóm lại là lộn xộn hết cả lên.
Đám đông nhìn thấy cảnh này càng lộ ra vẻ coi thường Diệp Viễn.
Cho dù trận đạo luyện đan, sao có thể luyện chế như thế này?
Cơ bản chính là râu ông nọ cắm cằm bà kia!
Phương Thiên Nhân thấy vậy thì cười lớn: “Ha ha ha… hay cho câu ‘Người phải tranh khẩu khí’. Mục Thiết Sinh, ta muốn xem thử, ngươi làm sao để tranh khẩu khí đây. Hắn làm vậy, toàn bộ một tỷ rưỡi của ngươi đổ xuống sông xuống biển hết rồi. Á Thánh cái rắm gì, cơ bản là rắm chó không kêu.”
Nét mặt của Mục Thiết Sinh tái nhợt, trái tim chìm đến đáy cốc, đột nhiên có cảm giác bị trêu đùa.
Diệp Viễn làm vậy, hắn thật sự muốn mất cả chì lẫn chài à!
Á Thánh này, không những danh không xứng với thực, cơ bản là rắm chó không kêu.
Sao mắt mình lại mù mà đặt cược vào hắn?
Đối mặt với sự chế giễu của Phương Thiên Nhân, hắn ta không tìm được lời nào để phản bác.
Hắn ta bất lực, đành thở dài, định quay người bỏ đi.
Mà chính lúc này, trận đạo của Diệp Viễn cũng đã đến hồi kết thúc.
“Ngũ Trận Liên Châu, lên trận, đan ngưng!”
Đột nhiên Diệp Viễn hô lên, trận pháp to lớn này cuối cùng đã vận chuyển triệt để.
Trong nhất thời, ánh sáng bỗng chốc lóe lên.
Ánh sáng chói mắt đó bắn thẳng lên trời cao, làm cho tất cả mọi người đều không mở mắt được.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất