Diệp Viễn liếc hắn ta, bật cười đáp: “Đúng là các ngươi đều là mấy ngươi già sống hàng tỷ năm. Nhưng trên con đường Đan Đạo này, kẻ thành tựu chính là thầy! Các ngươi không xem Diệp mỗ là Á Thánh cũng không sao! Vậy cứ... đấu đến khi nào các ngươi phục thì thôi!”
Từ Chúc Thiên Tường đến Vân Tùy Phong, thậm chí rất nhiều người ở toàn trường lúc này đều nhận định hắn dựa vào uy danh của Thánh Tổ Đại Tế Tư nên mới chiếm được phong hào Á Thánh.
Vì thế bọn hắn mới dám vênh mặt hất hàm, đào hố cho chính mình nhảy vào, cuối cùng chỉ sót lại một hơi.
Nếu đã vậy, đánh tới các ngươi phục mới thôi!
Hắn không muốn giải thích gì nhiều, bởi lời nói đều không có trọng lượng.
Cho dù hắn nói mình có thể luyện Đạo Đan thì cơ bản không ai tin cả.
Một khi đã vậy, thì tiến tới gặp mặt trực tiếp Lão Tổ, để Lão Tổ nói cho các cường giả khác đi!
Rõ ràng Vân Tùy Phong không cảm thấy như vậy, chỉ cười xòa đáp: “Đã vậy thì được thôi, đan dược do Á Thánh chọn.”
Diệp Viễn lắc đầu, kiên trì nói: “Ngươi nhỏ hơn ta một bối, ngươi chọn đi! Bằng không dù Diệp mỗ có thắng cũng không thuyết phục.”
Mọi người lại bày ra vẻ mặt quái dị.
Vân Tùy Phong lắc đầu bật cười: “Thôi được, Vân mỗ chọn Nam Đấu Cổ Linh Đan vậy.”
‘Híttt…’
Đám người hít sâu một hơi khí lạnh, Nam Đấu Cổ Linh Đan chính là tồn tại khó luyện chế nhất trong số Thần đan cấp tám.
Thực lực của Vân Tùy Phong đã đáng sợ như vậy rồi sao?
Diệp Viễn chắp tay đứng thẳng, thản nhiên gật đầu: “Được, Mục Thiết Sinh!”
Mục Thiết Sinh còn đang ngây ngẩn cả người, cũng không biết mình đi qua bằng cách nào.
Cả đường này, hắn ta đã sắp hạnh phúc bay lên mây rồi!
Đan dược càng khó luyện thì phẩm chất cũng càng cao!
Hôm nay đúng là bầu trời rớt bánh có nhân!
Đáy lòng hắn ta bây giờ đang điên cuồng cảm kích mười tám thế hệ tổ tông nhà Vạn Thiên Nhân.
Nếu không phải tên kia kia muốn dẫm lên Diệp Viễn thượng vị thì mình kiếm đâu ra cơ hội chiếm món hời lớn thế này chứ?
Mục Thiết Sinh lấy ra mười tỷ Thần Nguyên Thạch cực phẩm, chạy đến chỗ Vân Tùy Phong mua một phần linh dược về.
“Bắt đầu đi.” Diệp Viễn bình tĩnh nói.
Vân Tùy Phong cũng không tranh luận nữa, nở nụ cười, bắt đầu luyện đan.
Hắn ta vừa ra tay, xung quanh gió nổi mây vần!
Một luồng khí tức Đạo bất chợt đè ép xuống Vân Hạ Sơn.
Thoáng cái, cả Vân Hạ Sơn trong lúc nhất thời xuân đến đông lui, hoa nở hoa tàn!
Phảng phất như một thế giới từ từ thành hình trong dược đỉnh.
So với cách luyện đan của Vân Tùy Phong thì đám sư đệ của hắn ta còn chẳng bằng cái rắm.
Không ít người đều từng thấy đám người Chúc Thiên Tường luyện đan, khi ấy bọn hắn đã thán phục không thôi, khiếp hãi như thấy người trời.
Mà giờ đứng đây bọn hắn mới hiểu ra bản thân nhỏ bé cỡ nào, vô tri ra sao!
Thì ra Đan Đạo còn có thể đạt tới cảnh giới này!
Đừng nói là Chúc Thiên Tường, cho dù là nhị đệ tử của Phong Lâm Lão Tổ đứng trước mặt Vân Tùy Phong cũng là múa rìu qua mắt thợ!
Sự cường đại của Vân Tùy Phong là tích trữ, lắng đọng qua năm tháng dài lâu. Á Thánh, là không thể sánh được.
Chỉ cần Lão Tổ không ra, căn bản không ai có thể đạt tới cao độ này.
Không ít người đều thương hại nhìn qua Diệp Viễn, lần này cuối cùng Á Thánh cũng đá phải tấm sắt rồi!
Tuy cảnh giới của Diệp Viễn đạt tới Tổ Cảnh đại viên mãn cũng không thể siêu việt hơn Vân Tùy Phong.
Sự cường đại trải qua muôn vàn rèn luyện như vậy là khó mà so sánh được.
Trừ khi đạt tới tầng Đạo Đan trong truyền thuyết, bằng không hoàn toàn không có phần thắng.
Mi mắt Diệp Viễn hơi run lên, nhìn chằm chằm Vân Tùy Phong không chớp mắt.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất