Nhật Nguyệt cửu trọng ở vạn tộc hẳn là có một nắm lớn!
Không nói những chủng tộc khác, chỉ tính riêng Nhân tộc ba mươi sáu phủ, hiện tại Phủ chủ các đại phủ cơ hồ đều là Nhật Nguyệt cửu trọng.
Ngoài ra các phủ còn có những vị lão nhân bế quan tu luyện đã lâu giống như Đại Đường phủ Trình Mặc. Hoặc là mấy vị tướng chủ binh đoàn tinh nhuệ, phủ trưởng các học phủ như Chu Phá Long…
Tóm lại Nhân tộc có không ít Nhật Nguyệt, Nhật Nguyệt cửu trọng vẫn tương đối nhiều, Tô Vũ phỏng đoán không dưới 50 người!
Đây là ít nhất!
Mà vạn tộc có rất nhiều chủng tộc không có vô địch trấn giữ, nhưng lại có một hoặc vài vị Nhật Nguyệt cửu trọng tọa trấn.
Chưa tính đại tộc thì các tiểu tộc như vậy đã phải có đến mấy trăm vị Nhật Nguyệt cửu trọng rồi.
Lại tính thêm các cường tộc vào thì xem ra đại năng Nhật Nguyệt cửu trọng phải trên cả ngàn vị.
Đương nhiên, đại bộ phận đều thủ ở trong giới vực nhà mình.
Không nói đâu xa, ngay ở cửu giới trên Cửu Tinh đảo cũng thế, Nhật Nguyệt cửu trọng phải vượt qua 10 vị, thế nhưng không có ai tùy tiện ra ngoài. Ở trong giới vực của mình thì bọn họ là sự tồn tại tiếp cận vô địch, có thể chiến với vô địch tộc khác một trận.
Nhưng nếu ra ngoài, mất đi lực áp chế thì vô địch sẽ dễ dàng giết chết bọn họ.
Nhiều Nhật Nguyệt cửu trọng như này, Tô Vũ cảm thấy Hạ Long Võ chưa hẳn đã là đệ nhất nhân, khả năng còn có kẻ khác mạnh hơn.
Ngày thường không nghĩ tới thì không thấy gì, nhưng giờ phút này cẩn thận tính toán một phen, Tô Vũ bỗng thấy hơi tụt cảm xúc.
Vạn tộc quá nhiều, cường giả cũng quá nhiều.
Nhật Nguyệt là cả một nắm lớn.
Gọi là vạn tộc nhưng chưa hẳn thật sự có cả mười ngàn chủng tộc, có điều dựa theo hiểu biết của Tô Vũ thì gộp hết các chủng tộc to to nhỏ nhỏ cũng phải có đến mấy ngàn cái. Mà các tộc nhỏ bình thường hầu như đều có Nhật Nguyệt tồn tại.
Đại tộc thì có thể lên tới mấy trăm, thậm chí hơn ngàn.
Thật muốn tính toán ra thì Nhật Nguyệt toàn vạn tộc tối thiểu phải lên tới mấy ngàn, hoặc là hơn vạn.
Vô địch cũng có tới mấy trăm người.
Thần, Ma, Tiên, Nhân, Long. . . Cộng tổng vô địch của mấy cường tộc này thôi đã vượt qua con số 300.
Tô Vũ càng nghĩ lại càng cảm thấy mình thật tầm thường!
Chỉ dựa vào bản lĩnh hiện giờ thì hẳn chẳng là một cái gì cả.
Nhật Nguyệt nhiều vô số kể, tuy rằng hắn có thể giết Sơn Hải, nếu vào tiểu giới cũng có thể làm bá chủ một phương, thậm chí tại Nhân cảnh cũng được xem là Các lão, nhưng như vậy thì tính là cái gì?
May mà không ai biết suy nghĩ của Tô Vũ, không thì chắc chắn hắn sẽ bị mắng chết.
Ngươi nói nhăng nói cuội cái gì chứ?
Chư thiên vạn tộc truyền thừa đã bao nhiêu năm, sinh linh vạn tộc càng là nhiều vô số kể!
Có thể tu luyện tới Sơn Hải cảnh, chia trung bình ra cũng là trong ức kẻ mới chọn được một.
Tu luyện tới Nhật Nguyệt cảnh thì lại càng ít hơn nữa.
Hơn nữa đây đều là thời gian mấy trăm năm, cả ngàn năm tích lũy ra.
Hắn là một Nhân tộc chỉ mới 19 tuổi, thế mà đem đi so sánh thực lực của chính mình với vô địch hay Nhật Nguyệt, đúng là nói hưu nói vượn!
. . .
Mọi người vừa đi vừa tâm sự, tốc độ cũng không chậm.
Trên đường đi bọn họ đã gặp mấy nơi đang chiến đấu, Ưng Vệ đều mang bọn hắn đi đường vòng rời đi, dù cho kẻ đang đánh nhau chỉ là Lăng Vân thì y cũng lách qua.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất