Thành chủ Hắc Ám Ma Long cười cười, mở miệng nói: "Cứ quyết định như vậy đi!"
Dứt lời, ông ném một cái nhẫn trữ vật tới.
Tô Vũ không dám tiếp, cách thật xa liền dùng ý chí lực điều khiển chiếc nhẫn ngừng lại, đừng có đùa chứ, ngươi cho rằng ta không biết cái thứ đồ chơi này không có ý tốt à, thần văn chữ “Kiếp” đều nhảy bật lên kia kìa.
Tô Vũ cấp tốc dò xét, bên trong quả thật có Thiên Nguyên khí, có điều chính là loại rất cuồng bạo, không giống Thiên Nguyên quả cho lắm. Đây là Thiên Nguyên khí hình thành tự nhiên, những người khác dùng phần lớn đều là loại này.
Thiên Nguyên khí ở trong Thiên Nguyên quả sẽ ôn hòa hơn nhiều, cũng dễ hấp thu hơn nhiều.
Tô Vũ dò xét một thoáng, hẹp hòi, đại khái số lượng không tới 20 phần.
Thiên Nguyên khí của hắn đã tiêu hao hầu như không còn.
Không sao, hắn còn có tinh huyết, sau này tinh luyện một thoáng là được.
Trước cứ ổn định vị thành chủ này đã rồi lại nói!
Về phần Hắc Ám Ma Long, có lẽ ông ta cũng không sợ Tô Vũ quỵt nợ, ở trong thành thì Tô Vũ có thể chạy đi chỗ nào?
Bán đấu giá xong, Tô Vũ cũng đã nói bản thân hắn không dám rời đi, hắn sẽ lưu lại nơi này lâu dài, như vậy mới là lẽ thường.
Đi ra không sợ bị người khác cướp đoạt à?
Đã như vậy, hắn vẫn cần dựa vào cổ thành, tự nhiên là cần phải trả giá đắt.
Về phần thi thể kia thì Hắc Ám Ma Long không có hứng thú, chủ yếu là thứ này rất khó giữ được, hiện tại các đại chủng tộc đều đang ngó chừng. Ông không phải vô địch, dù cho ở trong thành mượn nhờ Tử Linh thì cũng chỉ có hi vọng chiến một trận với vô địch, thế nhưng nếu lại mượn trợ giúp từ Tử Linh, ông ta cũng sẽ chỉ còn là khôi lỗi.
Không cần thiết vì một thứ không dùng được mà đối đầu với các đại chủng tộc.
. . .
Trong thành, Tô Vũ đang đưa ra các điều kiện.
Tin tức cũng rất nhanh truyền bá đến bốn phương.
Tô Vũ muốn cái gì, tiến hành đấu giá như thế nào, vé vào cửa ra sao... Đều cấp tốc được lan truyền ra ngoài.
Trên đường từ Cửu Tinh thành đến Tinh Hồng cổ thành, Chu Quảng Thâm thầm mắng một tiếng, hắn đau đầu nói: "Ám Ảnh, đi bắt một tên Sơn Hải, cái tên này bán hàng mà còn lắm yêu cầu thế. . ."
Ám Ảnh vội hỏi: "Điện hạ, chúng ta muốn tham dự đấu giá sao?"
Ngài mua nổi à?
Ngài có Thiên địa huyền quang? Có Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch ư?
Cho dù có thì cũng có nhiều thế thật hả? Đừng nói giỡn!
Nhân tộc rất nghèo!
Thời gian tích lũy quá ngắn!
Về phần di tích cũng đã đào móc rất nhiều, then chốt ở chỗ đồ moi từ di tích đều đã bị dùng, bằng không Nhân tộc cũng sẽ không túng như bấy giờ.
Mặc dù Đại Minh phủ có tiền, nhưng cũng chỉ là vật tư bình thường, những bảo vật mang tính chiến lược kia thì Đại Minh phủ rất ít.
Chu Quảng Thâm bất đắc dĩ đáp: "Dù sao cũng phải tới nhìn một chút, thật không được thì cũng phải đi quấy rối, không cho chủng tộc khác có cơ hội cầm tới tay! Thượng cổ hô hấp pháp, thi thể thượng cổ vô địch. . . Thực ra ta từng nghe về thượng cổ hô hấp pháp mấy lần, bỏ qua chủng tộc, bỏ qua thiên phú, hô hấp pháp chủ yếu có tác dụng là cường hóa thiên phú, cường hóa thân thể thậm chí là thiên phú về ý chí lực. . . Ví như ngươi chỉ thích hợp 9 đúc, tu luyện hô hấp pháp thì sẽ có thể tu luyện tới 18 đúc, đây là chí thượng công pháp khai thác tiềm lực ở thời kỳ thượng cổ. . ."
Đúc thân cũng không phải có thể tùy tiện đúc.
Nó giống như khai khiếu, khai khiếu kỳ thật cũng không phải tùy tiện muốn mở bao nhiêu thì mở bấy nhiêu.
Rất nhiều người đều có một hạn mức cao nhất, một cái cực hạn, dĩ nhiên, Tô Vũ chưa tìm thấy thứ đó, cho nên hắn chính là thiên tài.
Đại bộ phận thiên tài đều có chỗ vượt qua người bình thường nên mới được xưng là thiên tài.
Bằng không hậu duệ của vô địch có mấy ai khuyết thiếu tài nguyên?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất