Nhật Nguyệt cường giả của Lạp Đức gia tộc nghe vậy thì bất giác ngẩn ra, dò xét ư? Tại sao?
Người còn đang ở ngay trước mắt, ta dò xét hắn làm cái gì?
Trong lòng y tuy hồ nghi, nhưng đối phương là Ma Đa Na, đến Lạp Đức tiên tổ cũng rất tán thưởng Ma Đa Na. Y đương nhiên không thể cự tuyệt.
Trên ngón tay Tế Nguyệt cấp tốc ngưng tụ ra một giọt máu, tức thì bốn phía liền xuất hiện Tử Linh, thế nhưng rất nhanh đã bị những thủ vệ quân bên ngoài xua tan. Không ai đi quản, dù có thấy thì cũng chẳng người nào nói gì.
Giọt máu kia sáng rực lên, rất nhanh, Tô Vũ nhìn về hướng bên này, ánh mắt khẽ động, bên trong biển ý chí, Cục lông nhỏ lộn một vòng, biển ý chí của Thiên Đạc trong cơ thể cũng theo đó mà chấn động một phen.
Giống như truyền ra cảm ứng, máu trên tay Tế Nguyệt thoắt cái đã biến mất, y truyền âm cho Ma Đa Na: "Là Thiên Đạc. . . Không xác định, thế nhưng tối thiểu là người của Lạp Đức gia tộc thì không sai!"
Cụ thể có phải Thiên Đạc hay không thì khó nói, thế nhưng nhất định là người của Lạp Đức gia tộc, điểm này y có thể bảo đảm!
Lại nói, giữa sân có cả một đám Nhật Nguyệt ở đây, cao trọng cả một nắm lớn, cho nên Tế Nguyệt cảm thấy Ma Đa Na có hơi cẩn thận quá mức.
Ma Đa Na khẽ gật đầu, cũng không nói gì.
Dò xét thử mà thôi!
Chỉ là gã vẫn thấy kinh ngạc trước biến hóa của Thiên Đạc, còn về mặt khác thì chẳng quan trọng, bao gồm cả cái gọi là thượng cổ hô hấp pháp, gã cũng không mấy để ý.
Bọn họ không để ý, Tô Vũ lại biết rõ tình huống, hắn cười lạnh một tiếng, nhìn về phía người của Lạp Đức gia tộc, lạnh lùng nói: "Là Ma Đa Na bảo các ngươi dò xét ta à? Các ngươi tình nguyện tin tưởng Ma Đa Na cũng không nguyện ý tin tưởng ta! Lạp Đức gia tộc cũng trở thành kẻ phụ thuộc Ma Đa Na như vậy sao?"
Tế Nguyệt bình tĩnh đáp: "Thiên Đạc, ngươi luôn nghĩ quá nhiều! Ma Đa Na là đệ nhất thiên tài của Thủy Ma tộc, đối với thiên tài thì Ma tộc đều sẽ chiếu cố, có hoàng giả chi phong, ngươi. . ."
Hai mắt Tô Vũ tức thì đỏ lên, "Hoàng giả chi phong? Ta không sớm thì muộn cũng sẽ vượt qua gã!"
Hắn nhìn về phía Ma Đa Na, nghĩ đến thống khổ cùng bất đắc dĩ khi mình sắp bị người vây giết và chút thoải mái khi sắp kiếm được tiền, cắn răng nói: "Ma Đa Na, ta sẽ vượt qua ngươi, nhất định!"
Ánh mắt kia. . . Ma Đa Na rất quen thuộc.
Đúng rồi, chính là như này.
Có phẫn nộ, có biệt khuất, có sát ý, còn mang theo một chút thoải mái, đại khái là cảm thấy lần này sẽ có thu hoạch, có hi vọng vượt qua chính mình.
Ma Đa Na cười cười, "Nếu ngươi có thể hơn được ta, ta đây hết sức hoan nghênh, Ma tộc không cần phải đơn độc dựa vào người nào chèo chống!"
Tô Vũ im lặng, mẹ nó!
Được rồi, không lắm lời với ngươi nữa.
Sau này ngươi sẽ biết, ta có thật sự vượt qua ngươi hay không, dĩ nhiên Thiên Đạc thì khỏi đi, đại khái là tên kia không có hy vọng, cũng không có cơ hội.
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, không để ý tới Ma Đa Na nữa mà nhìn về phía những người khác, lạnh nhạt nói: "Ta không quản các ngươi đến từ tộc nào, tới từ nhà nào hay thế lực nào, đấu giá thì chỉ xem giá trị! Giao dịch ngay hiện trường! Chớ giở trò với ta! Mặt khác, Tinh Hồng thành chủ sẽ chủ trì trật tự. Thành chủ đại nhân, hi vọng ngài có thể trấn áp kẻ quấy rối, nhất là những kẻ không có tiền mà kêu giá lung tung. Dù sao những vật này có ba thành của ngài đó!"
Hắc Ám Ma Long gật đầu, "Yên tâm! Đây là cổ thành!"
Ngoài thành thì ông ta cũng không dám khoác lác như thế.
Nội thành, nực cười, các ngươi quấy rối thử xem.
Tuy rằng ông không địch lại vô địch, thế nhưng nếu thật sự chọc tới ông, vô địch tiến đến cũng không chiếm được lợi ích gì.
Tự dưng kiếm được ba thành thu nhập, giao dịch này quá hời.
Tô Vũ dứt lời, Bạch Diện Liệp Thiên các liền lên tiếng: "Thiên Đạc Ma quân, chúng ta đều tới, đồ vật cũng đã mang đến, bất quá ngươi cũng nên để chúng ta nghiệm chứng xem thi thể kia là thật hay giả. . ."
Vị này vừa nói xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Vũ.
Tô Vũ nhíu mày, hắn bắt hết những tên Sơn Hải ở ngoài vào trong phòng, thuận tiện dò xét một chút về tổn thương thực lực, có bị phong cấm hay không.
Đưa chúng vào trong phòng xong, Tô Vũ mới lạnh lùng nói: "Các ngươi đi tới phòng đối diện, ta sẽ ở chỗ này, chút nữa có thể dùng ý chí lực dò xét, nhưng không thể tự mình tiếp xúc. . ."
Bạch Diện phản bác: "Không được, không tiếp xúc thì phán đoán sẽ có sai sót. . ."
Tô Vũ lạnh lùng gạt đi: "Thế thì không cần mua! Nguy hiểm tự mình gánh chịu! Ta cho các ngươi tiếp xúc, các ngươi lại trực tiếp cướp đi, ta có thể làm gì được Nhật Nguyệt? Cảm thấy không tin được thì đừng mua, ta đâu bắt buộc các ngươi!"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất