Vạn Tộc Chi Kiếp - Tô Vũ (full) - Truyện chữ Bản dịch chuẩn

 

Tử khí tràn lan, Ma Long trực tiếp đá bay những con Tử Linh xung quanh. Ông là thành chủ, quyền lợi rất lớn, chỉ cần không chém giết Tử Linh thì đánh cũng được, đá cũng chẳng sao, mấy đầu Tử Linh ấy sẽ không quản ông.  

 

Mà Thần tộc bên này, Chiến Vô Song cấp tốc tra xét nhẫn trữ vật mà Tô Vũ đưa cho y. Ý chí lực quét một vòng, không có vấn đề!  

 

Thật sự là y không nhìn ra vấn đề!  

 

Cái này có thể có vấn đề gì?  

 

Thi thể ở trong, Thiên binh ở trong, thần văn cũng nằm ngay đó, chẳng lẽ là công pháp có vấn đề?  

 

Có điều bây giờ y còn chưa tu luyện công pháp, cho nên trên đại thể cảm giác cũng chẳng có gì bất cập.  

 

Hoặc là nói, tu luyện bản công pháp này sẽ gặp phải hạn chế gì đó?  

 

Chiến Vô Song nhíu mày, mơ hồ có cảm giác mình bị lừa rồi, bất quá… Y thật sự không phát hiện ra vấn đề nằm đâu.  

 

Y quát: "Lục soát, không có khả năng gã vô duyên vô cớ tan biến!"  

 

Bất kể như thế nào, trước lục soát rồi lại nói!  

 

Mà giờ khắc này, Ma tộc bên kia cũng ngoài ý muốn vô cùng.  

 

Rốt cuộc tình huống như thế nào?  

 

Thiên Đạc chạy rồi?  

 

Vì sao phải chạy?  

 

Ma Đa Na cũng nhíu mày, đột nhiên nhìn về phía Lạp Đức gia tộc Tế Nguyệt, truyền âm nói: "Dò xét huyết mạch xem. . ."  

 

Gã còn chưa nói xong, trong nhẫn chứa đồ bỗng chấn động một cái.  

 

Ánh mắt gã khẽ biến, cấp tốc lấy điểm bảng vừa rung động trong nhẫn ra.  

 

Mà kẻ đeo mặt nạ màu trắng đã nhanh tay lấy ra điểm bảng trước, vừa xem liền biến sắc, vội thông báo: "Thiên Đạc chết rồi!"  

 

". . ."  

 

Giờ khắc này, toàn bộ cổ thành an tĩnh đến dọa người!  

 

Thiên Đạc. . . Chết rồi?  

 

Đúng vậy, chết rồi.  

 

Tô Vũ nếu đã biết sự tồn tại của người Lạp Đức gia tộc, đương nhiên làm sao dám lưu lại mạng cho Thiên Đạc, đây không phải là tự đào hố chôn mình, để mặc người ta định vị sao?  

 

Mà cách đó không xa, lại có một đám mây màu buông xuống.  

 

Thiên Đạc không mạnh, thế nhưng gã vẫn là thiên tài Địa bảng.  

 

Hắc Ám Ma Long trong nháy mắt đã xuất hiện ngay tại địa phương mà đám mây màu hạ xuống, có điều nơi này đã chẳng còn bất kỳ dấu vết của một ai.  

 

Giờ phút này, Hắc Ám Ma Long cũng thấy chấn động vô cùng, chuyện gì đang diễn ra?  

 

Sau một khắc, ánh mắt ông ta khẽ biến, quát: "Thiên Đạc chết rồi, bị người giết. . . Đáng chết, cái này. . . Cái này. . . Có lẽ hung thủ đã lẫn vào trong vô số Tử Linh nơi đây!"  

 

Cái suy đoán này ngay cả chính ông cũng không thể tin được!  

 

Lẫn vào Tử Linh để trốn?  

 

Làm sao có thể?  

 

Bất quá chỉ có lời giải thích này mới trả lời được cho tình huống bất thường đang diễn ra, rất có thể đối phương thật sự đang trà trộn vào trong lít nha lít nhít Tử Linh xung quanh. Bằng không, hắn không có khả năng biến mất ngay dưới mí mắt một đám cường giả đỉnh cấp như bọn họ.  

 

Sắc mặt Lạp Đức gia tộc bên này hoàn toàn thay đổi, Thiên Đạc đã chết?  

 

Nói ngay ra thì vừa rồi bọn hắn vẫn còn đang ôm tâm trạng xem náo nhiệt, Thiên Đạc chạy cũng tốt, coi như là gã đang tính kế đám cường giả Thần tộc, bọn họ thấy thì cũng chỉ cười trên nỗi đau của người khác.  

 

Nhưng mà bây giờ Thiên Đạc lại vẫn lạc?  

 

Ngoài ý muốn, rung động, không dám tin!  

 

Mà đúng lúc này, Tần Hạo cách đó không xa lại dùng thương đâm chết một tôn Sơn Hải Tử Linh, sau một khắc, càng nhiều Sơn Hải Tử Linh xuất hiện, liền ngay sau đó, y lại đâm một thương ra, giết chết thêm một đầu Tử Linh Sơn Hải nữa.  

 

"Tần Hạo!"  

 

Có người nổi giận gầm lên một tiếng, Tần Hạo thản nhiên đáp: "Làm sao? Để Nhật Nguyệt Tử Linh xuất hiện rồi phong thành đi, miễn cho có người chạy thoát, làm sao vậy? Có vấn đề gì à?"  

 

"Đúng vậy, phong thành!"  

 

Ma tộc Tế Nguyệt điên tiết quát: "Giết cho Nhật Nguyệt Tử Linh ra để cưỡng ép phong thành đi!"  

 

Bọn họ không sợ đại loạn.  

 

Hơn 20 vị cường giả Nhật Nguyệt hậu kỳ đang ở đây, trừ phi vô địch Tử Linh xuất hiện, bằng không, đừng nói phong thành 3 ngày, dù là 30 ngày thì bọn họ cũng không chết được.  

eyJpdiI6ImdYSXNtWlo0NXhOUFlCbHhEYkdVQ0E9PSIsInZhbHVlIjoiM1pHVEFyVHFMaWZ5V1dDekxBQUM0dXVIMFptNUdFU3RidEUzakROWE1PQ0Y0YzVPNGhEZ0pcL204TDYyODVQUUIiLCJtYWMiOiI2YmEwMmM1OWZjNmI2ZWJlZWM0MDEzZmRkMjAzZTI1ZmE0Y2E1MjJkYjczOTkwMmFhNTgwMWFmMjIxYmVjMzg4In0=
eyJpdiI6Ilg4ak5JSVROM21XVUY4XC9XVTN2Q2dnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkhuU1JSNHNJV1hwMEdpMGNyRHU4UUgwS1lhOEpiekk3ckU1N21FRWNHcGd4K3ZNRThSdEZRVUJub0JXbmhmK25IbStjd3ZPaUVSOGFpdWdIalp6U2dOS01YN01YUnAraGdPRGk5UnNLZVQ2aER4bmZmeEJ3Q3llODVPWE8rSUkzWnhUUEZCbWhEelVaWnA1TlwvY04reUp1dzBtMFwvTklwcVorRUxYczI1dnp6R0g1eUVldG9kWGRja0NvVmdUUTFGV3FcL21DSHVJSXpMQ0Y3Q2lpckFSK0E9PSIsIm1hYyI6ImMxMDQ0YjNkZDNlN2MyZGY0YThkMDRhMDlmOTBjMTM2Mjk4YmRhMGQzMWJkZGFjMTlhMmZkMzUxNzIyYTRiNmEifQ==

Vốn không phải y muốn giết, mà là Tần Phóng bảo y giết. 

Ads
';
Advertisement