Chu Quảng Thâm cấp tốc truyền âm nói: "Tần tướng chủ, phiền toái ngài lập tức thông tri Đại Tần vương, ta sẽ liên hệ với gia gia của ta. . . Lần này chắc chắn vạn tộc sẽ dẫn xuất vô địch đuổi giết Tô Vũ!"
Lần trước mặc dù đã chết rất nhiều người, nhưng mọi người đều biết đó là việc ngoài ý muốn.
Nhưng lần này thì không phải thế!
Lần này tuy không chết cường giả, muốn nói kẻ nổi danh nhất đã vong mạng cũng chỉ có mỗi Thiên Đạc bị giết, nhưng then chốt ở chỗ, Tô Vũ đã lừa Thần tộc trọn vẹn 2300 sợi thiên địa huyền quang a!
Vô địch nào giết được hắn chắc chắn đều có thể kiếm được một món hời lớn.
Chu Quảng Thâm bất giác nuốt một ngụm nước bọt, kinh hồn táng đảm, thật sự cảm thấy sợ thay cho Tô Vũ, nếu là hắn thì không đời nào hắn dám làm việc này, dù có gan làm thì cũng không thể làm trơn thu thành công như Tô Vũ.
Tô Vũ thì hay rồi.
Tần Hạo gật đầu, cũng không nhiều lời, vội vàng bùng cháy một giọt tinh huyết để thông tri vô địch, hiện giờ y không có cách nào nói quá rõ ràng, duy nhất có thể chuyển đạt lời là cổ thành xảy ra chuyện rồi, ngài mau tới đi thôi!
Đại Tần vương là cha y, đương nhiên y có thể dễ dàng câu thông với ông ấy.
Có điều cầu viện thì cầu viện, chứ thật tâm y vẫn không biết mình nên cầu cái gì.
Y vẫn còn đang hốt hoảng, chưa hoàn toàn nắm bắt được ngọn ngành câu chuyện.
Là Tô Vũ sao?
Là do hắn làm?
Bằng cách nào?
Như vậy có tính là đệ nhất lừa gạt trên toàn vạn giới không?
Then chốt ở chỗ… Hình như người bị hại là Thần tộc đến tận bây giờ cũng không phát hiện ra vấn đề.
Chiến Vô Song gần như muốn sụp đổ, y tin chắc “Thiên Đạc” mà là Tô Vũ thì bảo đảm đồ hắn bán sẽ có bẫy, nhưng đến cùng bẫy nằm ở đâu?
Mà ở đằng xa, ánh mắt Chu Quảng Thâm chợt biến đổi, hắn nhìn về phía Tần Hạo, lẳng lặng truyền âm nói ra một câu dọa người: "Cái kia. . . Đại Hạ phủ đã từng đưa một bộ thi thể Thiên Nghệ thần tộc cho Tô Vũ, là Nhật Nguyệt bát trọng!"
Hai mắt Tần Hạo trừng lớn!
Việc này người biết không nhiều, bởi vì đồ vật quá trân quý, chỉ có vài cao tầng của Hạ gia biết, Đại Minh phủ bên này cũng thế, chỉ một vài cao tầng của Chu gia và Ngưu Bách Đạo là biết chuyện.
Tần Hạo và Chu Quảng Thâm tái mặt nhìn nhau, hiện tại hết thảy mọi thứ đều có đáp án rồi!
Đệt mợ!
Tô Vũ hẳn là đã dùng tử khí ngụy trang thi thể Thiên Nghệ thần tộc Nhật Nguyệt bát trọng.
Hai người bọn họ không khỏi cảm thấy đồng tình với Thần tộc, ta đã minh bạch vì sao các ngươi soi xét nãy giờ mà vẫn không thể phát hiện ra vấn đề.
Đơn giản, thi thể là thật, thậm chí thần văn thượng cổ rất có thể cũng là thật.
Thế nhưng có một điều là giả, thi thể ấy không phải đến từ thời thượng cổ!
Nếu vậy, có khả năng cao công pháp cũng là giả!
Đúng rồi, chắc chắn là giả, bọn họ quên nghĩ tới một việc, Tô Vũ là một trong những nghiên cứu viên hàng đầu của Nhân tộc, hắn đã từng cho ra mắt rất nhiều bản công pháp lợi hại, hơn ai hết, hắn là người hiểu rõ cực kỳ đối với việc tạo dựng nên một bản công pháp hoàn chỉnh. Không cần nghĩ thêm nữa, hô hấp pháp kia chắc chắn là giả!
Không chỉ vậy, Tô Vũ còn là Địa Binh sư!
Cho nên Thiên binh thượng cổ kia. . . Má nó, khả năng cũng là giả.
Duy nhất thật có lẽ chỉ có mỗi thần văn.
Càng nghĩ lại càng sợ tới cứng người, Chu Quảng Thâm đổ một thân mồ hôi lạnh, ánh mắt hắn dị dạng vô cùng, ta đệt, âm mưu này quá kinh hãi. . . Đổi thành ai thì cũng bị mắc lừa thôi, trừ phi vô địch đích thân có mặt tại hiện trường.
Ngay lập tức, hắn liền hiêu đốt một giọt tinh huyết.
Phải nhanh chóng câu thông Đại Minh vương tới Tinh Hồng cổ thành.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất