Cùng quãng thời gian này.
Nhân cảnh.
Đại Hạ phủ, Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Vạn Thiên Thánh nhìn mấy cái truyền âm phù đều đang lóe lên hào quang, vội bắt lấy xem xét một lượt.
Không xem còn đỡ, xem tới đâu, thân thể lảo đảo tới đó, khó mà tiếp nhận nổi mớ tin tức vừa nhận được.
"Ta. . ."
"Chuyện này. . ."
"Đệt mợ!"
Ngươi xác định là thật?
Ngươi xác định, thứ ta nhìn thấy là Lăng Vân giết Sơn Hải ngay tại Nhân cảnh?
Ngươi còn có thể trở về đây được sao?
Ta nghiêm trọng hoài nghi những gì ta trộm nhìn tương lai đều là giả!
Ngươi không thể còn mạng mà về đây được!
Tô Vũ đúng là kẻ điên, so với Diệp Bá Thiên hay Hạ Long Võ thì hắn còn hung hăng càn quấy, điên cuồng hơn nhiều.
Lăng Vân nhà ai mà dám đi lừa gạt vô địch, còn không phải lừa một vị, mà là lừa rất nhiều.
"2300 sợi thiên địa huyền quang. . ."
Vạn Thiên Thánh hít sâu một hơi, quả là điên rồi.
Nếu sau chuyện này mà Tô Vũ còn sống, hắn còn sầu lo vì không có tài nguyên để tu luyện như trước đây nữa sao?
"Mấu chốt là, ngươi còn mạng mà về không?"
. . .
Tinh Hồng nội thành, Nhật Nguyệt cường tộc như Thần Ma đều đang dồn dập xuất động truy tìm Tô Vũ.
Có kẻ đang dò xét Tử Linh, có kẻ thì giận dữ chất vấn mấy người Tần Hạo.
"Tần Hạo, các ngươi muốn làm cái gì?" Một vị cường giả Ma tộc lớn tiếng quát.
Những người này ở đây không ngừng đánh giết Tử Linh, lại tiếp tục như thế thì sẽ gây ra cục diện hết sức phiền toái, mặc dù lần này có rất nhiều Nhật Nguyệt, Nhật Nguyệt hậu kỳ cũng không ít, bất quá bọn họ vẫn chưa quên chuyện ở Thiên Diệt cổ thành.
Tần Hạo còn chưa kịp mở miệng, Tiên tộc bên này, Huyền Vô Cực đã thản nhiên nói: "Tần tướng quân, còn chưa xác định được có phải là Tô Vũ gây ra hay không, coi như xác định thì Tần tướng quân cũng không nên lấy mệnh mọi người ra để đùa giỡn như vậy."
Oanh!
Y vừa mới nói xong, một cây trường thương đã phóng tới.
Một vị cường giả Nhật Nguyệt hậu kỳ của Tiên tộc phản xạ kịp, trường kiếm bay lên, bịch một tiếng, chấn động bốn phương.
Dù chặn lại được một thương của Tần Hạo nhưng sắc mặt vị Tiên tộc này vẫn tái nhợt, quá mạnh, Huyền Vô Cực lập tức ngưng thần, lùi về sau mấy bước.
Tần Hạo lạnh lùng liếc nhìn bọn hắn, sát khí bùng nổ, gằn từng tiếng: "Người lớn nói chuyện, tiểu hài tử im miệng! Huyền Vô Cực, năm đó cha ngươi bị ta đánh, phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, gia gia ngươi tự mình ra mặt, còn có phụ thân ta can vào thì ta mới thả hắn, bây giờ đến phiên ngươi tới dạy ta nên làm gì?"
Huyền Vô Cực siết chặt nắm đấm.
Tần Hạo cười lạnh, "Trước Thiên bảng không biết mình là người nào. Ta là ai?"
Y lớn giọng quát: "Ta là trưởng tử của Đại Tần vương, là tướng chủ quân tiên phong của Nhân tộc. Một tiểu hài tử như ngươi thì tính là cái gì mà dám đến đây lên mặt bảo ta phải làm cái này làm cái kia? Nhân Tiên liên minh chứ không phải Nhân tộc lệ thuộc Tiên tộc. Nếu Huyền vương muốn xé bỏ minh ước thì ngươi cút về bảo hắn tự mình đến nói! Từ khi nào đến phiên ngươi tới lảm nhảm trước mặt ta?"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất