Khí thế cuồng bạo, suýt chút nữa đã ném Lâm quản gia xuống mặt đất rồi.
“Lâm quản gia, với thực lực như vậy, ta có tư cách để trở thành hộ vệ của phủ Càn Châu hay không đây?”
Lâm quản gia điên cuồng nuốt nước bọt, thái độ của hắn lập tức trở nên cung kính.
Dù ở nơi nào đi chăng nữa, người có thực lực vẫn luôn được tôn kính.
“Đủ rồi! Vậy là đủ rồi!”
“Đừng nói là hộ vệ bình thường, ngay cả làm khách mời thì thực lực như vậy là quá đủ rồi.”
Tất nhiên Lâm Huyền sẽ không làm khách mời, thăm dò xong mộ cổ, hắn sẽ rời đi luôn.
“Được, để ta sắp xếp.”
Lão bản đứng một bên, nhìn Lâm Huyền bằng một con mắt khác.
Tuổi trẻ như vậy mà đã có thể đạt được Tụ Khí Cảnh tầng ba rồi, quả nhiên là thiên tài trong thiên tài.
Lão bản nghĩ thầm trong lòng.
“Có khi thiên phú của người này còn trên cả công tử Quan Tử Ngạo của phủ Càn Châu cũng nên, có lẽ hắn sẽ thành công mang con ta trở về tôi!”
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn lập tức trào dâng lên sự ấm áp.
Tạm biệt lão bản, Lâm Huyền theo Lâm quản gia quay về phủ Càn Châu.
Phủ Càn Châu ở giữa thành Càn, chiếm đất rất lớn, Lâm Huyền vừa liếc mắt thì đã phát hiện ra ngay, nơi này không hề nhỏ hơn Càn Long Tông là bao.
Phủ Càn Châu canh phòng nghiêm ngặt, mới bước vào cửa lớn, đã có mươi hai hộ vệ xếp thành hàng, cảnh giới thấp nhất là Luyện Thể cảnh tầng bảy.
Trừ cái này ra, Lâm Huyền có thể cảm nhận được, trong phủ có rất nhiều hơi thở cường đại như ẩn như hiện, chỉ sợ như lời của Lâm quản gia, phủ Càn Châu cung phụng khách mời.
Lâm Huyền âm thầm kinh hãi.
“Lực lượng của phủ Càn Châu thật sự không thể khinh thường, nếu không phải Lâm quản gia mang ta vào, muốn trà trộn vào, cho dù ta có Thần Đạo Thân Pháp ẩn nấp thân hình, chỉ sợ cơ hội không đến ba phần.”
Lâm quản gia nói với Lâm Huyền.
“Chuyện phụ trách thông báo tuyển dụng hộ vệ, không phải một mình ta làm chủ, lúc tuyển chọn, ngươi chỉ cần áp chế cảnh giới là được, ta sẽ nghĩ cách sắp xếp cho ngươi đến làm việc ở hoa viên trong phủ, thuận tiện cho ngươi lẻn vào mộ cổ.”
“Cảm ơn.”
Hôm nay những người muốn nhận lời mời làm hộ vệ trong phủ, không phải một mình Lâm Huyền, mà có hơn hai mươi người.
Trước mặt nhóm người này, có mặt vài tên quản gia khác.
Lâm quản gia chào hỏi: “Phát hiện một cái mầm không tệ, ta liền mang theo lại đây!”
Các quản giac khác rõ ràng rất tôn kính Lâm quản gia, vẫn chưa có dị nghị gì cả.
Một người quản gia khác tuyên bố quy tắc chọn lựa, đầu tiên phải có được tu vi ít nhất là Luyện Thể cảnh tầng bảy, tiếp theo có thể tiếp được mười chiêu trong tay các hộ vệ chính thức.
Võ giả cùng cảnh giới, thực lực lại sai lệch quá nhiều, tất nhiên phủ Càn Châu sẽ không muốn một phế vật.
Lâm Huyền áp chế tu vi của mình xuống Luyện Thể cảnh tầng bảy, nhẹ nhàng thông qua bài kiểm tra thứ nhất.
Bài kiểm tra thứ hai, khó khăn lớn hơn rất nhiều, hai mươi mấy võ giả nhận lời mời, nhưng lại hơn một nửa không quá ba chiêu thì thua trong tay của hộ vệ chính thức.
Lâm Huyền hơi tự hỏi thì hiểu rõ nguyên nhân bên trong.
Những võ giả bình thường đó, không có tài nguyên tu luyện, có thể tăng cảnh giới lên Luyện Thể cảnh tầng bảy đúng là không dễ.
Bọn họ khuyết thiếu truyền thừa võ kỹ, quyền cước thi triển ra, ở trong mắt của Lâm Huyền, giống như công phu mèo cào.
Nếu giao đấu cùng bọn họ, đệ tử ngoại môn của Càn Long tông, cho dù chỉ có Luyện Thể cảnh tầng năm, cũng có thể đánh cho đám võ giả bình thường này kêu cha gọi mẹ.
Đối lập tàn khốc, làm cho Lâm Huyền càng hiểu rõ thêm, tài nguyên rất quan trọng đối với võ giả.
Võ đạo, còn không phải là con đường thu liễm và đoạt lấy tài nguyên!
Đến phiên Lâm Huyền kiểm tra đợt thứ hai, hộ vệ chính thức đứng ở phía trước, ngoéo tay một cái với hắn.
Vừa rồi thắng lợi liên tiếp làm hắn mười phần kiêu ngạo, tâm thái xem thường những tên quê mùa này đó đến nhận lời mời.
Lâm Huyền lười vô nghĩa với hắn, đánh ra một quyền.
Chỉ nghe một tiếng “phanh”, hộ vệ chính thức đầy mặt là máu bị đánh bay đi ra ngoài.
Trước đó Lâm Huyền đã thu sức lực, nếu không người này chắc chắn sẽ bị đánh rơi óc ra ngoài.
Kết thúc kiểm tra, kế tiếp là phân phối công tác.
Đang lúc Lâm quản gia muốn tuyên bố Lâm Huyền đi làm hộ vệ ở hoa viên trong phủ, truyền đến âm thanh của một thanh niên.
“Người này làm hộ vệ cho ta đi.”
Lâm quản gia theo tiếng nhìn lại, sắc mặt hơi cứng đờ, mở miệng, là phủ chủ nhìn trúng, tiểu công tử được sủng ái, Quan Tử Ngạo.
Hắn không dám vi phạm mệnh lệnh của Quan Tử Ngạo, chỉ có thể đồng ý.
“Vâng, tiểu công tử.”
Lâm quản gia đưa cho Lâm Huyền một ánh mắt hắn không thể ra sức, thật ra Lâm Huyền không quá để ý, lực chú ý của hắn, đặt ở trên người của Quan Tử Ngạo.
“Hắn chính là Quan Tử Ngạo?”
Từ khí thế được phóng xuất ra trên người của Quan Tử Ngạo, Lâm Huyền có thể phán đoán, tư vi của Quan Tử Ngạo, ít nhất đã đạt đến Tụ Khí cảnh tầng sáu.
Cái này làm Lâm Huyền hơi chút yên tâm, có thực lực tầm này, chắc Quan Tử Ngạo sẽ không kéo chân sau của hắn.
Quan Tử Ngạo đi đến trước mặt hắn, mở miệng hỏi.
“Ngươi tên gì?”
“Lâm Huyền.”
Quan Tử Ngạo ừ một tiếng.
“Đi theo ta đi.”
Lâm Huyền đi theo Quan Tử Ngạo đến đình viện tư nhân, Lâm Huyền phát hiện, đã sớm có người chờ ở đình viện.
Tổng cộng có năm người, xem trang phục của bọn họ, đều là hộ vệ, Lâm Huyền liếc mắt một cái, mạnh nhất là Tụ Khí cảnh tầng hai, yếu nhất là Luyện Thể cảnh tầng chín.
Quan Tử Ngạo mở miệng nói với bọn họ.
“Thân thủ của tiểu tử này không tệ, các ngươi nhanh chóng dạy hắn phương pháp đánh đi.”
Nói xong, Quan Tử Ngạo liền rời đi.
Năm người xông đến, người có thực lực mạnh nhất mở miệng.
“Luyện Thể cảnh tầng bảy sao? Chuyện tìm kiếm mộ cổ nguy hiểm như vậy, tại sao tiểu công tử lại tìm người yếu thế này.”
Tìm kiếm mộ cổ.
Ánh mắt Lâm Huyền sáng lên, Quan Tử Ngạo cũng muốn xuống mộ cổ của Hồn Sư? Như vậy xem ra, trở thành hộ vệ của hắn, ngược lại tiết kiệm không ít sức lực.
“Ninh Ca, thử xem thực lực của hắn là biết?”
Người này mở miệng nói với Lâm Huyền: “Tiểu tử, tới luận bàn, để bọn ta nhìn xem thực lực của ngươi.”
Còn chưa nói xong lời nói, hắn đã ra tay.
Người này đạt đến Luyện Thể cảnh tầng chín, thực lực không tồi.
Nhưng Lâm Huyền chỉ tùy ý ra tay một nắm một ném, đã ném bay hắn ra ngoài, quăng ngã thành tư thế chó gặm bùn.
Mọi người cười ha ha.
“Bị một tên người mới đánh thành như vậy, thật mất mặt quá đấy!”
“Khụ khụ!”
Sắc mặt của người này đỏ bừng, biện giải nói.
“Vừa rồi ta sợ bị thương hắn, thực lực áp quá mức.”
Nói, hắn tăng lên khí thế, mơ hồ tăng tu vi lên Luyện Thể Cảnh tầng tám.
Kém một cảnh giới, hắn cho rằng mình có thể bắt lấy Lâm Huyền rất nhẹ nhàng.
Kết cục không có bất cứ thay đổi gì, lại một lần nữa hắn bị Lâm Huyền ném ra ngoài.
Lần này, không có người cười, bốn người còn lại liếc mắt một cái, đều nhìn đến khiếp sợ trong mắt người khác.
Ninh Ca cầm đầu trầm giọng nói: “Trách không được tiểu công tử lựa chọn ngươi, có thực lực!”
Lâm Huyền hỏi ngược lại: “Vừa mới các ngươi nói, tìm kiếm mộ cổ, là chuyện như thế nào?”
Ninh Ca đã tán thành Lâm Huyền, giải thích một lần, quả nhiên là muốn xuống mộ cổ của Hồn Sư.
“Một năm sau tiểu công tử phải tham gia đấu võ liên châu, phương pháp tầm thường đã không kịp tăng lên cảnh giới, tìm kiếm mộ cổ của Hồn Sư, không chừng sẽ có kỳ ngộ!”
Trong lòng Lâm Huyền lại thở dài, một trăm nguyên thạch, đây chính là đi toi mạng.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất