Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Sâu thẳm trong linh hồn của Lâm Huyền có một âm thanh sôi ùng ục, như thể là suối nước nóng trong lòng đất, cũng giống như nước sôi trong nồi.  

             Không thể hình dung được sự đau đớn, Lâm Huyền gần như mất đi ý chí.  

             Trát Nhĩ Khắc vội vàng nhắc nhở.  

             "Dừng lại, ngươi sẽ chết đó!"  

             Trát Nhĩ Khắc hoảng sợ cực độ, hắn chưa bao giờ thấy một người điên cuồng như vậy.  

             Dù Lâm Huyền có sức mạnh trời cho thì cũng không thể chịu đựng được sự đau đớn khi linh hồn bị xét rách như vậy.  

             Đối với tu luyện linh hồn, tan vỡ đồng nghĩa với cái chết.  

             Nhưng bây giờ Lâm Huyền không còn nghe được gì nữa rồi, toàn bộ sức lực của hắn đều đang chống cự với cơn đau giống như có cơn sóng thần to lớn đang đập vào linh hồn.  

             Bên cạnh đó, Bạch Linh Nhi cũng đã kiệt sức.  

             Hôi Xỉ Trung giống như vô cùng vô tận vậy, có một vài con suýt chút nữa đã bay đến người của Lâm Huyền.  

             Nếu không nhờ nó phản ứng nhanh, Lâm Huyền chắc sẽ thành đống thịt thối.  

             Nó gào thét ở trong lòng.  

             "Lâm Huyền, mau lên!"  

             Tu vi của Bạch Linh Nhi vẫn còn thấp, chỉ có Tụ Khí Cảnh tầng một, nguyên khí tích trữ trong cơ thể, nhưng nó cũng hữu hạn.  

             Bạch Linh Nhi nói trong lòng.  

             "Nếu lần này mạng ta lớn, ta cũng sẽ luyện tập chăm chỉ như Lâm Huyền."  

             Giờ phút này đây, trong lòng Hôi Trùng lão tổ tức giận hừng hực như thiêu như đốt.  

             Một mình Hôi Xỉ Trùng cũng có thể xé xác Lâm Huyền thành từng mảnh vụn, ai ngờ mới chuẩn bị bữa ăn xong thì bỗng nhiên có người đứng trước mặt bảo vệ Lâm Huyền.  

             Giờ hắn mới hiểu, con quái vật nhỏ mà hắn tính chuẩn bị cho nó một bữa ăn ngon, lại cùng một phe với Lâm Huyền!  

             "Biết vậy vừa rồi bóp chết nó!"  

             Nếu Hôi Trùng lão tổ đích thân ra tay, Bạch Linh Nhi sẽ không thể chống lại dù chỉ một chiêu.  

             Nhưng bây giờ hắn đang điều khiển đàn trùng nên không thể làm gì Bạch Linh Nhi.  

             Bạch Linh Nhi phun ra một hơi băng, kiềm chế đám Hôi Xỉ Trùng, nếu Hôi Xỉ Trùng cắn đứt một miếng thịt trên người Lâm Huyền, nó sẽ đụng trúng băng sương và rơi xuống đất.  

             Hôi Trùng lão tổ phải giải phóng nguyên khí một lần nữa để loại bỏ băng sương trên người Hôi Xỉ Trùng.  

             Thật ra Hôi Trùng lão tổ hoàn toàn có khả năng điều khiển đám Hôi Xỉ Trùng lao thẳng vào giết chết Bạch Linh Nhi.  

             Nhưng nếu hắn làm vậy, những con Hôi Xỉ Trùng mà hắn điều khiển bằng tà thuật sẽ bị phân tán, bỏ chạy hết phân nửa.  

             Mà mỗi con Hôi Xỉ Trùng đều được hắn nuôi bằng máu của mình, mỗi một con đều vô cùng quý giá, có thể so với pháp bảo.  

             Làm sao hắn nỡ?  

             Hôi Trùng lão tổ nghiến răng nghiến lợi: "Để ta xem một con súc vật ở Tụ Khí Cảnh cấp một có thể chịu đựng được đến khi nào!"  

             Hắn điên cuồng thúc giục nguyên khí, Hôi Xỉ Trùng càng ngày càng mạnh hơn.  

             Chỉ cần loại bỏ được Bạch Linh Nhi, trong chốc lát, Lâm Huyền sẽ bị xé nhỏ thành mảnh vụn.  

             Bạch Linh Nhi không cầm cự được nữa, nguyên khí trong cơ thể nó sắp cạn kiệt rồi.  

             Nó la lớn.  

             "Lâm Huyền, ta không chịu được nữa!"  

             Lúc này, linh hồn của Lâm Huyền sắp bị xé nát, đau đớn như mười vạn thanh kiếm đâm vào, không biết tới lui mất trăm lần.  

             Lâm Huyền có thể chịu đựng được tới bây giờ là đã vượt xa trí tưởng tượng của Trác Nhĩ Khắc rồi, hắn ta chắc chắn rằng mình sẽ không thể chịu được sự đau đớn đó.  

             "Ý chí của tiểu tử này mạnh như vậy sao?"  

             Đối mặt với nỗi đau linh hồn bị xé toạc, Lâm Huyền như chết lặng.  

             Lâm Huyền đã mò tới hàng rào ranh giới đột phá một lần nữa, thời gian chỉ còn nửa nén hương là hắn có thể đột phá thành công.  

             Thấy Lâm Huyền không trả lời, ánh mắt Bạch Linh Nhi trở nên dứt khoát.  

             Đối mặt với đám Hôi Xỉ Trùng đang ào ào lao tới, nó há mồm ra, kêu the thé  

             Đây không phải tiếng kêu của thỏ, mà giống như tiếng hót của chim.  

             Bên cạnh tiếng chim hót, trên người Bạch Linh Nhi cũng phát ra một luồng khí kinh khủng khó tả, quét sạch toàn bộ đám Hôi Xỉ Trùng trong nháy mắt.  

             Nhưng sự trỗi dậy này cũng biến mất rất nhanh, thân thể Bạch Linh Nhi xụi lơ trước mặt Lâm Huyền, nó từ từ nhắm hai mắt lại rồi bất tỉnh.  

             Hôi Trùng lão tổ ngạc nhiên nhìn Bạch Linh Nhi, khí thế ngắn ngủi đó đã khiến hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng!  

             Con thỏ trắng này là loại yêu thú gì vậy?  

             Hôi Trùng lão tổ hoảng sợ, trực giác nói cho hắn biết, nếu không thể giết chết Lâm Huyền và Bạch Linh Nhi thì số phận của hắn sẽ rất thê thảm.  

             "Hai người các ngươi đi chết đi!" Dưới sự điều khiển của Hôi Trùng lão tổ, đám Hôi Xỉ Trùng bị Bạch Linh Nhi tiêu diệt lúc nãy, đập cánh bay lên một lần nữa.  

             Bây giờ không có Bạch Linh Nhi bảo vệ, Lâm Huyền đang gặp nguy hiểm!  

             Vào lúc nguy cấp này, linh hồn của Lâm Huyền đã ổn định trở lại.  

             Hông lực của hắn tăng vọt!  

             "Phá cho ta!"  

             Lâm Huyền giận dữ gầm lên, kết giới linh hồn của hắn bị xé toạc.  

             Hồn lực càng mạnh mẽ, linh hồn của Lâm Huyền xuất hiện.  

             Hồn Nhị Cảnh!  

             Lâm Huyền, đột phá!  

             Linh hồn của Lâm Huyền trở về thân thể hắn, hắn mở mắt, ôm lấy Bạch Linh Nhi và nhét nó vào trong ngực mình.  

             Hắn đứng dậy, đám côn trùng gần trong gang tấc, hắn phun ra một thứ tạp âm  

             "Gầm!"  

             Đây là tiếng gầm của rồng.  

             Đây là tiếng rồng mà Lâm Huyền học được ở trên núi hoang, bây giờ nó đã phát huy tác dụng.  

             Linh trí của đám côn trùng rất thấp, khi nghe thấy tiếng rồng gầm, sẽ tưởng là rồng thật xuất hiện, chúng sẽ mất lý trí và bay tán loạn, Hôi Trùng lão tổ cũng không thể điều khiển được.  

             Chỉ trong chốc lát, xung quanh Lâm Huyền không còn một con trùng.  

             Nếu ai đã từng nghe Lâm Huyền phát ra tiếng rồng gầm ở trên dãy núi hoang, thì lần này sẽ thấy tiếng rồng gầm của Lâm Huyền đã thuần khiết hơn nhiều.  

             Trong lần luyện linh hồn lần này, Lâm Huyền đã khám phá ra được nhiều thứ.  

             "Thì ra tiếng rồng gầm được tạo ra từ linh hồn."  

             Linh hồn càng mạnh thì tiếng gầm càng thuần khiết.  

             Hôi Trùng lão tổ cảm thấy sợ hãi tiếng kêu kia, nhưng sau đó cảm giác này biến thành sự tức giận.  

             Trùng của hắn...Đã hoàn toàn biến mất!  

             "Ta vất vả chăm sóc đám Hôi Xỉ Trùng, tiểu tử, ngươi phải chết!"  

             Những cánh hoa rơi xuống, Hôi Trùng lão tổ đánh đến trước mặt Lâm Huyền.  

             Sắc mặt Lâm Huyền lạnh như băng.  

             "Ngươi đánh Bạch Linh Nhi bị thương, đáng chết!"  

             Hắn cau mày, ngưng tụ hồn lực lại, hóa thành quả hồn châm.  

             "Phi Châm thuật!"  

             Hồn châm bắn thẳng vào trán Hôi Trùng lão tổ, hắn thét lên đau đớn, ôm đầu nằm lăn lộn trên đất.  

             Mặc dù Kinh Hồn đan vẫn còn tác dụng nhưng Hôi Trùng lão tổ vẫn không thể đỡ được sự công kích của Lâm Huyền sau khi đã đột phá Hồn Nhị Cảnh.  

             Nhân cơ hội này, ý thức của Lâm Huyền chìm vào Thần Sơn.  

             Hắn không ngần ngại dồn hồn lực của mình vào Thần Sơn, từng lớp đất đá, cũng như các lệnh bài đặt trên thềm đá đều được kích hoạt.  

             Hình ảnh của những vị hoàng đế nổi tiếng kiêu hãnh đứng trên lệnh bài, ánh mắt của bọ họ khác hẳn ánh mắt đờ đẫn trước đây, bây giờ nhìn có vẻ sống động hơn.  

             Lần trước, Lâm Huyền đột phá Tụ Khí Cảnh đã kích hoạt được một trăm thềm đá trên Thần Sơn.  

             Lần này, hồn lực của Lâm Huyền đã tăng cao.  

             Một trăm lẻ một!  

             Một trăm lẻ hai!  

             ...  

             Một trăm mười!  

             Một trăm hai mươi!  

             ...  

             Một trăm tám mươi!  

             Một trăm chín mươi!  

             Hai trăm!  

             Cuối cùng cũng kích hoạt được hai trăm thềm đá.  

eyJpdiI6ImtnaEVMK05JemIwRHh3S3JPYzk4WlE9PSIsInZhbHVlIjoiQTJkb2UzZFlFblwvV1JlODhEN2dtdWNCSlBNdXBpZ1NoM0l3XC9pd3lDa3B0QWhNejg5S0NZalc3QWx4cXhaa1U5bUo1dmNKR1dtQitCMGpqQkNCR2loVGc3YlNSWEk1U2tFN3VKbkZLWE50WlVHQURnNTBiWTloNHh6U1lZZHVUbGlnWnR0T2RqNzdmS3N0NTlKZlBYYWpJZWd2Z2hTcVJPQktYV1hJSGMxc2V0T2ZqemhvdVRXaTN6MFVidlI5NVRVZDlsaFUxajFUNkdiNTNteExubVlJaUoydlA1T3g0cDYwQWJaU2dUQVJOcjhYTWozYW1Hb0FKWHhiNU90ZFlBRW13V1kzUmtLd2RRWGdxdkY5SkxFMkZsMnJJc294alAzOGhUWVQyYzROY28xbUNRaWV3NWJ5QzQ3dDdlckV2eDA1dENFcjQyNnZ2WTdQWDVzSmhmWmRCYXZrNjNtVzFvRHprd1pQa21GSjZ2NFRjckZRVE9uT1owaTRJZkZjaytHXC9cL0NUZ0VrdnlsUVJNME1CY2lnRWFRV2o3NXBcL2hldVJUN01kNzV6Tm5rOFJEU2xHY0NYTUMwV0F2TnhcLzZMYkZpOFdQMkZsT2twUEJHRUo5ZjlHdm8xSUhOTTIrTmVUMWZPamFvTm9rY2RxMlwvKzY5SDd1SUJwVUxIZmVPc0ZrIiwibWFjIjoiZTgwMDYyMmRhNzZkYTM2MGI5NmU0MzNjMDQ5MjRmODI2NzRkNDlmYzY3MzU3ZmRiMzMzMDU3MDA5YzA3NGNkYiJ9
eyJpdiI6IllCS2pVT0VCcDY1c0FERDhpa3ViZXc9PSIsInZhbHVlIjoieUJXYjZ5eTRJODJDTkZqdmRXTzhcL3pTZWYzeGR2cGNZUEdEbHVoRE5sc1dzXC9XUXRISVk4cURTTUkxMUZkK0wreDZ2eWtOZnVYSTFVR25sM3ZVTUZhR1A2TnN3c3NSM3NiOUU5V1BTalp4SDVDR1NEOG5KQTQ4WisrbUE2UFlsOTA5Z0FSNjh3aFMzSVc2cjkwUGJ3NXMyRTJ1alVvM210bDRBWmtsUlFzalV4cXQ4OUNlTGZ5XC9CUUtRWWpSaEYzSDhOenJ5eE1jOFwvRlN5TkFLZTRlZ2dEMFFEVmg3eFF4U2ROVU44UEFQamlyXC9Camd5Rkd0U014b04rem16WHNiIiwibWFjIjoiM2VhYzY3YTA2YTY2NzllYTQxZjQxNjgyNDE5ZjM4MzU3MTgyNGM2NDYyOTYwNDJjZjUyOGFlN2MzNWE1YWM1ZSJ9

             "Khẩn cầu các vị đại đế, Lâm Huyền có điều muốn muốn nói!"

Ads
';
Advertisement