“A!”
Thời điểm bàn tay của Hôi Trùng lão tổ cùng với nắm đấm của Lâm Huyền chạm vào nhau, một tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng vang lên.
Nhưng mà phát ra tiếng hét thảm này, cũng không phải là Lâm Huyền thực lực chỉ có Tụ Khí cảnh, mà là Hôi Trùng lão tổ có thực lực Hóa Nguyên cảnh.
Lâm Huyền chỉ là vội vàng đánh ra một quyền, nhưng mà chính là một quyền này lại khiến Hôi Trùng lão tổ nhận lấy tổn thương khó có thể tưởng tượng.
“Răng rắc!”
Thứ bị đứt gãy đầu tiên chính là xương bàn tay của Hôi Trùng lão tổ.
Sau đó, lực lượng của Lâm Huyền từ bàn tay Hôi Trùng lão tổ truyền vào trong cẳng tay.
“Răng rắc! Răng rắc!”
Tiếng vỡ vụn liên tiếp không ngừng, toàn bộ cánh tay phải của Hôi Trùng lão tổ, đều đứt gãy!
Hôi Trùng lão tổ da mặt vặn vẹo, đau đớn kịch liệt làm hắn gần như muốn bất tỉnh.
Hắn kêu thảm một tiếng, thân hình lập tức rút lui.
Lâm Huyền đưa nắm đấm lên trước mắt mình, hắn không ngờ cảnh giới tăng lên tới Tụ Khí tầng sáu, Bá Thể Thần Công cũng theo đó mà nâng cao lên, vậy mà có thể có được lực lượng như vậy.
Cho dù Thần Đạo Quyền Pháp, Thần Đạo Kiếm Pháp và Thần Đạo Thân Pháp đều chưa được tăng lên, nhưng Lâm Huyền chỉ dựa vào sức mạnh cũng đủ để nghiền ép Hôi Trùng lão tổ có Hóa Nguyên cảnh tầng hai đỉnh phong.
Thực lực của tà võ thấp hơn một bậc so với võ giả bình thường, nói một cách khác, Lâm Huyền có thể giết ngược võ giả Hóa Nguyên cảnh tầng một thông thường.
Lâm Huyền đưa tay vuốt ve một chút lồng ngực của mình, nằm dưới lớp quần áo của hắn là Bạch Linh Nhi đã kiệt sức mê mang.
“Ta sẽ giúp ngươi báo thù.”
Lâm Huyền sải bước đi hướng Hôi Trùng lão tổ, Hôi Trùng lão tổ lại đầy mặt hoảng sợ nhìn về phía Lâm Huyền.
Hắn không nghĩ ra, vì sao rõ ràng Lâm Huyền vẫn chỉ ở Tụ Khí Cảnh như cũ lại có thể nhẹ nhàng dùng một quyền phế bỏ cánh tay phải của mình.
Rõ ràng giữa Tụ Khí Cảnh và Hóa Nguyên Cảnh có chênh lệch vô cùng to lớn như hai bờ sông!
Nhưng ở trước mặt Lâm Huyền, dường như con sông này vốn không hề tồn tại.
Khi Hôi Trùng lão tổ nói chuyện, bờ môi hắn run rẩy.
“Ngươi... Rốt cuộc ngươi là ai?”
Lâm Huyền trả lời vô cùng bình tĩnh.
“Người giết ngươi.”
Thương tổn tới bạn bè của mình, Lâm Huyền tất phải giết!
Trên người Lâm Huyền tản mát ra sát khí lạnh lẽo, có thể nói là thấu xương.
Hôi Trùng lão tổ kinh hãi, hoảng sợ, khi Lâm Huyền còn cách hắn mười mét, hắn liền động đậy.
Hắn quay người chạy trốn, cũng không quay đầu lại.
Võ giả ở Hóa Nguyên cảnh có tốc độ cực nhanh, cho dù Lâm Huyền đã tăng lên tới Tụ Khí tầng sáu nhưng trước khi Thần Đạo Thân Pháp thăng cấp thì vẫn rất khó đuổi kịp.
Nhưng mà Lâm Huyền căn bản không hề có ý đuổi theo, hắn chỉ bình tĩnh nhìn xem Hôi Trùng lão tổ tựa như chó nhà có tang.
Thấy Lâm Huyền không đuổi theo, trong lòng Hôi Trùng lão tổ vui mừng, chỉ cần trốn, hắn liền có thể sống thọ!
Có câu nói rất hay, lưu được núi xanh, lo gì không có củi đốt, tự mình đánh không lại Lâm Huyền, nhưng chờ hắn dẫn những người mạnh hơn đến, nhất định phải ngũ mã phanh thây Lâm Huyền.
Không, hồn phi phách tán!
Ngay tại lúc Hôi Trùng lão tổ còn đang tưởng tượng đủ kiểu, hắn bỗng đụng phải một bức tường, xương mũi cũng suýt bị đụng gãy, sau đó thân thể bắn ngược trở về, lại một lần nữa ngã theo kiểu chó gặm bùn.
Lần này, hắn thật sự rơi mất hai cái răng cửa.
Hôi Trùng lão tổ có hơi ngơ ngác, rốt cuộc mình đã đụng phải cái gì?
Khi hắn ngẩng đầu lên, nội tâm tràn đầy tuyệt vọng.
Một kết giới màu đỏ hiện lên ngay tại trước người hắn.
Lưỡng Nghi Tương Sát trận!
Lưỡng Nghi Tương Sát trận, hai người trong trận, chỉ khi nào có một bên chết đi thì mới có thể phá trận.
Đây là trận pháp bảy tháng trước hắn thiết lập nên để vây chết Lâm Huyền, ai mà ngờ vậy mà lại trở thành lồng giam vây chết mình?
Hôi Trùng lão tổ hận không thể lập tức thu trận mà chạy cho xa, nhưng mà với bản chất của Lưỡng Nghi Tương Sát trận, trừ phi có người giúp hắn từ bên ngoài trận pháp, bằng không hắn nhất định không thể thoát thân.
“Vì sao lại thành thế này...”
Tiếng bước chân vang lên, càng ngày càng gần, Hôi Trùng lão tổ nhìn lại, chẳng biết từ lúc nào Lâm Huyền đã chạy tới sau lưng hắn.
Hôi Trùng lão tổ luống cuống, hắn la lớn.
“Đừng tới đây! Chúng ta có thể thương lượng một chút!”
Lâm Huyền không rảnh để ý.
Hôi Trùng lão tổ tiếp tục hét.
Ngươi chừa cho ta một cái mạng, ta có thể cho ngươi mười viên nguyên thạch cấp trung!
Nguyên thạch cấp trung, mỗi một viên đều vô cùng trân quý, dù là tiểu công tử Quan Tử Ngạo của phủ Càn Châu cũng không bỏ ra nổi viên thứ hai, có thể thấy được sự trân quý của nó.
Mười viên nguyên thạch cấp trung, cũng đủ mua tính mạng của Hôi Trùng lão tổ.
Nhưng mà, Lâm Huyền vẫn không rảnh để ý.
Hắn mở miệng nói ra một câu cực kì vô tình.
Chờ ta giết ngươi, đồ vật trong nguyên giới của người tự nhiên đều sẽ là của ta.
Con ngươi Hôi Trùng lão tổ thít chặt, Lâm Huyền đi tới gần, hắn lại một lần nữa cảm nhận được sát ý chậm rãi phát tán ra trên người Lâm Huyền.
Lâm Huyền thật sự muốn giết hắn!
Thương lượng thất bại, Hôi Trùng lão tổ đổi thành uy hiếp.
Ta là người của Tà Điện, nếu như ngươi giết ta, Tà Điện chắc chắn sẽ sống còn với ngươi!
Tà Điện? Trên mặt Lâm Huyền lộ ra nét cười lạnh.
“Xin lỗi nhé, chưa từng nghe đến.”
Dù là từng nghe nói qua, với tính cách của Lâm Huyền thì cũng sẽ không để ý tới.
Hắn muốn Hôi Trùng lão tổ chết, Hôi Trùng lão tổ liền phải chết!
Hôi Trùng lão tổ muốn giải thích.
“Tà Điện chính là...”
Hắn im bặt, Lâm Huyền ngang nhiên xuất thủ, một quyền đánh vào trên ngực của hắn.
Thần Đạo Quyền Pháp!
Cú đấm này, Lâm Huyền không hề nương tay, lực lượng toàn thân đều ngưng tụ bên trong nắm đấm.
Chính Lâm Huyền cũng không biết, nắm đấm này của mình rốt cuộc có bao nhiêu lực lượng.
Hắn chỉ nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn từ lồng ngực Hôi Trùng lão tổ bắt đầu lan tràn, thẳng đến vang vọng toàn thân.
Ánh mắt của Hôi Trùng lão tổ ánh mắt dần dần trở nên ảm đạm, xương cốt và nội tạng toàn thân hắn đều đã vỡ vụn, hẳn phải chết không nghi ngờ.
Lâm Huyền thu quyền, nhưng vào lúc này, trên người Hôi Trùng lão tổ bỗng nhiên tản mát ra một đoàn sương mù màu đen.
Luồng sương mù này tràn đầy mùi vị tử vong.
Lâm Huyền không tránh kịp, tử khí quấn quanh toàn thân của hắn, theo lỗ chân lông trên người mà chui vào trong cơ thể.
“Đây là cái gì?”
“Độc sao?”
Lâm Huyền lúc này liền vận chuyển Thần Đạo Công Pháp, nguyên khí vô cấu do Thần Đạo Công Pháp luyện ra có thể trục xuất tất cả độc tố trong thiên hạ.
Nhưng mà điều khiến Lâm Huyền không tưởng tượng được là nguyên khí vô cấu tìm kiếm mỗi một chỗ kinh mạch cùng huyệt đạo trong cơ thể hắn, xuyên vào mỗi một phần huyết nhục cùng xương cốt, đều không thể tìm được luồng sương mù màu đen đã chui vào trong cơ thể hắn kia.
Như thể sương đen chỉ là ảo giác của Lâm Huyền, chưa từng xuất hiện qua vậy.
Nhưng Lâm Huyền tuyệt không tin tưởng đây chỉ là ảo giác!
Hôi Trùng lão tổ vốn đã quỳ rạp xuống trước người hắn, trong mắt bỗng nhiên phát ra sắc thái kinh người.
Hồi quang phản chiếu!
Hắn lớn tiếng cười nói.
“Ha ha ha ha, ngươi cảm nhận cho tốt nỗi thống khổ bị Tà Điện truy sát đến chân trời góc biển đi! Ha ha ha...”
Giọng nói Hôi Trùng lão tổ bỗng im bặt, thất khiếu hắn chảy máu, thần sắc trong mắt hoàn toàn đờ đẫn.
Hào quang màu đỏ trên Lưỡng Nghi Tương Sát trận tán đi.
Hôi Trùng lão tổ, chết!
Sắc mặt Lâm Huyền lạnh băng, hắn phi thường chắc chắn, sương mù màu đen mà Hôi Trùng lão tổ phóng thích trước khi chết, tất nhiên là một loại ấn ký nào đó để Tà Điện trong miệng hắn có thể tìm ra mình.
Khi mà ấn ký này chưa bị trừ bỏ, hắn sẽ luôn bị Tà Điện truy sát đến cùng.
Tà Điện rốt cuộc là cái gì?
“Tà Điện, một tổ chức do tà vật trên Nguyên Vũ đại lục tụ tập hình thành, tổ chức này có sức sống bền bỉ, mấy lần gặp phải võ giả chính phái truy sát mà vẫn không bị diệt trừ, thẳng đến Thời kỳ Mạt Pháp vẫn có những lời đồn đại liên quan đến nó!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất