Tiếng gió rít gào, nhưng Lâm Huyền lại như không nghe thấy, giờ phút này tất cả lực chú ý của hắn đều tập trung trong việc tu luyện.
Thời đại mãng hoang, nhân loại bắt đầu tu luyện.
Tu luyện được chia làm hai phái là Võ Đạo và Hồn Đạo, khi đó cũng có người thử đồng tu Võ Hồn (tu luyện cùng lúc cả hai phái), nhưng mà kết quả cuối cùng là cả hai đều thăng cấp chậm chạp, chẳng khác người thường.
Lâm Huyền có Thần Đạo Công Pháp, võ đạo tu luyện rất nhanh, nhưng dù sao vẫn cần thời gian để củng cố cảnh giới, tránh thăng cấp quá nhanh mà dẫn đến căn cơ không vững.
Củng cố cảnh giới cần thời gian, Lâm Huyền lại không muốn lãng phí một chút thời gian nào.
Lâm Huyền muốn thử đồng thời tu luyện võ đạo và linh hồn.
Trước khi thử, hắn hỏi qua Trát Nhĩ Khắc.
Nhưng mà Trát Nhĩ Khắc đối với chuyện này cũng không thể cung cấp quá nhiều kinh nghiệm, chỉ có thể dặn đi dặn lại Lâm Huyền cẩn thận.
Lâm Huyền là người thẳng tính, nếu đã muốn thử thì tự nhiên sẽ toàn lực ứng phó.
Đầu tiên là hắn vận chuyển Thần Đạo Công Pháp, nguyên khí xung quanh tràn vào trong cơ thể liên tục không ngừng.
Sau đó hắn để linh hồn xuất khiếu (linh hồn bay ra khỏi thân thể), chuẩn bị tu luyện linh hồn.
Song, ngay lúc linh hồn xuất khiếu, Lâm Huyền suýt chút nữa thì từ trên lưng Phi Sư rơi xuống.
Lâm Huyền buồn bực muốn hộc máu, hắn đã quên một việc.
Tu luyện Thần Đạo Công Pháp, nguyên khí thiên địa mà hắn hấp dẫn tới quá mức khổng lồ, trong đó xen lẫn phép tắc thiên địa, nó như là sóng lớn cọ rửa linh hồn hắn.
Lâm Huyền còn không đem hồn lực bốn phía linh hồn tiêu tán thì suýt chút sẽ bị phép tắc thiên địa trực tiếp yên diệt.
"Không thể thực hiện được sao?"
Lâm Huyền đang chuẩn bị từ bỏ, trong đầu bỗng nhiên lóe lên một đạo linh niệm.
Nguyên khí mà Thần Đạo Công Pháp tôi luyện ra là nguyên khí vô cấu*, không chứa một tia tạp chất, vô cùng ôn nhuận.
Có thể dùng nguyên khí vô cấu tới tu luyện linh hồn hay không?
Nghĩ như thế, Lâm Huyền lập tức trở nên hưng phấn.
"Thử lại một lần nữa!"
Lâm Huyền lần nữa tiến vào trạng thái tu luyện, hắn trước tiên không vận chuyển Thần Đạo Công Pháp, mà từ từ đưa thẳng linh hồn vào đan điền.
Đưa linh hồn vào trong đan điền, võ giả đương nhiên không làm được, nhưng đối với Hồn Sư làm linh hồn xuất khiếu được mà nói, thì lại cực kỳ đơn giản.
Trong đan điền của Lâm Huyền tràn đầy nguyên khí, dùng để tu luyện linh hồn thì vô cùng thích hợp.
Lâm Huyền triệt tiêu bộ phận hồn lực xung quanh linh hồn, phép tắc thiên địa bên trong nguyên khí vô cấu tràn vào linh hồn hắn.
Cảm giác xé rách kịch liệt trong tưởng tượng hoàn toàn không hề xuất hiện.
Lâm Huyền ngây ngẩn cả người.
"Chẳng lẽ Thần Đạo Công Pháp cũng tôi luyện phép tắc thiên địa bên trong nguyên khí sao?"
"Không có khả năng!"
"Trát Nhĩ Khắc từng giải thích qua, tu luyện võ đạo là thông qua nguyên khí đưa phép tắc thiên địa vào trong cơ thể."
"Cảnh giới càng cao, nguyên khí hấp thu càng nhiều, phép tắc thiên địa có thể nắm giữ cũng càng nhiều."
"Nếu như Thần Đạo Công Pháp luyện hóa hết phép tắc thiên địa, ta căn bản là không cách nào tăng lên cảnh giới."
"Bên trong nguyên khí vô cấu ắt hẳn tồn tại phép tắc thiên địa!"
Lâm Huyền cẩn thận cảm thụ, quả nhiên ở bên trong nguyên khí vô cấu cảm nhận được phép tắc thiên địa.
Kỳ quái là lúc phép tắc thiên địa ở bên trong nguyên khí vô cấu chảy qua linh hồn hắn không hề tạo ra chút tổn thương nào với hắn.
Lâm Huyền sáng tỏ, trong lúc Thần Đạo Công Pháp tôi luyện thiên địa nguyên khí, nhất định là đã cải biến phép tắc thiên địa, khiến nó trở nên dịu dàng ngoan ngoãn, không còn cuồng bạo.
Lần này đến lượt Lâm Huyền bối rối.
Phương pháp tu luyện linh hồn Trát Nhĩ Khắc dạy cho hắn là dùng phép tắc thiên địa không ngừng xé rách linh hồn của mình. Trong lúc linh hồn chữa trị thì đem phép tắc thiên địa in dấu nhập vào linh hồn, không ngừng tăng lên hồn lực.
Hồn sư thời đại mãng hoang đều tu luyện như thế.
Nghịch Mệnh quyết mà Trát Nhĩ Khắc truyền thụ cho Lâm Huyền cũng là như vậy, nó chỉ khác ở chỗ, phép tắc thiên địa nhập vào linh hồn trước, người vì cải
biến phép tắc thiên địa, để phép tắc in dấu nhập linh hồn Lâm Huyền, chỉ thuộc về riêng hắn.
"Phép tắc thiên địa trong nguyên khí vô cấu được Thần Đạo Công Pháp tôi luyện rõ ràng đã cải biến, nếu như ta dùng linh hồn trực tiếp hấp thu…"
Mắt Lâm Huyền sáng lên, bắt đầu hấp thu!
Chuyện khiến người ta kinh ngạc đã xảy ra, linh hồn của Lâm Huyền vô cùng dễ dàng đã đem phép tắc thiên địa bên trong nguyên khí vô cấu in dấu nhập linh hồn.
Hồn lực của hắn bằng tốc độ kinh người đang gia tăng!
"Được rồi!"
Lần thử nghiệm này khiến Lâm Huyền phát hiện một chuyện rất ghê gớm.
Ngày sau hắn có thể không cần phải chịu đựng nỗi khổ linh hồn bị xé rách, chỉ cần đưa linh hồn vào đan điền là có thể đồng thời tu luyện Thần Đạo Công Pháp và Nghịch Mệnh quyết!
Đối với phát hiện này của Lâm Huyền, Trát Nhĩ Khắc cũng chỉ có thể trợn mắt há hốc mồm.
Thời đại mãng hoang, muốn trở thành cường giả trong Hồn Sư, linh hồn ít nhất cũng phải bị phép tắc thiên địa xé rách mười vạn tám nghìn lần.
Nhưng Lâm Huyền hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn.
Chỉ thấy Lâm Huyền ngồi xếp bằng trên lưng Phi Sư, điên cuồng vận chuyển Thần Đạo Công Pháp, nguyên khí vô cấu tôi luyện ra tràn vào trong đan điền của Lâm Huyền. Cùng lúc đó, phép tắc thiên địa bên trong nguyên khí vô cấu bị Lâm Huyền in dấu nhập trong linh hồn…
Nhất cử lưỡng tiện.
Thiên địa nguyên khí do Lâm Huyền tu luyện mà hấp dẫn tới cũng khiến mấy người Béo Hổ rất được lợi. Ngay cả Lăng Phong và Quan Tử Ngạo cũng rối rít bắt đầu tu luyện.
Hai người Đỗ Mục trưởng lão và Tương Phàn vì ngại mặt mũi trưởng bối, ngượng ngùng không cùng mấy tên hậu bối đoạt thiên địa nguyên khí.
Tương Phàn nhìn về phía Lâm Huyền, ý vị thâm trường nói với Đỗ Mục trưởng lão.
"Xem ra Càn Châu các ngươi vì lần đấu võ này mà đào ra một tên tiểu gia hỏa khó lường nha."
Đỗ Mục trưởng lão vô cùng kiêu ngạo.
"Đúng vậy! Lần đấu võ này, Càn Châu chúng ta chắc chắn sẽ rửa sạch nhục nhã!"
. . .
Trong lúc năm người tu luyện, thời gian năm ngày rất nhanh đã trôi qua.
"Đám tiểu gia hỏa, tỉnh tỉnh, sắp tới Đế Đô rồi!"
Lâm Huyền tỉnh lại từ trong tu luyện, Tụ Khí Cảnh tầng sáu của hắn đã hoàn toàn được củng cố, đợi đến khi hồn lực tăng lên là có thể đột phá lần nữa.
Lâm Huyền nhìn về phía trước, một tòa thành to lớn nhìn không thấy biên giới xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Lâm Huyền nhịn không được cảm thán.
"Thành thật lớn!"
Trong năm người thì chỉ có Lăng Phong đã từng tới Đế Đô, kể cả Béo Hổ, Dịch Thiên Vũ hay là Quan Tử Ngạo, trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc giống Lâm Huyền.
Đế Đô tứ phía đều có tường cao bao quanh, so với tường thành của Càn thành thì còn cao hơn gấp đôi. Trên tường thành có binh sĩ thân khoác kim giáp đứng gác, mỗi một người đều rất khí thế, cảnh giới thấp nhất cũng là tụ khí nhất trọng.
"Ngay cả binh sĩ đã có thể so kề với thực lực của nội môn đệ tử Càn Long Tông, Đế Đô quả nhiên ngọa hổ tàng long!"
Tương Phàn mở miệng nói.
"Vùng trời Đế Đô có cấm chế yêu thú phi hành, chúng ta bay đến trạm dịch của hiệp hội thuần thú, đi bộ vào thành."
Đang lúc Tương Phàn chuẩn bị huýt sáo mệnh lệnh Phi Sư hạ xuống, nơi xa bỗng nhiên có bảy cái bóng cấp tốc lướt đến.
Lâm Huyền nheo mắt lại, thấy rõ thứ đó cũng là bảy con Phi Sư.
Ngoại trừ thuần thú sư ngồi trên Phi Sư dẫn đầu, sáu người còn lại phục sức giống nhau.
Trong sáu người đó, cầm đầu là một người trung niên, hắn nhìn qua mấy người Lâm Huyền, mặt lộ vẻ khinh thường.
Sắc mặt Đỗ Mục trưởng lão lạnh băng.
"Là người của Phong Châu!"
Béo Hổ không hiểu hỏi.
"Đỗ trưởng lão, những người này có thù với chúng ta?"
Lai giả bất thiện!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất