Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Lâm Huyền như vẩy thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy hừng hực, đám người Phong Châu lập tức bùng lên lửa giận.  

             Thanh niên vừa mới khiêu khích Lăng Phong nghiến răng nghiến lợi chất vấn Lâm Huyền.  

             "Ngươi nói ai là chó điên?"  

             Vẻ mặt Lâm Huyền rất bình tĩnh.  

             "Ngươi ở đây sủa không ngừng, ai là chó điên trong lòng còn không tự rõ chắc?"  

             "Ngươi muốn chết!"  

             Đối phương nổi giận, ra lệnh cho Phi Sư dưới thân đánh về phía Lâm Huyền, hắn hận không thể xé Lâm Huyền thành mảnh nhỏ.  

             Nhưng mà cho dù hắn thúc giục như thế nào, Phi Sư đều bất vi sở động.  

             Hắn trong cơn tức giận, quên mất Phi Sư sẽ không công kích nhân loại.  

             Lâm Huyền không thèm để ý, nói với Tương Phàn bên cạnh.  

             "Tiền bối, chúng ta tiếp tục lên đường đi!"  

             Tương Phàn cười khổ.  

             "Mặc dù Phi Sư không thể công kích người, nhưng bọn hắn lại có thể ra lệnh cho Phi Sư ở phía trước ngăn cản chúng ta. Ta ngược lại rất muốn đi, chỉ sợ là đi không được!"  

             Lâm Huyền nhìn về phía đối phương, từng bộ mặt đều lộ vẻ hung tướng, hận không thể giết mình.  

             Lộc Hoành uy hiếp nói.  

             "Tiểu tử, ngày hôm nay không xé nát cái miệng đó của ngươi, người Càn Châu một tên cũng đừng nghĩ vào thành!"  

             Lâm Huyền tựa như không nghe thấy lời Lộc Hoành uy hiếp, lại hỏi Tương Phàn.  

             "Tiền bối, từ độ cao này, nếu như Phi Sư mất khống chế, người Hóa Nguyên cảnh rơi xuống sẽ chết sao?"  

             Tương Phàn sửng sốt một chút, hắn không hiểu tại sao Lâm Huyền lại hỏi như vậy.  

             "Ngã không chết, nhưng khẳng định sẽ gãy mấy cái xương."  

             Tương Phàn nhìn thấy rõ ràng trên mặt Lâm Huyền lộ ra biểu cảm tiếc hận và tiếc nuối.  

             Suy nghĩ của Lâm Huyền rất đơn giản, trước khi đấu võ Liên Châu bắt đầu, nếu như đả thương tuyển thủ dự thi của Phong Châu thì sợ là không tiện giao phó.  

             Nhưng mà cho người dẫn đội Lộc Hoành một chút giáo huấn, không ai có thể truy cứu.  

             Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ Phi Sư dưới thân, Phi Sư lĩnh hội được ý của hắn, bay đến trước mặt Lộc Hoành.  

             Khoảng cách của hai người không đến ba mét, thả người nhảy lên liền có thể công kích lẫn nhau.  

             Đỗ Mục trưởng lão sửng sốt, vội vàng đuổi theo. Lần đấu võ này, Lâm Huyền là hy vọng của Càn Châu, không thể xảy ra chuyện được.  

             Lộc Hoành nhìn qua Lâm Huyền, cười khẩy nói.  

             "Tiểu gia hỏa, hình như ngươi chọn sai đối thủ rồi."  

             Hắn là cường giả Hóa Nguyên cảnh, đối phó một tiểu gia hỏa Tụ Khí cảnh, một tay đã có thể bóp chết.  

             Đỗ Mục trưởng lão trầm giọng nói.  

             "Lâm Huyền, gia hỏa này để cho ta tới đối phó, ngươi không phải là đối thủ của hắn."  

             Lâm Huyền đương nhiên biết mình không phải là đối thủ của Lộc Hoành, nhưng hắn ngay từ đầu cũng không có ý định cùng Lộc Hoành động thủ.  

             Hắn nhìn Lộc Hoành, mở miệng hỏi một vấn đề hết sức kỳ quái.  

             "Chó biết bay không?"  

             Lộc Hoành chau mày, hắn không biết thiếu niên trước mắt đang giở trò quỷ gì.  

             Thấy Lộc Hoành không trả lời, Lâm Huyền mở miệng lần nữa.  

             "Chó không biết bay, cho nên ở trên không trung không nên quá phách lối, cẩn thận gió lớn thổi rơi xuống."  

             Lộc Hoành cười lạnh.  

             "Khiến ta rơi xuống? Ngươi có bản lĩnh đó sao?"  

             "Tiểu tử thối, bản lãnh không ra làm sao, ngược lại miệng lưỡi rất lợi hại..."  

             Giọng nói của Lộc Hoành chợt im bặt, hắn thấy Lâm Huyền mở miệng nói ra một âm tiết kỳ quái với Phi Sư dưới thân mình.  

             Lộc Hoành chưa từng nghe qua âm tiết này, rõ ràng chỉ có một tiếng, nhưng dường như ẩn chứa nghĩa lý vô cùng sâu xa.  

             Trong giây lát, hắn cảm giác thân thể Phi Sư dưới thân mình run lên, toàn thân co rúm lại.  

             Phi Sư giống như gặp phải chuyện gì đó vô cùng kinh khủng, toàn thân run rẩy, bay không ổn định.  

             Thân thể Phi Sư xoay nghiêng, Lộc Hoành đứng trên lưng nó dưới chân liền trượt một cái, trong miệng phát ra tiếng kêu hoảng sợ, rớt thẳng xuống!  

             "Cái gì?"  

             Đoàn người Phong Châu mở to hai mắt, sắc mặt lộ vẻ hoảng sợ. Bọn hắn đang ở trên cao mấy trăm mét, coi như thực lực Lộc Hoành cường đại, té xuống không chết, nhưng chắc chắn sẽ gãy mất mấy cái xương.  

             Da mặt Tương Phàn căng lên, hắn giờ đã biết lời vừa rồi Lâm Huyền hỏi hắn có ý gì.  

             Lâm Huyền ngay từ đầu đã định giáo huấn Lộc Hoành.  

             Chỉ là… Sao hắn có thể làm được?   

             Thuần thú sư bên phía Phong Châu rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, nếu như Lộc Hoành té bị thương, hắn thân là thuần thú sư tiếp đón, phiền phức sẽ rất lớn!  

             "Xuống dưới!"  

             Hắn ra lệnh cho Phi Sư dưới thân, Phi Sư lập tức đâm đầu bay xuống mặt đất, tốc độ kinh người.  

             Dựa theo tốc độ này, trước khi Lộc Hoành rơi xuống đất có thể cứu được lên.  

             Lâm Huyền cười lạnh.  

             "Ngươi đã nguyện ý đi cùng hắn, vậy liền thành toàn cho ngươi."  

             Lâm Huyền lần nữa mở miệng, âm thanh âm tiết phức tạp tràn đầy nghĩa lý thâm sâu một lần nữa từ trong miệng hắn phun ra.  

             Phi Sư đang xông xuống mặt đất bỗng nhiên vô cùng hoảng sợ, thân thể điên cuồng vùng vẫy, thế là văng cả thuần thú sư trên lưng nó xuống luôn!  

             Tiếng kêu thảm thiết của thuần thú sư vang vọng bầu trời.  

             Những người Phong Châu còn lại không một ai còn dám đi cứu người, bọn hắn chỉ là Tụ Khí Cảnh, té xuống… sẽ chết đó!  

             Ngay sau đó, hai tiếng vang nặng nề do vật rơi xuống đất truyền đến không trung.  

             Đám thiên tài Phong Châu khó khăn nuốt nước miếng, trong đầu của bọn hắn đã hiện ra hình dạng của Lộc Hoành và thuần thú sư.  

             Lâm Huyền nói với Tương Phàn.  

             "Tiền bối, lên đường thôi!"  

             Tương Phàn nhẹ gật đầu, ra lệnh cho Phi Sư tiếp tục bay về phía trước, không ai dám ngăn cản.  

             Bay đến trạm dịch, Tương Phàn nên tạm biệt sáu người Lâm Huyền, nhưng hắn thật sự nhịn không được, hỏi Lâm Huyền.  

             "Ngươi là thuần thú sư?"  

             Chỉ có thuần thú sư mới có bản lĩnh khiến Phi Sư biến thành bộ dáng dịu dàng ngoan ngoãn như vậy.  

             Lâm Huyền nhẹ gật đầu.  

             Hắn là thuần thú sư cấp hai, còn là thuần thú sư long ngữ ít ỏi nhất trên thế gian.  

             Dưới mặt đất, hắn quả thực không phải là đối thủ của Lộc Hoành, nhưng trên lưng Phi Sư, chỉ có thể coi như Lộc Hoành không may, chọc sai người.  

             Rời khỏi trạm dịch, Đỗ Mục trưởng lão mang theo năm đệ tử tiến vào Đế Đô.  

             Sau khi vào thành, có người tìm tới Đỗ Mục trưởng lão.  

             Tối nay Đại hoàng tử mở tiệc chiêu đãi thiên tài các Châu.  

             Đế Đô phồn hoa gấp trăm lần so với Càn thành, Lộc Hoành ăn quả đắng, tâm tình của Đỗ Mục trưởng lão rất tốt, sau khi vào ở trong tửu lâu, hắn nói với mọi người.  

             "Các ngươi đi chơi đi, nhớ về trước khi trời tối."   

             Lăng Phong muốn đi gặp thúc thúc của mình, Quan Tử Ngạo có thắc mắc về việc tu luyện muốn thỉnh giáo Đỗ Mục trưởng lão.  

             Béo Hổ bị thiên tài Phong Châu kích thích, nhốt mình trong phòng tiếp tục tu luyện.  

             Chỉ còn lại hai người Lâm Huyền và Dịch Thiên Vũ.  

             Dịch Thiên Vũ hỏi Lâm Huyền.  

             "Đi dạo phố cùng ta không?"  

             Lâm Huyền không từ chối.  

             "Đi đâu?"  

             Dịch Thiên Vũ suy tư một lát.   

             "Nghe nói Đế Đô có một 'Võ Thánh Lâu' vô cùng nổi danh, không ngại đi xem một chút chứ."  

             Võ Thánh Lâu?  

             Lâm Huyền sửng sốt, tên rất khí phách, rốt cuộc là người phương nào dám tự xưng Võ Thánh.  

             "Được, đi xem thử xem!"   

             Hai người hỏi thăm dọc đường, cuối cùng cũng tìm được Võ Thánh Lâu.  

             Đây là một tòa tháp có hình dáng cao ốc, bên trong bày bán tất cả đồ vật võ giả có khả năng dùng đến.  

             Công pháp, võ kỹ, pháp bảo, linh đan… Cái gì cần có đều có.  

             Lâm Huyền nổi lên hứng thú.  

             "Kinh Hồng Kiếm của ta đã hư, nếu có thể tìm được binh khí thích hợp, cũng không ngại mua lấy một thanh."  

             Hai người đi vào Võ Thánh Lâu, thời gian đi dạo chưa được nửa chén trà nhỏ, Lâm Huyền liền dừng bước.  

             Dịch Thiên Vũ kỳ quái hỏi.  

             "Lâm Huyền, sao ngươi lại dừng lại?"  

             Lâm Huyền trầm giọng nói.  

             "Chúng ta bị người theo dõi."  

             Trong lòng Dịch Thiên Vũ cả kinh, nàng không hề phát hiện ra bất kỳ chỗ nào khác thường, nhưng nàng tín nhiệm Lâm Huyền vô điều kiện.  

eyJpdiI6IkRLc2RoRlNDcGpNTTREOUlzMWF0M1E9PSIsInZhbHVlIjoiclNBNVhVSXUzUDV3b2prV1NGcDdqRGt3cEtvQ2cyMGxCVVBOcXNMWTkrd1J0WmluVDhBeXJ5WXU1clwvMHdhSUFha3Flc2dCWVJHRng0MWtwY2ZOTitBUXA2SzBvdGFsclVPSkQ5c1JNZ1c0VXhuSU9PRDhPclZiRllEN3RMZzNCWjZ0TXFwZE1RaXRNMkZ3MzJxUU5WQkppaGJUVXFORm81MTVUaWZ2SlcyeXBqZUFKV2pHMGNxWVB1UTRnZFB2OXhoc3RRd3dBanowb0Z4eVIwNWRlcmFGS20wdHJodnNKWjI5WGxydkM4WXd4U3ZVZDJaUWxpbTRXbk43MWpxRENTSjdxRXVVRFQ0NDFJSDh0UkhLQjZvUG1tZDBqTnB6a2RZS2RLNTR6dUJzPSIsIm1hYyI6IjAxNTU2NzU1NjcwZjczZGVlOTU0YWExN2E0MjgyZGIwN2VlNTg5MGUyY2M3OTY5OGYwYjJlNGFhZDkxMzRiMTIifQ==
eyJpdiI6ImQ2MENlNloxNGpYSWxMUHRtSmR1THc9PSIsInZhbHVlIjoiWlJQcE1JeTVRdlc1NWRQUE84YVJnNStyaUplOGdUcGUra1o2S3hRZHF2Q0VzcjB4U2l6SUR2SUZ5KzljVjY1Qjd0Qks1S1RTS1lmeEZUNWMxRUNwK3M0RFVhaDVEREU0Yjg2SnFTcklDTGk4ZkQ4aUZ6UFAxY005MGMzQTZjTlVYVkNxXC83SmxxTXVVRXIwcFBqOWtYRDNyZnYyVENMRGpJQXNnMmh4YUZaRVwvc1kxTnN2QXd5bjYreXRwSVN5eHl3bVVlclwvck82RVh2NGM2WXBcL2srcEhKYzVSR3Ryb1N1QmF6RmNOXC9SSVpCVnBnTjROa3dPRGRLWDdqV0NPSE1aRThiUEpjSFNSXC9FdnVKaCszaTg5d09JUzdhYjVicCtpbHJBS1lmeENHb3R3Zk1VRUZueXZWUUlZT2hQTk9EaEM0OXVjMXZ1TEpmMzJUNVppckc4M2p4R3VIS3ZISU1mZTdTcEhMam1zM2s0PSIsIm1hYyI6IjQwMDA4NDNlOGZhMmNlY2EzZDhmZTBmM2RkODhjZWMzNDJiMzBhMGFmYzBmY2U5YjI3MjZhNWFmNjQ4Y2Y2NTYifQ==

             Chính là người này!

Ads
';
Advertisement