Người đàn ông mặc áo da toàn thân đầy mùi rượu, mặt mũi hung tợn, vừa nhìn là biết đây là loại không nên dây vào.
Nghe thấy câu trả lời của Tống Song Nhi, bước chân của gã chợt dừng lại? Gã quan sát cô gái này, ánh mắt lập tức phát sáng.
“Xinh đẹp phết nhỉ”.
Gương mặt của Tống Song Nhi mặc dù không bằng Tô Văn Kỳ nhưng cũng được coi là nổi bật, đặc biệt là khi so sánh với đám tô son chét phấn ở quán karaoke thì rõ ràng xinh đẹp hơn hẳn.
Anh Bì hôm nay uống không ít rượu, tâm trạng rất tốt, liền vươn tay ra muốn ôm lấy bả vai của Tống Song Nhi.
“Em gái trông được đấy, tối nay hầu hạ anh chút đi”.
Sắc mặt Tống Song Nhi thay đổi, cô ta vội vã giãy giụa, lùi sau vài bước.
“Anh làm cái gì vậy! Tôi không phải loại con gái ấy!”
Anh Bì cười nói: “Giả bộ cái gì, hầu hạ ai chẳng là hầu ạ? Em yên tâm, anh Bì đây không thiếu tiền cho em, hầu hạ anh thoải mái, anh sẽ thưởng cho em một đống tiền, mau lại đây!”
Tống Song Nhi mặc dù ham tiền, nhưng cũng không đến mức phải bán thân, đương nhiên sẽ liều chết phản kháng.
Anh Bì dang rộng tay, ép Tống Song Nhi vào góc tường, ôm lấy cô ta, muốn hôn cô ta.
Tống Song Nhi cuống lên liền đạp cho gã một phát.
“A!”
Cước này cũng vô cùng ảo diệu, đạp trúng bắp đùi của anh Bì, trúng chỗ hiểm.
Vốn cũng uống rượu, khả năng của anh Bì kém mọi khi nhiều, đòn này khiến gã lập tức quỳ xuống đất, mặt toát đầy mồ hôi lạnh.
Tống Song Nhi sợ hết hồn, hoảng hốt chạy về.
Chẳng mấy chốc, một đám người cao to lực lưỡng đi ra từ trong phòng, nhìn thấy anh Bì quỳ trên mặt đất, sắc mặt thay đổi.
“Anh Bì! Anh sao vậy, không sao chứ!”
Anh Bì bị đòn này đạp trúng đến giờ vẫn chưa đỡ đau, gã nén đau, nghiến răng.
“Tìm con ả đá tôi cho tôi! Lên chỗ chủ quán xem camera giám sát, xem xem con tiện nhân ấy là người của phòng nào, tôi phải giết nó!”
...
Sau khi về phòng, sắc mặt Tống Song Nhi tái nhợt, trán toát đầy mô hôi lạnh.
Ninh Cường hỏi: “Song Nhi, có chuyện gì thế?”
Tống Song Nhi nhắm mắt cười nói: “Không có chuyện gì đâu”.
Nói xong, Ninh Cường ôm cô ta vào trong lòng, bắt đầu sờ soạng khắp nơi.
Tống Song Nhi cau mày, có chút không vui, nhưng cũng không phản kháng, chỉ hỏi.
“Anh Ninh, nếu như có người bắt nạt em, anh nhất định sẽ giúp em đúng không?”
Ninh Cường cười nói: “Đó là điều đương nhiên, trên địa bàn Đông Hải, ai dám bắt nạt bạn gái của anh chứ? Bố anh là trưởng phòng của tập đoàn Mạnh Thị”.
Tống Song Nhi thở phào nhẹ nhõm, bố Ninh Cường rất lợi hại, tập đoàn Mạnh Thị cũng có máu mặt ở Đông Hải, chắc hẳn mấy tên côn đồ kia cũng không dám làm càn đâu.
“Anh Ninh tốt quá”.
Trong lúc mọi người đang vui vẻ cười đùa, đột tiếng rầm một tiếng, cửa phòng bị đạp ra.
Anh Bì đem theo chục người xông vào.
Bật đèn, tắt nhạc.
Không khí vui vẻ trong phòng lập tức biến mất, chỉ còn lại sự căng thẳng.
Đám người của anh Bì đều xách chai rượu, ai ai cũng hung ác dữ tợn, vừa nhìn là biết không phải người tốt.
Ánh mắt anh Bì quét qua mấy người, cuối cùng cũng tìm được Tống Song Nhi đang cúi đầu lẩn tránh.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất