Y võ song toàn – Tần Lâm (full) – Cao thủ Y võ

Câu nói cuối cùng của Tần Lâm mới là trọng điểm.  

             Chú Long đứng đó nhưng không vội ra tay, ông ta cũng muốn đợi xem Tần Lâm nói cái gì.  

             Mấy câu nói trước của anh nói quá chuẩn.  

             Mấy năm trước, chú Long bị thương, lúc làm lính bị trúng đạn ở phần đùi, tổn thương đến kinh mạch, dẫn đến ông ta mất năng lực của người đàn ông.  

             Bao nhiêu năm nay ông ta đã đi cầu cứu rất nhiều danh y nhưng không ai có thể chữa khỏi.  

             Bây giờ chú Long đã có tiếng nói trong xã hội, cần tiền có tiền, cần quyền có quyền, nhưng không thể động vào phụ nữ, điều này còn khó chịu hơn cái chết.  

             Nhưng không ngờ rằng một căn bệnh tiềm ẩn như thế lại bị Tần Lâm phát hiện ra.  

             Trước giờ ông ta chưa từng nói chuyện này cho bất kỳ ai.  

             Hơn nữa cơ thể chú Long vạm vỡ, đi đường rất ít ai có thể nhận ra vấn đề của ông ta, tên trước mắt có chút kỳ lạ.  

             Tần Lâm nhìn dáng vẻ nghi hoặc của ông ta rồi cười nói.  

             “Sao nào, không tin à?”  

             Chú Long đứng đó không nhúc nhích, thực sự có chút do dự.  

             Tề Hiên lại sốt ruột: “Chú Long! Chú làm gì vậy, mau ra tay đi!”  

             Chú Long mắt điếc tai ngơ, ông ta ngồi trước mặt Tần Lâm, nói với vẻ mặt u ám.  

             “Cậu phải có trách nhiệm với những gì mình đã nói”.  

             Tần Lâm nói: “Giơ tay ra đi, để tôi bắt mạch”.  

             Chú Long do dự một lát, nhưng rồi vẫn giơ tay.  

             Tần Lâm bắt mạch bằng ba ngón tay, sau đó gật đầu.  

             “Mạch gân bị tổn thương, nhưng không khó chữa trị, về mặt lý luận mà nói, giống với việc bị tổn thương kinh mạch ở chân tay, chỉ có điều tình trạng thương tích của ông thuộc bệnh không tiện nói ra, vì thế mới không tiện chữa trị”.  

             Nói xong, Tần Lâm rút kim bạc ra, châm vào giữa ngón trỏ và ngón cái.  

             Khi búng đầu ngón tay cây kim bạc liền phát ra tiếng kêu vù vù.  

             Lập tức chú Long thấy khác lạ ở phần dưới của mình, đó là một cảm giác đã lâu không được thấy.  

             Mặc dù chỉ hồi phục lại một chút nhưng chú Long đã nhìn thấy hy vọng.  

             Ông ta vui mừng vội đứng dậy cúi người.  

             “Mong cậu chữa trị cho tôi!”  

             Tần Lâm gật đầu: “Nếu tôi đã ra tay, đương nhiên sẽ chữa trị cho ông, có điều, ông phải giúp tôi chút việc”.  

             Nói xong chú Long ngẩng đầu.  

             “Yên tâm, tôi hiểu rồi”.  

             Chú Long quay đầu, lạnh lùng nhìn Tề Hiền.  

             Sắc mặt Tề Hiền tái mét lại: “Chú Long, chú muốn làm gì! Chú là vệ sĩ mà bố tôi thuê với giá cao đấy!”  

             Chú Long đến trước mặt Tề Hiền, lạnh lùng nói: “Tề thiếu gia, xin lỗi, bắt đầu từ hôm nay tôi không phải vệ sĩ của nhà cậu nữa”.  

             “Đắc tội rồi”.  

             Nói xong, chú Long giơ tay ra nắm lấy đầu Tề Hiền, bẻ nhẹ một cái.  

             Rắc một tiếng, Tề Hiền chết ngay tại chỗ!  

             Chú Long ra tay rất quả quyết, sự dứt khoát này thật đáng nể phục.  

             So với hạnh phúc của bản thân, thiếu gia nhà họ Tề là cái thá gì chứ?  

             Chú Long bước đến trước mặt Tần Lâm, lại một lần nữa kính cẩn cúi đầu.  

             Tần Lâm nói: “Quảng trường Tân Dân, đường Đông y, y quán Hiên Viên, có thời gian thì ông đến đi, sẽ có người điều trị cho ông”.  

             Đúng như Tần Lâm nói, bệnh này không khó chữa trị, chỉ là liên quan đến cá nhân, khó nói nên lời, vì thế mới không thể lộ liễu đến tìm người khác để khám bệnh mà thôi.  

eyJpdiI6IkZqR09nNXV3akJxc0ZRVjE5M0gxWmc9PSIsInZhbHVlIjoiaHFmeU9uRTlocWxaMFE2Z09ONlBlNDdEdEVvS2lqOEtVV2pmcVlyak1XanhqQkFjc1owWENQRXNkem1XNmJ6NVdpT2k2aGI1TW10TlBiV3pualNmMU5PT2F0dUZqMEVGYnZTMUgxSmZSV3doZE1EbTVxb3dMWFFHSzRTbElndXh4MnQ4ZTlEVjVzTmRLcFk2Wnd2alBMTTc3aGZtVUVBNHZaSTJtZlJwcjhubkltV3hNZ09HY0tTc3A0S1JLdnZ1cEdOVTFHWThCdTZZVUNyNFwvZmw3alF5T0FQSlk5MGlmXC9PVWFRNG8wZ2hTMkIzcjhoXC9vOXZsSkFacXlxb2NteGVIVWlFeHlmK0FQazd4eU1telwvc3BweXIrS0lrOTY5QkRsemFJTlwvZEZzYUZvUEtRZmNsVWN0NzJNeUQ5MzErdyIsIm1hYyI6IjZhZjllOTEwODZjMjBkNzA2ZWY5Y2VlZjU0YWYxZWFlNzMxZjRlMmU4ZDYwNjcxODkzMzg4ZjY3NWZhM2YyOGYifQ==
eyJpdiI6Im53UDFtVVRyYVdNQlFLOHJRQ3VKNkE9PSIsInZhbHVlIjoibGdneFFZNHZ0MzRwMEwzZUVkTnc0SjQyWE8zc0hrbXJJOFR1VExcL3JZaWJFSlc5WkEzcUtlM080R1FFenVPTGtSVFNQVDQ4NlwvOXZkSTdQY2J5QUwwZDFLY2I4YW4zMXFUT21rK2lyWWorXC8welNhc1ByaHp4UCtTQjZuZWNjUU1Id3g4aUwyNFN4SnRrRVRxV1FSdWkxZ1NsZklETTM2aUxWSXR0OUtxbDZZVkZXY0U4TkFwb0xOV0dhNWxwYXo3SnNuY3lzV0UxaUVtZjhuRjhJVklHaHBicEt0Mm96UGlQemQ4UFdTSGZJZDZWaWhmQlA3R2RcL1dINHdPK2RXbVdSQUx5YVVWZDVBVWZ2cGZrSUpcL2ErTlZ5SnhtOGNxWlhxWURYeWlsR2R6WERxa0UzSjUxUHlmc0JoYXFTcWF2dyIsIm1hYyI6Ijg1OWQ4MGIwMGZhMWQyZGNhZGI5OWViMzJmYzMxZmQzNmIwODNkNjAxOGIwYjRkYzIzM2E2MzFkZjVlZmQxMzAifQ==

             Lúc này cả quán bar im lặng như tờ.

Ads
';
Advertisement