Y võ song toàn – Tần Lâm (full) – Cao thủ Y võ

Vương Đông Tuyết lo lắng tới mức sắp phát khóc, cô cũng không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể liên tục nói là do người khác tặng……  

             Đám người Lưu Bình Bình nháy mắt ra hiệu với nhau, tiến lên bao vây Vương Đông Tuyết rồi nói.  

             “Con chó chết này, tao còn chưa tính sổ chuyện lần trước mày bảo thằng ranh kia đến đánh tao, hôm nay tao sẽ tính hết với mày!”  

             Nói xong, đám người Lưu Bình Bình đè Vương Đông Tuyết xuống dưới đất, cầm kéo cắt rách chiếc áo ngoài của cô.  

             Vài nhát cắt đã khiến chiếc áo khoác ngoài hơn ba mươi nghìn tệ rách mấy cái lỗ liền.  

             Vương Đông Tuyết kéo áo, cúi đầu, mặc dù có phản kháng lại nhưng vẫn không thể nào bằng sức lực của ba người bọn họ.  

             Sau khi cắt rách chiếc áo khoác ngoài của Vương Đông Tuyết, Lưu Bình Bình vẫn chưa thấy hả giận.  

             Đột nhiên cô ta túm lấy tóc của Vương Đông Tuyết rồi cắt.  

             Tóc đuôi ngựa dài của Vương Đông Tuyết lập tức bị cắt phăng, trong phút chốc biến thành mái tóc ngắn.  

             “A!”  

             Mái tóc yêu dấu bị cắt, Vương Đông Tuyết khóc lóc giãy giụa, vùng vẫy thoát khỏi móng vuốt của ba người bọn họ, khóc lóc chạy khỏi lớp học.  

             ......  

             Tần Lâm đợi Vương Đông Tuyết một lúc lâu mà không thấy cô quay về, sắp đến trưa rồi, đã nói là cùng nhau đi ăn cơm, có khi nào xảy ra chuyện gì rồi không?  

             Gọi mấy cuộc mà cũng không bắt máy, Tần Lâm liền đi đến trường của cô ấy.  

             Đến cổng trường, cách đó không xa Tần Lâm liền nhìn thấy Vương Đông Tuyết quỳ ở góc tường.  

             Anh nhanh chóng chạy đến thì nhìn thấy quần áo trên người Vương Đông Tuyết đã bị cắt rách tươm, tóc tai bù xù, ôm bó gối ngồi khóc nức nở, Tần Lâm liền cau mày lại.  

             “Đông Tuyết, cô làm sao thế?”  

             Vương Đông Tuyết ngẩng đầu: “Tôi không sao, anh Tần, xin lỗi, tôi về muộn khiến anh đợi sốt ruột rồi đúng không, bây giờ tôi sẽ về nấu cơm cho anh”.  

             Tần Lâm đỡ cô dậy, lắc đầu: “Đừng nói chuyện khác nữa, người cô làm sao vậy?”  

             Vương Đông Tuyết vẫn sụt sùi nước mắt, liên tục lắc đầu.  

             “Anh Tần tôi không sao, anh không cần phải lo đâu, chúng ta mau về thôi”.  

             Vương Đông Tuyết định kéo Tần Lâm quay về, đột nhiên đám người Lưu Bình Bình xuất hiện.  

             “Đứng lại!”  

             Lưu Bình Bình biết Tần Lâm sẽ đến, con đĩ này tìm một thằng ất ơ đến, đúng là không biết trời cao đất dày.  

             Lần trước Tần Lâm đổ hoành thánh lên người cô ta, còn tát cô ta một cái, hôm nay nhất định phải báo thù!  

             Ánh mắt Tần Lâm lóe lên tia lạnh lùng, vốn dĩ không định tính toán với mấy đứa ranh con này, không ngờ bọn chúng lại được đà lấn tới?  

             “Hừ, thằng chó chết, hôm nay tao không đánh gãy chân mày, mày sẽ không biết thế nào là xã hội!”  

             Nói xong, Lưu Bình Bình lấy điện thoại gửi một tin nhắn zalo.  

             “Anh Báo, đang ở cổng trường!”  

             Vài chiếc xe mô tô nhanh chóng phi đến cổng trường, trượt bánh sau một phát rồi dừng xuống.  

             Đám người Lưu Bình Bình lập tức sáng rực mắt.  

             “Woa, anh Báo đẹp trai quá!”  

             Anh Báo cởi mũ bảo hiểm, hất tóc, ra vẻ cool ngầu.  

             “Bình Bình, anh nghe nói có thằng đến bắt nạt em? Là đứa nào không biết điều, để anh xem xem!”  

             Lưu Bình Bình chạy đến khoác tay anh Báo, ghé sát người vào hắn rồi nói.  

             “Anh Báo, anh xem, chính là thằng kia, tối qua nó tát em một cái, anh phải báo thù cho em đấy!”  

             Nói xong, Lưu Bình Bình chỉ vào Tần Lâm với vẻ mặt tức giận.  

             Anh Báo quay đầu nhìn, đột nhiên con ngươi thu nhỏ lại, mặt biến sắc.  

             Sao lại là anh ta!  

             Tối hôm trước lúc anh Báo đi xử lý Vương Đông Tuyết, đột nhiên chạm mặt tên này, kết quả một cú đấm của anh đã đập thủng mũ bảo hiểm của hắn, đi bệnh viện còn kiểm tra ra bị chấn động não nhẹ.  

             Nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm đó anh Báo vẫn còn thấy run sợ.  

             “Anh, sao lại là anh!”  

             Anh Báo vội xuống khỏi xe mô tô, kính cẩn đứng trước mặt Tần Lâm, sợ anh lại ra tay.  

             Tần Lâm cười lạnh lùng: “Mua mũ bảo hiểm mới rồi à?”  

             Anh Báo run cầm cập, sờ sờ đầu rồi lén nhìn anh, bất giác lùi về sau một bước.  

             “Anh cứ nói đùa, em sai rồi, em không dám động đến anh nữa đâu”.  

             Sắc mặt Tần Lâm vẫn rất lạnh lùng, chỉ vào ba người Lưu Bình Bình rồi nói.  

             “Ba người này đánh bạn của tôi”.  

             Vừa dứt lời, anh Báo lập tức hiểu ra.  

             Hắn quay đầu lạnh lùng nhìn Lưu Bình Bình.  

             “Cái thứ ngu dốt lại dám đắc tội với anh Tần, con mẹ nó muốn chết à! Anh Tần, anh nói đi, xử lý bọn nó thế nào?”  

             Tần Lâm nghĩ một lúc: “Cắt trọc đầu, cắt rách áo bọn nó đi”.  

             “Được!”  

             Nói xong, anh Báo lập tức gọi điện thoại: “Mang mấy cái tăng đơ với kéo đến đây!”  

             Đám người Lưu Bình Bình sững sờ: “Anh Báo, sao anh lại gọi thằng ranh kia là anh chứ, nó là một thằng không tiền không địa vị…….”  

             Còn chưa nói xong, anh Báo tát một phát vào mặt cô ta, bốp một tiếng, Lưu Bình Bình lập tức bị tát đến mức hoa mày chóng mặt, một bên mặt sưng lên.  

             “Mày nói vớ vẩn cái mẹ gì thế!”  

             “Anh Báo, sao anh……”  

             Lưu Bình Bình thực sự không hiểu, sao anh Báo lại giúp bọn họ chứ?  

             Anh Báo là nhân vật thế nào chứ, người lăn lộn trong xã hội đều phải nể mặt hắn, một kẻ không tiền không quyền như bạn trai của Vương Đông Tuyết dựa vào gì mà có thể điều khiển được hắn chứ?  

             Đàn em của anh Báo nhanh chóng mang tăng đơ và kéo dùng ở tiệm cắt tóc đến.  

             Anh Báo đích thân xuống tay, hắn nói: “Đè bọn chúng xuống”.  

             “Đừng, anh Báo đừng! Các người đừng qua đây!”  

             Vài thằng côn đồ trực tiếp đè Lưu Bình Bình, Lý Lan, Vương Tuệ Tuệ xuống đất, anh Báo dùng tăng đơ cạo đầu bọn chúng, mái tóc dài đen nháy lập tức biến thành cái đầu trọc lóc.  

             Đương nhiên trình độ của anh Báo có hạn nên cạo rất nham nhở, khiến đầu bọn chúng trông không khác gì chó gặm, vô cùng khó coi.  

             Chớp mắt một cái, ba nữ sinh biến thành kẻ trọc đầu, quần áo bị cắt rách tả tơi trông như ăn mày vậy.  

             Tần Lâm dìu Vương Đông Tuyết, lúc này anh mới hài lòng gật đầu.  

             “Được rồi, cút đi, còn dám gây bất lợi cho Đông Tuyết, lần sau tôi sẽ cắt mặt các người đấy!”  

             Đám người Lưu Bình Bình sợ hãi, quỳ trên mặt đất không dám hé răng.  

             Đương nhiên, người bọn chúng sợ không phải Tần Lâm mà là anh Báo.  

             Sao cái thằng không quyền không tiền đó lại quen anh Báo chứ?  

             Lưu Bình Bình nghiến răng, cuộn chặt nắm đấm, sự căm hận hiện rõ trên khuôn mặt.  

             Cẩu nam nữ, sớm muộn gì tao cũng sẽ cho chúng mày biết tay!  

             Vương Đông Tuyết thấy hơi kinh sợ, có điều nhờ sự an ủi của Tần Lâm nên cô cũng đỡ hơn một chút.  

             “Anh Tần, sao bọn họ lại nghe lời của anh vậy?”  

             Tần Lâm cười nói: “Cô quên lần trước bọn chúng bắt cô, bị tôi đấm cho một trận rồi à”.  

             “Hả? Anh lợi hại thế”, nghe nói tên anh Báo đó là người lăn lộn trong xã hội, cơ thể cường tráng, vừa nhìn là biết đánh nhau rất giỏi, anh Tần có thể đánh bọn chúng, đúng là lợi hại thật.  

             Tần Lâm tùy ý nói: “Ừ, trước đây tôi từng lên núi luyện võ”.  

             Vương Đông Tuyết lập tức cảm thấy cung kính nể phục, không ngờ anh Tần không chỉ biết y thuật mà còn biết cả võ công.  

eyJpdiI6IlwvR1Q0SVJLaHRBNHora21OUHJsSHdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InFnWVpqVDNXcEhJRzRtR1ZBVFhrcXlCXC94bHhyQjRsdEs3WmZWWnI5WmZwaTNUd1J5R1lNS045YkNWVnJyS2Y3Z3NmNGQyYU5LVjJYQXRGamJLXC9hVTRWTXFqUnBaTHV6S1lJXC9NNjJrc3RzXC9nMUo3QlEwNzdBZ2haM2ptNmo3eXg3N25YVXR5NkN6a1diZFdqdnFvRWNpcmRHZElWUE1nSVllSGhodGlKTnJ1OUVMcksrcGV1aWtBWWxWM0lPcDZmM013bVU2d1loRVJCVGJHQ1ozNjN3PT0iLCJtYWMiOiIwMTkxMmI5MmIzMDZkNjQxYzA2ZTg0ZjNkZjUwMDVhZGFjOTRlZDUzOTIzOWQ4MmE1N2UwMjc3ZGM4MTNhMWFjIn0=
eyJpdiI6IjlkcVc2a2xIY1Jkd2k5OWxPUlJMUWc9PSIsInZhbHVlIjoiaVRnM0kzcUpJR3ViSmhFWFwvSSsrOThGKzczdDZobFJRTlR1Z3hveHptRExlU1lMTVlpZjl1TzczY0RicVVtN09ObTJYVFNjYjRtVjVCUXYxa2FoTUd3TFJBYWNuU0tTRHJGelBXbExiRWtGc0RoSmJXWnpLRHF6ZkZEd0hHRElZNEdSckczeFRYR0FiTUt2UlcyM2FWODV6VTVjcXZxK1hKem1ocWZzNnhiTmJiSm1EVTkwMUhRa3FQcHUwdkhvM21IYkptY3h6cWpDSUI0dmdaSFZtekRwZ29EbzZUSHc3SDlXZ2lHWHo5UTI3XC9SWW1kSVBvK013NDhuUFwvSm4wcStUSmRjM1hSa0NqNCs4OGNBNzAzY1U5TlNqZWFSKzNDcXRnNjhVSWoyRkVKa0Z4M004M25sOUlFMTFYOGxYNHVUVzlpaXhHYWhOQTdWVFwvd05WMWU2WU5oT2NScit1NG1YYkszbSswRWVtTG80RGYzRXQrVVJ0VUJHRzFuMVdzUEtJVE5GWlFBV2syQ2cwVlJENUh6Wnc9PSIsIm1hYyI6IjE5NTk5NWJmNGJmYWNkY2ZjYWU3ZWYwMGM4MWUxYzNhNGIzMjYyOTgwM2Y3NmU1ZWFlYTUyZGE1NjgyZWYyYmUifQ==

             Vương Đông Tuyết lập tức đỏ mặt, gật đầu, khẽ đáp: “Ừ…..”

Ads
';
Advertisement