Y võ song toàn – Tần Lâm (full) – Cao thủ Y võ

Lúc này mặt Tần Lâm cũng hơi tái nhợt, sắc môi nhạt hơn nhiều, có điều vẫn kiên định mà gật đầu.  

             Khổng Phàm Lâm nhìn tình trạng của Tần Lâm vẫn ổn, mặc dù rút một giọt tinh huyết nhưng vẫn không thành vấn đề, nên ông ta cũng yên tâm hơn nhiều.  

             Ông ta cẩn thận rút ra giọt tinh huyết thứ hai.  

             Sau khi rút giọt tinh huyết thứ hai, cả người Tần Lâm trở nên vô cùng suy yếu, trạng thái này cứ như phụ nữ vừa sinh mổ xong vậy.  

             "Đỡ tôi dậy".  

             Tần Lâm biết chuyện này rất mạo hiểm, có điều để chữa bệnh cho chú Hai, có mạo hiểm cũng đáng.  

             Khổng Phàm Lâm và Diệp Vãn Nhi đỡ Tần Lâm dậy, lúc này Tần Lâm không có chút sức lực nào, cứ như người bị bệnh vậy, có điều anh vẫn nhắm mắt, rút hai cây kim bạc còn dính tinh huyết ra.  

             Cây thứ nhất đâm vào ngực chú Hai Tần.  

             Cây thứ nhất vừa đâm xuống, chú Hai Tần lập tức ngất đi, không biết gì hết, cũng không có tác dụng gì, chỉ như vừa được tiêm thuốc an thần thôi vậy.  

             Chú Hai Tần nhíu mày, hình như hơi đau.  

             Tần Lâm nói: "Lật người!"  

             Hai người vội vàng lật chú Hai Tần lại, cây thứ hai đâm ở tim sau của ông ấy.  

             May mà hai người là chú cháu nếu không sẽ không dùng được cách này.  

             Hai cây cùng được đâm xuống, chú Hai Tần đột nhiên ngồi dậy sau đó nôn ra một ngụm máu đen ngòm.  

             Mặt mày mờ mịt, hai mắt nhìn vào không trung, cứ ngẩn người như vậy.  

             Khoảng mấy phút sau, mắt chú Hai Tần bắt đầu di chuyển lên, hoang mang mà nhìn bốn phía, ký ức trong mười năm lập tức ùa về, chú Hai Tần đột nhiên quay đầu, mặt trở nên vô cùng kích động.  

             "Tiểu Tần!"  

             Nhìn thấy ánh mắt, vẻ mặt kiên cường của chú Hai Tần, Tần Lâm thở phào nhẹ nhõm, nằm luôn xuống giường, ngất đi.  

             Chú Hai Tần lật người đỡ lấy Tần Lâm, toàn cơ thể như không còn sức lực gì cả.  

             "Tiểu Tần! Tiểu Tần cháu làm sao vậy!"  

             Thái Nghiên đứng bên cạnh cũng trợn tròn mắt, kích động đến rơi lệ.  

             "Lão Tần! Lão Tần anh đừng kích động, Tiểu Tần vì cứu anh nên mới thế, cậu ấy không sao".  

             Khổng Phàm Lâm cũng gật đầu: "Không sao, cậu Tần không gặp vấn đề gì lớn, chỉ là cơ thể suy yếu, về lý mà nói muốn hồi phục phải mất một năm nửa năm, có điều với tố chất cơ thể của cậu Tần có lẽ hai tháng nữa sẽ khỏe mạnh như thường.  

             Tốc độ tái sinh của tinh huyết phải dựa theo tố chất của cơ thể mỗi người, với thể chất của người bình thường sau khi bị lấy hai giọt tinh huyết thì sẽ phải nằm liệt trên giường.  

             Cậu Tần như vậy là có thiên phú dị bẩm rồi, rút tinh huyết xong mà có thể chữa bệnh cho người khác, với cơ thể này tốc độ tái sinh sẽ rất nhanh, thảo nào cậu Tần lại dám dùng cách này.  

             Trịnh Bình Long nhìn thấy Tần Lâm ngất đi, vội vàng nói.  

             "Bây giờ cậu Tần yếu ớt như này, điều quan trọng nhất bây giờ là phải bảo vệ cho sự an toàn của cậu Tần, không được để lộ tin tức này ra ngoài".  

             Chú Hai Tần lạnh lùng nói: "Những người ở đây chắc đều là người thân thiết, có điều dù thân thiết thì tôi vẫn phải cảnh cáo mấy người một câu, nếu như để lộ ra thì mấy người tự chịu hậu quả".  

             Chú Hai Tần khi nói còn để lộ khí chất của bậc bề trên, hoàn toàn khác với dáng vẻ ngu ngốc lúc trước, Thái Nghiên đứng bên cạnh cảm thấy lạ, đây, đây là chồng của bà ấy sao?  

             Chú Hai Tần nhìn Thái Nghiên, trong mắt đầy xúc động.  

             "Tiểu Nghiên, nhiều năm như vậy, em vẫn luôn chăm sóc cho anh, em vất vả quá".  

             Mười năm nay, đây là lần đầu tiên chú Hai Tần nói được câu nghiêm túc như vậy với bà ấy, Thái Nghiên lập tức rơi lệ.  

             Khi chú Hai Tần nói, đột nhiên có người từ ngoài vào, sắc mặt Trịnh Bình Long thay đổi, ông ta vốn là người gác cửa, vừa nãy cậu Tần ngất nên ông ta mới vội vàng đi vào, vậy nên lơ là ở bên ngoài.  

             Có điều nhìn thấy người đến, ông ta thở phào nhẹ nhõm, may quá, không phải người xa lạ, là Chúc Minh của nhà họ Chúc.  

             Chúc Minh vừa đi vào Trịnh Bình Long đã vội vàng đóng cửa.  

             Chúc Minh tay còn cầm đồ nhìn thấy cảnh này, cảm thấy hơi sững sờ.  

             "Kia là...Tần Lâm bị sao vậy?"  

             Lần trước sau khi Tần Lâm chữa bệnh cho bà cụ, cơ thể bà cụ tốt hơn nhiều, nhưng sau một khoảng thời gian lại bị phát tác.  

             Lúc đầu để thiên vị Chúc Minh, bà cụ nói trước mặt mọi người là Chúc Minh mời bác sĩ đến giúp đỡ, kết quả bây giờ lại phát tác, Chúc Minh tìm bác sĩ nào cũng không chữa nổi, ông ta chỉ có thể tìm Tần Lâm xem sao.  

             Kết quả không ngờ lại nhìn thấy cảnh không nên nhìn.  

             Tần Lâm nằm trên giường, đây là...  

             Chú Hai Tần nhìn Chúc Minh, lộ ra vẻ kinh ngạc.  

             "Cậu em Chúc, mười năm không gặp, không biết còn nhận ra tôi không".  

             Chúc Minh vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc liền nhìn kỹ chú Hai Tần một lúc, mặt mày lập tức biến sắc.  

             "Anh Hai Tần!"  

             Chúc Minh kinh ngạc không thôi, không ngờ rằng Lão Nhị nhà họ Tần còn sống!  

             Chú Hai Tần mỉm cười: "Tiểu Tần vì cứu tôi nên bị mất sức, đợi chăm sóc cho Tiểu Tần xong, tôi sẽ đến thăm nhà họ Chúc".  

             Chúc Minh gật đầu: "Ồ, được, nếu đã vậy thì tôi về trước nhé, đợi đến lúc Tần Lâm tỉnh thì tôi gặp cậu ta sau".  

             Nói xong Chúc Minh liền đi ra ngoài.  

             Nhìn thấy dáng vẻ chột dạ của Chúc Minh, Trịnh Bình Long nhíu mày nói.  

             "Có cần tôi khống chế ông ta không?"  

             Chú Hai Tần lắc đầu: "Chắc không cần đâu, may mà năm đó quan hệ hai nhà khá tốt, chắc ông ta sẽ không làm ra chuyện gì làm tổn hại đến nhà họ Tần đâu".  

             Chú Hai Tần đưa Tần Lâm về nhà cũ, hiện nay ông ấy đã hồi phục rồi, chỉ có điều cơ thể hơi yếu ớt, vẫn nên về tổ trạch, cúng bái người thân.  

             ...  

             Chúc Minh sau khi ra khỏi y quán Hiên Viên, càng ngày càng cảm thấy không đúng, tên nhãi Tần Lâm khỏe mạnh như thế sao có thể mất sức được? Chỉ là chữa bệnh thôi mà, chữa mà có thể mất sức á?  

             Hay là xảy ra chuyện gì rồi?  

             Chúc Minh thấy hơi vui, gần đây bị Chúc Linh Linh bắt nạt suốt.  

             Bây giờ Chúc Linh Linh càng ngày càng mạnh, có kỹ thuật, có bản lĩnh, sau lưng còn có người giúp đỡ, dù là tiền vốn hay quan hệ thì cô cũng không bao giờ thiếu.  

             Chúc Minh lại trở thành tên sai vặt ở công ty.  

             Bây giờ ông ta hiểu rồi, Chúc Linh Linh có thành tựu như ngày nay là nhờ sự giúp đỡ của Tần Lâm.  

             Tần Lâm này không có bản lĩnh gì, nhưng lại giỏi y thuật, không chỉ kéo quan hệ cho Chúc Linh Linh mà còn đưa cho cô ấy cách điều chế Đường Thần số 2, thế nên Chúc Linh Linh mới có thể đứng vững được.  

             Nếu như Tần Lâm ngã xuống, vậy Chúc Linh Linh còn có gì nữa đây?  

eyJpdiI6IjdQRCtxZ1NvZndRMjVnK1wvTVlzY3ZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InlaZW5aVFYyUW91cm96N3BJc2ZWRExsdm90bHJSV3I4VEpxVFMrMEhDNHJ6U1VHVVVCbWRIWWJCcGYrSDBXNlc5N28rdG9yTEc5bDZOWXRqUlZXb0Nhc2h1aFY1SitxNkcwUDRPam4ybkV4bWE2VlpzK2gzaFllWDQ0aXIxaHVBUis4b3ppU0l6UmJEc0lOT1V3N01vSXFsc3hhdlwvVmoyTUozaEFTOW9uNVpreVVZbFo0WXh6Sk5vMVNCM2lNVVBCVTFhZEk3NUlwUG02QnJpaFFOSGVDVlRMSW9TenNUbzhrQUpMbjVIUElqZkU5QnFiQmhvU1VcL0VsK2RrcFJ5MEZoY0RLbVpFWWV1bjVuMzZjd2d1SThYVkxud21iMU0yZDNXSFVGbXVXZ1g3cTdGVnUrdkh6WFFCR0FlTDZYMEZZb0tRNmhZZitlTUVhVVVCOGdrQXdmRjhlMnBQTUtLaVlzSmsybjZ5SFhzWFlMcHh1R0h0ZzF4MGd6U0t3UjVKVG95Tllrb3NxN1d3ZGpFU3BJckd1d0VQOXgxckZJN1U2KzZaVG1NYVZpMGIrczE3UlgxQzQ5NkNNb3dkam1KbmpoN2d5RklHR2s0QXMyTWhVam1lQklQMEZybXg2QnBGWlMyTWVhaXE5SzV2N0tzQ1N4YVFHcmYxNVZzcXFIQVwvWGNGSHNTNnVNUVA0alVvQVpaTkd6Q2lFVUlTVGZwc0ZYdks1UjRqaDdBUT0iLCJtYWMiOiI2YjMzZWFmYzEzOWM3MmZjNjJmNzk0ZmY5MmUwNTRiNzZmMjMxMWQ1NjcxYTE0ZWI1M2U2ODhmMjg3NDBkMGM4In0=
eyJpdiI6IkRNZlgxN2VDUGlCaDBIaldPdHA5ZFE9PSIsInZhbHVlIjoiYmtFRlloK3J6NzJQNU8rVm9NNGJETTNOckVybjd1OGJXYTRjSGtYcG40QnhCT0pOY2ZteFdWeFBIaEZRSjBqTFdpcW1icldiRHZrNGx2Rlc3MnNOa1ZMVDB3YW81c2pjZWZ2VWZPNmhvOHl0d1E5cm14T3RHMGxMQTBOd254ZjE4MnRXczFycVFcL2NOZkFxWGtLS0RLNG90bnZGYmdKdUJ1OGVkeWxTNHkzSG1FZjZIaFV1aXp1ZjhoMFFNSGRBbXFjZ202SkNIMVwvRDA3Y3RuV1NoZkI2R1JcL3hnektxc05HVGQ3SWtER2FBR2dCMmlEQjFGVHVMa2dcL0Z1TnlIbWlcL25RNTdwUTU4XC9hZzF4MVppUzJ3SCtIZ1FETXI0bXJvWlk1QURTQkMzeXBROEExOUtBOVh6TXNMMUpZcU1BZ0giLCJtYWMiOiJlYWEzYTVlMGYyNjk1OTQ0M2QwOTgwNTdhOTg2MTJkMDQ4OTZkMTNlMWZmZjMzNDc4N2NlMjAwZTU1NWRmYzVkIn0=

             Ông ta chạy như bay đến nhà họ Thư.

Ads
';
Advertisement