Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Năm châu lục địa, Trung Châu vi tôn, Kiếm Tinh Nhất Quốc, độc bá thiên hạ!  

             Trong thế lực phân bố trên toàn lục địa, Trung Châu chắc chắn là vùng đất hưng thịnh nhất, cường giả như mây. Ở vùng còn lại, nơi mà cao thủ Hóa Hư đã có thể đi ngang, ở vùng Trung Châu này, lại chỉ có thể làm những nghề trông cửa chân chạy vặt, không hề có liên quan tới hai chữ cường giả!  

             Thậm chí còn tuần tra trông cửa thành, vệ sĩ đi bộ tuần tra trên đường cái, cũng có không ít cường giả Hóa Hư lẫn trong đó. Thấy cảnh tượng như vậy, không ít tu giả đến từ bốn châu còn lại, tất cả đều sợ mất mật, âm thầm chậc lưỡi vì thực lực của Trung Châu!  

             Đặc biệt là một châu này là một quốc gia, phân bố thế lực khắp bốn châu còn lại, lộn xộn khác nhau, đây chính là tất cả cường giả thống nhất quản lý, sức mạnh gắn kết này thật sự khiến cho mọi người run sợ.  

             Mà ngay cả tình cảnh của cường giả hóa hư ở chỗ này cũng như thế, vậy càng đừng nói đến Thần Chiếu, tu giả hàng ngũ Thiên Huyền, cũng chỉ có thể lăn lộn ở Trung Châu làm tiểu nhị bưng trà rót nước!  

             Kết quả là, những thế lực hùng mạnh đó đến từ bốn châu, đều la lối om sòm ở khu vực nhà mình, các quý công tử không ai bì nổi, đi tới nơi này, tùy tiện ra ngoài là đụng phải người đều là cường giả trong quốc gia có thể bóp chết bọn họ, tất cả đều không khỏi cụp đuôi, nơm nớp lo sợ, thật cẩn thận sống qua ngày.  

             Mà ở trong đó, đương nhiên cũng bao gồm một đôi cha con quái vật. Nhớ năm đó, ở khu vực của bọn họ, đó đúng là gây tai họa không sợ đòi nợ, đánh giết làm màu khắp nơi, phủi mông chuồn mất, không hề quan tâm. Nhưng ở chỗ này, lại không thể không cẩn thận, sợ gặp phải một chút phiền phức không cần thiết, lo lắng tính mạng gặp nguy hiểm!  

             "Chờ một chút, ở đâu tới?"  

             Trước cổng thành cao lớn có khắc ba chữ to, thành Phi Vân Mà, tất cả tu giả ngự không bay tới chỗ này đều cực kỳ tự giác hạ thân hình xuống, im lặng xếp  hàng ngũ ngay ngắn, thành thật đi vào trong thành.  

             Có hai lão già tóc bạc đứng ở hai bên cổng thành, mắt hiện tinh quang, cả người không ngừng tỏa ra khí thế mạnh mẽ, vừa nhìn là biết đây là hai người hiếm có ở vùng khác, ở chỗ này lại có quá nhiều cường giả Hóa Hư.  

             Giờ phút này, có vẻ như bọn họ nhận mệnh lệnh của bên trên, đang tăng cường kiểm tra đối với mọi người sắp vào thành. Không biết lại xảy ra chuyện gì mà lại giới nghiêm như thế!  

             Người mặc áo choàng đen, một tay dắt một đứa bé trai mũm mỉm sắc mặt đỏ hồng, cẩn thận dè dặt đi tới trước mặt hai người, hơi cúi người nói: "Khởi bẩm hai vị tiền bối, vãn bối đến từ vùng Tây Châu, vì bị kẻ thù đuổi giết, băng một đường chạy trốn tới đây, mong hai vị tiền bối tạo thuận lợi!"  

             "Bị kẻ thù đuổi giết?"  

             Hơi nheo mắt, hai lão già liếc mắt quan sát người áo choàng đen từ trên xuống dưới, khẽ gật đầu, cười lạnh, khinh thường nói: "Ha ha, thực lực Thần Chiếu tầng năm, còn dẫn theo một bé nhỏ làm liên lụy, khó trách bị người đuổi giết. Đi đi, kiểu người nhỏ bé như ngươi, tính trước ngươi trở mình cũng không khơi nổi sóng lớn gì!"  

             "Đúng vậy đúng vậy, đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối . . ."  

             Vội vàng gật đầu không ngừng, người áo choàng đen kia cảm ơn một hồi, sau đó vội vàng kéo đứa nhỏ trong tay, vội vàng đi vào trong thành giống như chạy trốn.  

             Hai người liếc mắt nhìn đôi cha con kia một cái thật sâu, cũng không khỏi đồng thời xem thường cười to ra tiếng: "Ôi, đây là kẻ yếu, cả đời chỉ nước có chạy trốn!"  

             "Cũng không phải sao, hắn giống như con kiến vậy, chạy đến Trung Châu đoán là càng sống hơn so với Tây Châu, ha ha ha.. . ."  

             Hai người đối mặt nhau, trêu đùa một hồi, sau đó thì tiếp tục thực hiện trách nhiệm, hướng về phía người đằng sau đi tới làm kiểm tra. Nhưng mà đột nhiên, hai người cũng đồng thời cảm thấy một trận gió lạnh đánh úp phía sau lưng, không ngừng rùng mình, cảm thấy hoảng hốt.  

             Giống như sau lưng có mãnh thú hung ác đáng sợ nào đó nhìn chằm chằm bọn hắn, không khỏi vội vàng quay lại coi. Nhưng mà trong chỗ đám người ồn ào trên đường cái, bọn họ cũng không thấy được gì, chỉ có dòng người rộn ràng nhốn nháo đang di chuyển không ngừng.  

             Hơi nhướng mày, trên mặt hai người đều lộ vẻ nghi ngờ.  

             "Lão già vừa nãy ngươi cũng cảm nhận được sao?"  

             "Đúng vậy, giống như bị rắn độc nhìn chằm chằm, có loại cảm giác khủng bố nguy hiểm đến tính mạng, ngươi cũng giống vậy sao?"  

             "Ừ . . ."  

             Thản nhiên gật đầu, vẻ mặt lão già kia nặng nề, nhưng mà suy nghĩ hồi lâu cũng lại lắc đầu từ chối cho ý kiến, bật cười ra tiếng: "Có lẽ là ảo giác của chúng ta, dù sao một tháng trước vừa mới xảy ra chuyện này, đại nhân Đông Phương dưới cơn thịnh nộ, chém tan biến linh hồn của mấy trăm cao thủ, dọa sợ chúng ta. Bây giờ thật sự là trông gà hoá cuốc, có điều nói như thế nào, những tên giặc kia cũng không dám xuất hiện giữa ban ngày ban mặt, hơn nữa còn vì chúng ta trông mấy cái cổng? Ha ha ha…."  

             "Đúng vậy đúng vậy, thật ra có đôi khi yếu một chút cũng khá tốt, những cường giả đó sẽ không nhớ thương. . ." Vẻ mặt của một lão già khác cũng tức giận mà cười gượng một tiếng, sau đó thì sắc mặt lộ vẻ cứng nhắc mà tiếp tục làm việc chức vụ của mình, đúng là đã quên vừa nãy bọn họ đã cười nhạo đôi cha con kia gầy yếu như thế nào!  

             Mà ở phía khác, một cái xó xỉnh tối tăm bên trong thành, người áo choàng đen bịt miệng của đứa nhỏ chặt chẽ, đứng ở trong một bóng râm, vẫn không nhúc nhích, chờ đợi nhìn thấy mọi thứ ở cổng thành bên kia vẫn như bình thường, cũng không có gì xôn xao, mới yên lòng, thở dài một hơi, từ từ lấy bàn tay che miệng đứa nhỏ ra!  

             Nhưng mà vừa mới lấy tay ra, đứa nhỏ kia đã nhịn không được nhảy dựng lên, nhìn người áo choàng đen hét lớn: "Lão cha, vừa nãy hai lão già kia dám khinh thường ngươi và con? Bản thân con xuất đạo nhiều năm như vậy, còn chưa từng gặp chuyện uất ức như vậy. Nếu như vừa nãy cha không ngăn cản con, con đã ngắt đầu của hai lão già kia xuống làm quả bóng để đá!"  

             "Nhưng mà nếu như ngươi làm như vậy, chúng ta cũng không chạy thoát khỏi đây!"  

             Từ từ ngẩng đầu lên, người áo choàng đen kia lộ ra khuôn mặt tươi cười quen thuộc, chắc chắn chính là Trác Uyên. Chẳng qua bây giờ Trác Uyên cũng khác trước đây rất nhiều. Trong đôi mắt sâu kia, giống như một ao nước trong veo, bình tĩnh mà an lành, lệ khí ít đi rất nhiều, chiều sâu vô tận càng nhiều hơn.  

             Vỗ nhẹ đầu của Cổ Tam Thông, Trác Uyên không khỏi cười khẽ ra tiếng: "Chỗ này không thể so với Tây Châu, thành Phi Vân là một trong những thủ đô Cửu Vực của Trung Châu, đúng là có một cao thủ vô cùng đáng sợ trấn giữ. Nếu như chúng ta đụng phải hắn ta, e rằng rất khó tìm đường sống chạy thoát!"  

             "Lo cái gì, không phải là cha có Long Tức Đan của Long Tổ cho sao, gặp phải thì gọi thẳng mặt hắn ta, còn không thiêu hết hài cốt của hắn ta?" Ưỡn cao ngực nhỏ, Cổ Tam Thông quát to một hồi.  

             Không khỏi lắc đầu bất đắc dĩ, Trác Uyên thở dài ra tiếng: "Chúng ta chỉ có hai viên Long Tức Đan, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, ta không muốn lại lãng phí. Ở Phàm Giai này, cho dù ném Long Tức Đan kia ở chỗ nào, thì đều làm hỏng bảo vật. Huống chi. . ."  

             Nói xong, con ngươi của Trác Uyên cứng lại, vẻ mặt kiên định nói: "Người, dù sao thì bản thân phải đủ mạnh mẽ mới là an toàn nhất, ta không muốn quá ỷ lại vào ngoại lực, phá hủy tu hành của mình!"  

             "Cho nên trong hai năm qua, ngài vẫn luyện Bản Chân Quyết gì đó, khiến cho tu vi của mình thụt lùi?" Trong lòng đầy khó hiểu, Cổ Tam Thông không khỏi chu miệng, vẻ mặt bất mãn nói.  

             Không khỏi khẽ cười một tiếng, Trác Uyên từ từ lắc đầu, trong mắt yên tĩnh như hồ nước, sâu kín mở miệng: "Bản Chân Quyết là công pháp tu tâm, không phải là khiến cho tu vi của mình thụt lùi, giả heo ăn thịt hổ, đây chẳng qua là tư tưởng. Trên thực tế, cái đó là khiến cho bản thân quay về căn nguyên, quay lại yên bình. Trong hai năm qua, nếu như ta không liên tục tu luyện đạo công quyết này, không biết bây giờ tâm tình đã sụp đổ thành dạng gì. Một ý nghĩ thành ma, một ý nghĩ thành Phật, có lẽ ta đã sớm rơi vào ma tính, không thể tự thoát khỏi!"  

             "Bây giờ tu vi thật sự của ta có thể thuận lợi đột phá đến Hóa Hư tầng năm, cũng ít nhiều nhờ công lao của Bản Chân Quyết xoa dịu cõi lòng. Viên lão quả nhiên là sư phụ ta. . ."  

             Liếc mắt nhìn Trác Uyên một cái thật lâu, thấy vẻ mặt của hắn lộ vẻ tim đập mạnh và loạn nhịp, Cổ Tam Thông bất giác khẽ than thở một tiếng, biết hắn lại nghĩ tới những người đó bị hắn cắn răng vứt bỏ, đã không còn gì hay để nói, nhưng mà rất nhanh lại chỉ chiếc Kim Tỏa bản thân mình đeo trên cổ, than thở nói: "Trường Mệnh Tỏa này thì sao, cha đeo nó lên cho con làm gì? Khó coi chết đi được, giống như con nít. . ."  

             "Ách. . . Ngươi không phải là con nít sao?"  

             Không khỏi khẽ cười một tiếng, Trác Uyên yêu thương nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của hắn ta, trêu đùa: "Tiểu Tam Tử, thiên hạ nào có cha mẹ không hy vọng con của mình sống lâu khỏe mạnh? Lão cha tự tay chế tạo ra Trường Mệnh Tỏa cho ngươi, chính là tràn ngập tình yêu nồng đậm của cha đối với ngươi, ngươi phải luôn đeo!"  

             Da mặt nhịn không được co rút, Cổ Tam Thông không còn gì để nói: "Lão cha, nhưng mà con đã hơn ba trăm tuổi, thật sự cha vẫn còn coi con là con nít. Lại nói, không phải là ta không biết công năng của Trường Mệnh Tỏa này chính là che dấu thực lực của con. Vốn dĩ con đã là tu giả Hóa Hư tầng sáu, nhưng đeo nó lên, ai cũng cho rằng con chính là một đứa trẻ bảy tuổi. Dọc trên đường đi, ai cũng dám nặn mặt của con, sờ đầu của con, nếu như ngươi không ngăn cản, con thật sự muốn bóp chết bọn họ!"  

             "Ôi, nhịn đi, ngươi cũng coi như là kỳ lạ, thiên hạ làm gì có đứa trẻ có thực lực Hóa Hư Cảnh?"  

             Bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, Trác Uyên không khỏi khoát tay nói: "Nếu thực lực của ngươi quá nổi bật, đi vào vùng Trung Châu này, còn không bị coi như là kẻ dở hơi ngay tại chỗ, giám sát chặt chẽ? Vậy chuyện của chúng ta còn làm thế nào?"  

             "Con biết, lão cha luyện chế ma bảo có thể che dấu hơi thở của con là tốt với ta, nhưng có thể luyện cái nhỏ hay không, đồ gì đó ít gây khó chịu hơn? Đeo một Kim Tỏa lớn như vậy trước ngực, quá mất mặt. . ."  

             "Không tệ, rõ ràng rất là đáng yêu!"  

             Nhưng mà, Cổ Tam Thông còn chưa phàn nàn xong, Trác Uyên đã ngắt lời  hắn ta, khẽ cười nói: "Ngươi nhìn khuôn mặt thật hồn nhiên ngây thơ của ngươi, ngây thơ chất phác biết bao? Hơn nữa đeo Trường Mệnh Tỏa này, quả thực chính là thiên sứ cả người lẫn vật đều vô hại! Ai có thể ngờ rằng, dưới bề ngoài thiên thần này, chứa một con dã thú hung ác chứ? Đây đúng là vũ khí tốt nhất khiến kẻ thù lơ là! Ngươi có thể tưởng tượng một chút, khi chúng ta gặp đối thủ không ngang sức, khi mọi người đều không đề phòng ngươi, một đấm của ngươi đập hắn ta đứt gân gãy xương, là cảnh sảng khoái như thế nào?"  

             Cơ thể bất giác chấn động, sau khi Cổ Tam Thông suy xét tỉ mỉ một lúc lâu, cuối cùng hiểu rõ gật đầu.  

             Ừ, có lý, không hổ là lão cha, bây giờ đã bắt đầu sắp xếp. . .  

             "Vậy thì lão cha, khi nào chúng ta đánh nhau với người nọ?"  

eyJpdiI6ImRvRGczUWVoU3NXWU1RZ3ZWY3dZeGc9PSIsInZhbHVlIjoiXC9WdFJ6XC95WnIyMFRQTHQzS2JlWndWSXRUSmR4eTFxeGVQKzg2cytDN2xIYnRoZ3o4bHJFMHBzbUR4QjJENEZYMDk1XC9TY2VJU2xvWXk0U1BlU2tXRnF5YmlYNTdUU09SY3BTSjFZUGFkcmVldjVodDFlVVwvWVI5Tjc5cXc4ZEZJMk1JSGRuVlQ0TWdVU05nVkNRckxZXC9ObGQwU3phcHNsVjJcL0FtUlBqc20xT1pVOGlQQmI0K3hoRmp1eVZMZHJIUUVpbFRseWVQXC9UNUM0Y0JBSlVkd0RHMTRCcW9LNGl0THl5ME1maHREc0pEeWZYUEtmN0cxM2pQOWpReVAzV1Q2TjJQWmtIUUJjbm8xTlVmUzlGck53PT0iLCJtYWMiOiI5NWU3NjhmODQ0M2NhN2E1ODQ3ODM5MDBhN2Q5OWFlMjliODI0YmIyOWQ4NWJiNmRkNjQ1MWQ5ZTQ0YzE4Mzk5In0=
eyJpdiI6IlQ4SFV0ZUdaaFZBeVwvemdUUnp2NXJ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkpJenRFRjZNXC9ld01rTUVCNmM5MUFoQWhwUk1WTlRaR1wvVlp4THU2Umt6NDRmSXdqSVhzYUNFVXJodkVxR1lCY09QeExTMTFnOW03TTdzVGJqZGVWNHB0VVREWGo5aUYySTI1R3g5V1QyRkQySDM4RzQ0Vkh0clwvRlEyQ3U3R0FSaWEwcDlCWU9vN29PcFBJbVdZWUg5ZVZLR1MyeHhMRVlpcDVqb3ViVjZIYVhERDN5MXp5QnFXZ0hkTEVjNlwvN3JzYmZmVGlUcnRMOW9iVGM3M3lxQVZmTWN1Q3FsWGhUcDNlN1RKQzFrXC9Zdkk1NkRFcFJyU3JaXC9pMEdOWWVrVmxTYlpwS3NmU1dFTFg3U2FFc3NvQlQzSXZEUU5PNjE0MXBtNVJGaTlHcHVcL3FGenFPc1UwRkVYQzNud2R5MmVuUWFQWUtuYlJYQlE4UzJjeDJvdDRLd3h5MVQxNHhJbHpqYUo5UjNFdFJKaFwvS3F3NUp1Q0p3SjhtZDdXZWZrK0FMS0g5VjY0Z24xMG1BWDVZS1FETXdqQVp2QUZ5YThGZGM1TlAyT3RxYUR0dkZTZ2dCXC9ZR0FYS21sbDIyN3dBMWxTZGMzaGRzWHllaExUQ0k5Zk5FaWRVYmtSTEVpU0JjYUlPSVp3a1ZUOUdyNVdjeXRJaXYzV25vTm9jXC9sOG1xZGlhV2huQ3hVQURiRUZUaitFUDVmM0NkUDJEck52dFwvREQzQTZQODdORUpSM001V2ltMGdjZk00VjlQNTV5KzcyalVKUWQ3K202NHFzMW1xS21mTzZXeldOdTRlZ0ZuWHM1QlNiNWtpVjhOZzc1TGp5bHJlMkd3aldZVk1JXC9pWXNYblNSZGYzaEFDSmtSU0hta3RSdzZcL3Rwb1A0djY3VTlKbmQ1ME9wKzh2dTJNM0ZmSHkxMVE1UzVkaFNFaTlPeW1cLzhlSGFRVXNPZEYyMzlobEtyc0R6N1wvWjlwN05iWUtcL2NqU2U4UjRoanBQZmlWV092NnFXS2twVU5tWmlOUUh5eHZRdnAwY2dzbUx5SXBcL0dqc1dhQTRDZ1NFRE5BOUM1eHI5Z3pIYkoraXlcLytTaXJKaHk3bnMwQ2Zjb2FqN3ViZW5mM25yKzVXYmV3dHhDWURxcGpNVTlhSTBHVFlDNWpLeHNnYVlsQjkyUEh2SWNzU0RLNmJKcXRKTUNnRzBTVHl5ak00c0daRE5ZNlRrdjFcL2hDUXFFdnFBK3dqNm5ZR016SGM5MGhPbkwrWE41ZHJEOG9rakhtSFN6aFJtRkRWeGVxSkQxbGhJSE5BSUMrcDF5VytRPT0iLCJtYWMiOiI0ODM0MTk1MjEzYzRhNmU1MjQxMDAwMzliMGI5NDQ1NTU1MDA0ZGI0ZTlmM2YwN2U4OWZmOWQ5NzAwNmNiZDc1In0=

             Nói xong, chỗ sâu trong con ngươi của Trác Uyên càng chăm chú. . .

Ads
';
Advertisement