Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

“Dựa vào tấm bản đồ vô cùng thô sơ của Long Tổ, chứng tỏ Thiên Địa Phong Huyệt ở gần đây. Dựa theo quy luật ai là kẻ mạnh người đó chiếm, rất có khả năng là Thiên Địa Phong Huyệt này ở bên trong Phi Vân vương phủ.”  

             Nhắm chặt mắt lại, Trác Uyên suy nghĩ kỹ càng, miệng khẽ nói: “Nhưng Phi Vân vương phủ chính là phủ đệ của Thượng Quan Phi Vân, nhất định cao thủ bên trong đó nhiều như mây, muốn im hơi lặng tiếng lẻn vào bên trong để tra xét, có thể nói là còn khó hơn lên trời.”  

             Nói xong, Trác Uyên chậm rãi mở mắt ra, lông mày đã nhíu lại.  

             Cổ Tam Thông thấy vậy, cũng không khỏi bất đắc dĩ thở dài nói: “Bây giờ chúng ta phải làm sao bây giờ? Lão cha nói ở đây cao thủ nhiều như mây, mặc dù hai cha con chúng ta liên thủ cũng khó có thể đảm bảo được tính mạng, ngoại trừ việc sử dụng Long Tức Đan giết sạch bọn họ trong một hơi thở thì cũng không còn cách nào khác.”  

             “Long Tức Đan là thủ đoạn cuối cùng, nếu như không phải trường hợp vô cùng bất đắc dĩ, thực sự ta cũng không muốn lãng phí.”  

             Trong mắt chợt lóe lên ánh sáng, Trác Uyên sờ cằm, cẩn thận đánh giá: “Tiểu Tam Tử, lúc nãy ngươi cũng thấy được, ở cổng thành canh gác rất nghiêm, dường như hai người này cũng rất cẩn thận. Chúng ta đã đi khắp Trung Châu mấy tháng, qua nhiều cái thành trì, đã từng gặp tên gác cổng nào cẩn thận như vậy hay chưa?”  

             Lông mày khẽ run lên, Cổ Tam Thông suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Có lẽ… Bởi vì đây là Thành Phi Vân, là một trong các đô thành của cửu vực?”   

             “Không, chắc chắn không phải như vậy.”  

             Kiên định lắc đầu, trong mắt Trác Uyên lóe lên tia sáng, bất giác cười khẽ một tiếng: “Trung Châu rộng lớn như vậy, luôn luôn cuồng ngạo, thậm chí công bố không sợ mật thám của tứ châu, bởi vì bọn họ có đủ cường đại, cho dù bất kể là tình báo nào bị lộ ra bên ngoài cũng không đáng kể, chỉ cần bọn họ muốn làm thì có thể san bằng bất kỳ một ngóc ngách nào trong thiên hạ. Vốn dĩ kiểm tra của Trung Châu là trong chặt ngoài lỏng, sẽ không có bầu không khí khẩn trương như vậy, làm trò cười cho người khác. Nhưng bây giờ Thành Phi Vân lại cẩn thận như vậy, chứng tỏ rằng gần đây trong thành đã xảy ra một chuyện lớn, ngay cả Thượng Quan Phi Vân cũng phải lo lắng.”  

             “Chuyện đó thì có liên quan gì đến chúng ta, hắn ta lo lắng là chuyện của hắn ta, thậm chí còn tăng cường lính tuần tra trong vương phủ càng thêm nghiêm ngặt, chúng ta lại càng không có cơ hội để tra xét.” Bất đắc dĩ nhún vai, Cổ Tam Thông từ chối cho ý kiến bĩu môi.  

             Trác Uyên thấy vậy cũng bật cười một tiếng, sâu xa nói: “Phúc hề họa sở ý, họa hề phúc sở trí [1], nếu như Thượng Quan Phi Vân lo lắng, chứng tỏ rằng hắn ta đang bị uy hiếp đến. Mặc dù không biết thế lực uy hiếp được hắn ta là thần thánh phương nào, nhưng hai bên chắc chắn sẽ có một lần long hổ đấu. Như vậy, không chừng chúng ta lại có thể đục nước béo cò, ngư ông đắc lợi.”  

             [1] Phúc hề họa sở ý, họa hề phúc sở trí: họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa, phúc nếu như hưởng hết thì tất sẽ chiêu mời họa.  

             “Ồ, đúng vậy, sao con lại không nghĩ đến? Vẫn là lão cha thông minh, ha ha ha…”  

             Bây giờ đã sáng tỏ, lúc này Cổ Tam Thông mới cười lớn một tiếng, dò hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”  

             Khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà dị, Trác Uyên khẽ nói: “Tìm nơi dừng chân, yên lặng theo dõi mọi chuyện, nói không chừng chúng ta phải ở chỗ này một khoảng thời gian, ha ha ha…”  

             Khẽ cười một tiếng, Trác Uyên vung ống tay áo, trực tiếp đi về phía chợ sầm uất, Cổ Tam Thông thấy vậy, trong lòng cảm thấy kì quái, vội vàng đuổi theo.  

             Sau ba canh giờ, hai người xuất hiện tại một tòa nhà có diện tích khác lớn, trước cửa là một mảnh đất vắng vẻ, dường như đã lâu chưa có người ở. Mà bên cạnh của bọn hắn là một vị đại hán miệng đầy râu mép, trên người tản ra khí tức của cường giả Thần Chiếu Cảnh tầng sáu.  

             “Vị khách quan, ngài nhìn kỹ xem, đây chính là một trong những tòa nhà tốt nhất ở trong thành Phi Vân này, nếu như không phải đang cần linh thạch gấp, ta cũng không nỡ lấy ra.” Đại hán kia nhìn ngó xung quanh thấy không có ai, hướng về phía Trác Uyên chào hàng.  

             Cổ Tam Thông ở bên cạnh vừa nghiêng đầu liếc nhìn hắn ta, vừa bất đắc dĩ trợn tròn mắt.  

             Lúc đầu mới gặp gỡ vị đại hán này, thấy là cường giả Thần Chiếu cảnh, lúc ở trên chợ còn lặng lẽ kéo bọn họ qua một bên, còn tưởng có thân phận gì, không ngờ thì ra chỉ là một người bán nhà.  

             Xem ra cường giả trong Trung Châu thực sự là nhiều như chó, đều không có gì đáng giá, ngay cả cao thủ Thần Chiếu Cảnh cũng chỉ là một người bán nhà. Vậy thì những cao thủ Thiên Huyền Cảnh, chẳng lẽ lại đi quét đường, đổ bô hay sao?  

             Liếc mắt quan sát bao quát toàn bộ tòa nhà, trong lòng Trác Uyên cũng khẽ gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, nhìn về phía người kia nói: “Cho một cái giá đi.”  

             “Tám trăm ngàn linh thạch, ngài thấy có được không?”  

             “Tám trăm ngàn?” Lông mày khẽ run lên, Trác Uyên không khỏi cười xòa: “Sao ngươi không đi cướp đi, chẳng lẽ thấy ta là loại người vung tiền như rác hay sao? Ở Tây Châu, mặc dù là ở trong đế đô, nhà cửa cũng chắc chắn không vượt quá mười ngàn linh thạch. Dù sao thì nhà cửa cũng chỉ là điểm dừng chân, linh thạch mới là căn bản của người tu hành. Lấy linh thạch đổi nhà cửa, chẳng phải là bỏ gốc lấy ngọn hay sao?”  

             Nghe được những lời này, người nọ nhất thời lộ ra một ánh mắt khinh bỉ: “Sao ngươi có thể so sánh ở đây với Tây Châu? Đây chính là Trung Châu, nếu như không có bản lĩnh vô cùng cao cường, căn bản ở chỗ này tu giả cũng không hề đáng giá. Ví dụ ngươi có thể nhìn ta một chút, chỉ cần đi qua mấy quốc gia Tây Châu một vòng, thế nào cũng sẽ được các vương tôn quý tộc lễ đãi. Thế nhưng ở chỗ này, không phải chỉ có thể biến thành một kẻ buôn bán nhỏ hay sao?”  

             “Vậy tại sao ngươi còn chạy đến Trung Châu? Thà làm một đầu gà còn hơn làm phượng hoàng, ngươi đã từng nghe qua chưa? Chẳng lẽ lại nói, dựa vào thực lực của các hạ cũng muốn toan tính được chỗ tốt ở Trung Châu?”   

             “Cái gì mà toan tính, chỉ dựa vào tư chất của ta, làm sao có thể mở ra bầu trời của riêng mình trên mảnh đất Trung Châu này.”  

             Thấy Trác Uyên hỏi, trong lòng người nọ lại cảm thán một lúc, sau đó vung tay: “Thành thật mà nói với ngài, ta đi cùng chủ nhân nhà ta đến đây. Chủ nhân nhà ta chính là cao thủ Dung Hồn Cảnh, hiện đang lam hộ vệ trong Phi Vân Vương Phủ, trong châu này, cũng được coi như nhân vật có tiếng tăm…”   

             “Vậy sau đó thì sao?”  

             Không chờ hắn ta nói xong, Trác Uyên đã vội vàng cắt đứt lời hắn ta, hỏi thăm: “Nếu như chủ nhân nhà ngươi có quan hệ với Phi Vân Vương Phủ, ít nhất ở đất này cũng được ưu đãi, vậy vì sao ngươi còn có thể…”  

             “Thôi, đừng nói nữa, tất cả đều là số mệnh.”  

             Bất đắc dĩ vung tay áo, vẻ mặt người đại hán rất bực bội: “Vốn dĩ chúng ta phải được hưởng đãi ngộ tốt ở vùng này, ăn ngon mặc đẹp không thành vấn đề, nhưng không hiểu tại sao vào khoảng một tháng trước, có một nhóm kẻ trộm xông vào trong vương phủ, không biết đánh chủ ý lên bảo bối gì, thiếu chút nữa thì thành công. Sau đó Kiếm Vương Thượng Quan Phi Vân đại nhân biết được chuyện này, giận dữ chém giết toàn bộ mất trăm hộ vệ Dung Hồn Cảnh, trong đó còn có chủ nhân của ta.”  

             “Thực ra điều này cũng không thể trách mấy người chủ nhân nhà ta được, phải biết rằng, đám kẻ trộm kia cũng vô cùng lợi hại, còn có cả cao thủ Quy Nguyên Cảnh ở bên trong, làm sao hộ vệ có thể cản lại được? Nhưng chủ tử tức giận trút xuống, cũng chỉ có thể cam chịu xui xẻo…”  

             “Như vậy bởi vì chủ nhân nhà ngươi đã chết, ngươi liền bán nhà của hắn ta?” Nhìn kỹ đại hán một cái, trong lòng Trác Uyên trầm xuống. Lần này thì đã hiểu rõ mọi chuyện, vì sao trong thành lại có giới nghiêm như vậy, thì ra là bởi vì có người xông vào vương phủ.  

             Hơn nữa chắc chắn mấy tên trộm đó còn chưa lấy được bảo bối, đang tùy thời phát động, thậm chí còn đi tìm kiếm tiếp viện. Bởi vậy trong thành Phi Vân mới kiểm tra nghiêm khắc như vậy.  

             Bằng không mà nói, nếu như bảo vật đã bị lấy trộm, chắc chắn Thượng Quan Phi Vân phải tập trung truy xét ở xung quanh, mà không kiểm tra chặt chẽ trong thành như vậy.  

             Nếu như bảo vật vẫn còn ở trong vương phủ, như vậy nhất định mấy tên trộm kia sẽ có lần hành động thứ hai, đến lúc đó thì thời cơ cho bọn họ đục nước béo cò sẽ đến.  

             Nghĩ thông suốt điểm này, Trác Uyên không khỏi cười thầm trong lòng, bắt tay vào tính toán toàn bộ kế hoạch sắp tới…  

             “Vị khách quan này, thực ra ngài cũng đã nhìn ra được, ta chỉ là một chân sai vặt, làm sao tám trăm ngàn linh thạch kia lại chỉ chạy vào túi của ta được.”  

             Dường như đang sợ Trác Uyên hiểu lầm hắn ta là một người hầu không trung thành, đơn phương nảy sinh ý định này, nhất thời khóe miệng người nọ trở nên móp méo, giả bộ oan ức: “Ngài nghĩ lại xem, mặc dù chủ nhân nhà ta là hộ vệ của vương phủ, ta lại là nô tài của thị vệ, nhưng cũng là một Thần Chiếu Cảnh, cũng có quyền lực trong phủ, có thể xử trí được bất động sản của chủ nhân. Thực ra chủ nhân nhà ta vừa chết, rất nhiều linh binh bảo đan ở bên trong nhà đều đã bị cường giả Hóa Hư Cảnh quét sạch rồi, chỉ còn lại tòa nhà đặt ở chỗ này, không có cách nào dịch chuyển được.”  

             “Sở dĩ bọn họ để cho ta trông coi chỗ này là muốn có phương pháp sắp xếp ổn thỏa bất động sản này, sau đó cùng bọn họ trở về quê hương làm gia, không ở nơi này làm cháu nữa. Bởi vậy mà tám trăm ngàn linh thạch này, thực sự không phải chỉ một mình ta, mà còn có rất nhiều cao thủ chờ phân phát. Nếu như ngài vẫn còn chê đắt, nhiều nhất là năm trăm ngàn linh thạch, không thể thấp hơn được nữa. Nếu như không phải ta vội vã mang linh thạch rời khỏi đây thì căn bản sẽ không hạ giá, nếu như ngài vẫn còn không đáp ứng, ta chỉ có thể tìm người khác…”   

             Đại hán kia tận tình nói, Trác Uyên cũng không nói một câu, chỉ chăm chú nhìn sân nhà ở trước mặt, lẳng lặng suy nghĩ, không biết đang suy nghĩ gì.  

             Lông mày không khỏi nhíu lại, trong lòng đại hán hơi nghi ngờ, hắn ta đã giả bộ đáng thương rồi, thủ đoạn chém giá gấp rút cũng đã nói, sao người này vẫn còn chưa mắc câu?  

             Chẳng lẽ hắn không có nhiều linh thạch như vậy? Nhìn qua thì có vẻ không giống.  

             Hắn vẫn đang suy nghĩ có muốn hay không, rõ ràng đã ước lượng từ trước, chứng minh trong túi hắn nhất định có tiền, nhưng nguyện ý ra bao nhiêu tiền mới là vấn đề.  

             Mắt khẽ híp lại, người nọ cũng là người khôn khéo, đi dạo một vòng, vội vàng quay lại lần nữa nói: “Vị khách quan này, thực sự không dám dấu diếm, thực ra trong nhà này còn có càn khôn.”  

             “Ồ, càn khôn gì?” Khẽ nhíu mày, Trác Uyên ngạc nhiên hỏi.  

             Không tiếng động cười một tiếng, đại hán kia lắc đầu: “Thực ra ta cũng không biết, chính là khi còn sống chủ nhân nhà ta xây dựng rất nhiều mật thất ở bên trong, hoặc là khu luyện công, luyện đan, luyện khí. Tuy rằng nói sau khi hắn ta chết, tất cả bảo vật đều bị mọi người phân chia sạch sẽ, nhưng cũng không đảm bảo vơ vét hết mọi ngóc ngách, có lẽ vẫn còn bảo vật chưa bị lấy đi. Chỉ cần ngài tìm được một cái, nói không chừng dựa vào vốn tám trăm ngàn linh thạch, coi như là tặng phẩm chúng ta bán nhà, tất cả đều phải dựa trên vận khí của ngài.”   

             Cân nhắc một chút, Trác Uyên không khỏi bật cười lắc đầu. Lý do lần này của hắn ta có hơi dọa người, có lẽ người bên ngoài chỉ vì một món lợi nhỏ thì sẽ tin, nhưng làm sao người như Trác Uyên lại có thể bị lừa một cách dễ dàng như vậy được?  

             Có điều, đúng là bây giờ hắn đang cần một điểm dừng chân, định cư ở nơi này, yên lặng theo dõi diễn biến mọi chuyện.  

             Khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị, lông mày Trác Uyên khẽ run lên, nhìn về phía đại hán kia cười nói: “Huynh đài, không phải ngươi vừa nói là năm trăm ngàn linh thạch hay sao?”  

             “À… Chuyện này, lúc nãy ta còn chưa nói đến tặng phẩm mà.” Người nọ lúng túng, sau đó vội vàng cười nói.  

             Trác Uyên từ chối cho ý kiến, vung tay áo, sâu kín nói: “Nếu như ngươi tìm được thì đã đem tặng phẩm đi từ sớm, làm gì đến lượt ta? Nói chung là năm trăm ngàn linh thạch, ngươi không bán thì ta đi tìm nhà khác. Ngược lại như ngươi vừa nói, một tháng trước có cả trăm cao thủ bị giết, chắc gần đây cũng có rất nhiều người bán nhà.”  

eyJpdiI6IjAxXC94YXZWOGFMdWlVVEx2eG1oYnlRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik1CQ1VuUWNrVmVvMGFFYVk5YUFKTjNZakt1T2tWaUZmQlVzc2lMK0g1aUhHbFp3OHRCXC83bURuSXJaQXZraTZJV1hodFVYY2dGa01zdUt6TWJXZURvXC9XbnArUzRySjZmWmFSUTJtSGdkcHl4dm03SVVKV1I4OW1HeG1iNW1NbjB5aEUrREtHVmVVblNWOHExZ2FyU0E1REttVkhtNVhGa0l0bDlObDhnVSs3WFRPNGpkeXBwU3JVWkxoQlwvbkk4MGhjUDE2eldOSDRGWDBtaDArM3V4dXk0dzlWSXV4ck54K0w5cVpqa2s3NmMyUytcL0R3WU1vTTdwS3Q4WVwvdkw3ZDB2NkgyNTZYWUlYNG9oZmVQTmI2dEtvNE1cL0tYOHJsMWx1TzA2SndWV1lrZk5naGYydXpGc2x5SFA2MHhaZ0tmb1FmYWVuTSsyaUtEd2J5dkc2YnRRSFI3R0tvYVNlaTlmY1ZmZHZJS0FYT3RUdXVPU3BTVGY4ZU80UU9senk1UlBidThkQ2hwZHNGeVwvZkFnU1VYVmxyUzk2aTBtWlI1em1xdHM4blhmbUxvSFh2N1NpVDcrMDJKSmREekZqc29JWk5TUm01M3hZTm0ySUl0UjRGdHFkdElXTnhOM1c3XC9GYWF6b3BBa3RYV2MrTXF1QUNzXC80T3BIY1ZOdDBza1JRczFnXC8yakhwdWVQTUFrb2tvK2Q4dGFyM0RUM1VyQ09GRHoyYVJWbEFEMXhPZzRtb3ZzK1RMcEFDNkdNc1RBNVRpTkJlc0VrS0FMaTQ3dU5YWjNKWFVva3RlU3JHWStcLzRCdlpNcVlhdWxOSmNZWWlRcWlYRkhaRW1OSUYreDdOb2R4NFk4dWl0STdKcWpMSms4KytjY2c9PSIsIm1hYyI6ImJiMzA0NmVlZDkwZTE2ZDU4ZjA4YzU2MjA3YWE3ZjNjN2E2ZjkyMDFlZTRiZTllZWJmZmRmNTYwMjQ0MzBiYmUifQ==
eyJpdiI6Ikt5RU1tUnh0ZmExVHg2N3Z1bjY5eVE9PSIsInZhbHVlIjoiNnl2SVwvOHNYdnVENmNLNHRJK3kxU0xRQjlRcVdzR2VRd2hsbUFNOHVhV1JRYUdzZWZZVjArM1RuTHFmc1wvcDNRWGRMV09FNmlhXC94WDB4d0tUekxuVDRzY09wR2dCMFhGTE5waXNtK1RKS1hXYW9NSE4wMUhtUFlBcWpEUjBZQ01Bb085QkZzYUhTNDl0dGIwSXBnM2E1cFZPUVVCRXVLUmExakpFemhkbGM4M1UxY1dpOHJ0QmhOWEMrTXdMSGF5OXNlOWFXd3k0bWExNDNXbzQwZVNMbjN0SDdBdTBjZUYzM0VOamZpZTZCNWpqelwvZDlvUEx3ZmVYaytjNHEySDBxMVdQWkZrK3dKTGJJXC92Z0toNW9mSXNabkVoWE55WEFcL1k3NnlcL3hWajRrUnpiTTN0XC93dE8zYmZtaE4rbnhxbWllbElFQkR3QksyREtkenlFU3RlQXgzSkorbUVXYkN1dUhzWlRpaFZGNG5HQXlsT0Q5Qzhmdkg5NllQdEVBNTZzXC9YVUV5TWFuQm9lcjRjM0xaRkJ6bCt5V21ORm1DbHJpRjFWZHVLN0RcL3lISzJ6Z0tiVU9HZkl1UXV4QjZJSmZ0K1FNbHE0R3FaYTd1ZHZtbEhteDZjMm5vYUlyOTkyR0x1TUJMR0wwM2ozMlRzWG5oTmNtcEJxaVQ4eWY3T2JYQnI3NzdQMXNaU1BKcFllek90NVpIR0N1YlNOa2NvaGV0cmh3OEVFSmU1RkFDblhxM0crakYxOHZJeEVudUU5TyIsIm1hYyI6ImVjODhkNzNiOTEyYjJhNjJkMjQ5MDM3MGM1MjEyMjA3MWMyMmVkMDFlYmNjZWZjZTlmYjAxZjkyNmEwMGMxN2EifQ==

             Cứ như vậy, sau khi hai người hoàn tất thủ tục và linh thạch, Trác Uyên liền mang theo Cổ Tam Thông nghênh ngang tiến vào nơi này. Nhưng mà điều bọn họ lại không nghĩ đến chính là, nơi này đã có người đặt chân từ sớm…

Ads
';
Advertisement