“Tặng phẩm, tặng phẩm, tặng phẩm…”
Giống như một đứa trẻ nhỏ ngây thơ hồn nhiên, Cổ Tam Thông vui vẻ chạy băng băng trong khoảng sân rộng lớn, khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng, tràn đầy vẻ kích động.
Chui lên xà nhà một lúc, một lúc sau lại chui vào hồ nước, mỗi một ngóc ngách đều chui qua một lần, chỉ vì muốn tìm được bảo bối trong lời của đại hán nói.
Trác Uyên nhìn thấy dáng vẻ của hắn ta như vậy, không khỏi bất đắc dĩ cười một tiếng, thản nhiên nói: “Tiểu Tam Tử, hắn ta nói như vậy chỉ là để dụ dỗ chúng ta mua tòa nhà này mà thôi, làm gì có tặng phẩm nào? Nếu như thực sự có bảo bối như lời hắn ta nói, thì những người trong phủ đã lấy đi từ sớm, làm sao còn đến lượt của hai người chúng ta?”
“Vậy cũng chưa chắc nha lão cha.”
Vẫn chui lên chui xuống, chui tới chui lui như trước, vẻ mặt Cổ Tam Thông vô cùng kích động: “Có lẽ những người đó đần độn thì sao, bọn họ không tìm được, không có nghĩa là chúng ta không tìm được. Dựa vào trí thông minh của cha, còn có cái mũi của con, nhất định có thể tìm được mật thất bí mật.”
Nghe được lời này, Trác Uyên không khỏi bất đắc dĩ lắc lắc đầu, bật cười nói: “Tiểu Tam Tử, vậy nếu như ngươi tìm được thì có thể làm gì? Chỉ là đồ chơi của một cường giả Dung Hồn Cảnh phàm giai luyện chế ra, trong mắt chúng ta chỉ giống như rác rưởi mà thôi. Lão cha tùy tiện xuất ra một đồ vật trong giới chỉ, cũng đều trân quý hơn nhiều so với mấy cái bảo bối của hắn ta, ngươi vẫn còn tốn công sức đi tìm?”
Cả người bất giác bị trì trệ, Cổ Tam Thông nhìn chằm chằm hắn, cũng không nói gì nữa, nhưng vẫn chạy tới chạy lui trong sân như cũ, giống như vẫn còn đang tìm kiếm.
Trác Uyên thấy vậy, cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.
Nói cho cùng, Tiểu Tam Tử vẫn còn là một đứa bé, vẫn còn bản tính trẻ con. Hắn ta tìm cái gì, có lẽ cũng không để ý đó là cái gì, chỉ là nô đùa vui vẻ mà thôi.
Trước đây khi Tiểu Tam Tử tìm kiếm linh dược, một là để ăn cho no bụng, còn hai có lẽ là chỉ để vui đùa. Sau này linh dược trong tay Trác Uyên cũng sung túc, hắn ta cũng không cần phải đi tìm nữa.
Dưới cuộc sống không phải lo đến việc kiếm cơm nữa, cũng đóng lại tính cách trẻ con kia.
Vừa nghĩ đến đây, Trác Uyên lại sâu sắc nhìn về phía Tiểu Tam Tử, trong lòng cũng cảm thấy hơi xấu hổ. Thân là phụ thân của hắn ta, cũng không quan tâm đến tâm trạng của hắn ta, thực sự là không làm tròn bổn phận.
“Tiểu Tam Tử, ngươi cứ tìm đi, sau khi tìm được thì dẫn ta đi xem một cái, ta cũng muốn nhìn xem rốt cuộc đó là bảo bối gì.” Trác Uyên đột nhiên nói với Cổ Tam Thông.
Cả người khẽ chấn động một chút, Cổ Tam Thông quay đầu lại liếc mắt nhìn về phía Trác Uyên, cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười sáng lạn: “Vâng, nhất định con sẽ tìm được…”
Nói xong, Cổ Tam Thông lại lóe lên một cái, biến mất không còn bóng dáng.
Lẳng lặng nhìn bóng áo đỏ kia biến mất, Trác Uyên cười nhẹ lắc lắc đầu, trong lòng cũng cảm thấy vui mừng.
“Lão cha, con tìm thấy rồi, quả thực là có bảo bối.” Nhưng mà, đúng lúc này, tiếng kêu hưng phấn của Cổ Tam Thông lại đột nhiên vang lên lần thứ hai, vô cùng vui vẻ: “Hơn nữa bảo bối này, chắc chắn bây giờ lão cha cũng không có.”
Không khỏi ngạc nhiên, Trác Uyên bất giác ngẩn ngơ, ngạc nhiên nói: “Ồ, thực sự là có bảo bối sao? Nhanh như vậy đã tìm được rồi, xem ra người bán hàng nói nơi này có tặng phẩm, vẫn còn thực sự không phải nói bậy.”
Kết quả là, nương theo tiếng kêu của Tiểu Tam Tử, Trác Uyên đi đến, nhanh chóng đi đến một bụi cỏ yên tĩnh trước nhà. Quan sát tổng thể ngôi nhà này một lúc, trong lòng Trác Uyên cũng cảm thấy kỳ lạ, không phải đây là phòng tạp vật hay sao?
Rốt cuộc chủ nhân cũ của ngôi nhà này có đam mê gì mà lại xây mật thất ở chỗ này? Chẳng lẽ là để an toàn? Ồ, quả thực là đủ an toàn. Phỏng chừng các cường giả Hóa Hư Cảnh cũng không nghĩ đến bảo bối sẽ được giấu ở một nơi như thế này.
Có điều, về phần đây là bảo bối gì, Trác Uyên lại cũng không để ý như vậy, ngược lại mặc kệ đó là bảo bối gì, cũng không thể qua được mắt của hắn. Lần này hắn đến đây, chẳng qua là muốn hùa theo hứng thú của con trai mà thôi, không muốn cắt đứt sự hưng phấn của Tiểu Tam Tử.
Coi như là trách nhiệm của một người cha…
“Tiểu Tam Tử, rốt cuộc là tìm được vật gì tốt, để lão cha nhìn xem… A…”
Mang theo vẻ mặt tràn đầy vui vẻ, Trác Uyên như đang dỗ trẻ con, vui vẻ đi vào trong căn phòng cỏ tranh kia, cũng ngẩn người ra, hoàn toàn bị tình cảnh trước mắt dọa cho sợ ngây người.
Chỉ thấy giờ phút này, trên mặt đất trong gian phòng cỏ tranh, có một vị cô nương trẻ tuổi đang nằm đấy, mặt trái xoan, mắt phượng, da như mỡ đông, thắt lưng như dương liễu, một vẻ đẹp không thể nói nên lời.
Chẳng qua lúc này, dường như nàng ta đang bị trọng thương hôn mê, sắc mặt tái nhợt lạ thường, khóe miệng có một tia máu đỏ sẫm, cực kỳ gai mắt. Tiểu Tam Tử ngồi xổm bên cạnh nàng ta, vẻ mặt hưng phấn chỉ vào nàng ta nói: “Lão cha, bảo bối nè, nữ nhân, ha ha ha…”
Da mặt không nhịn được kéo căng, Trác Uyên nhìn thấy trên gương mặt thơ ngây hồn nhiên của Tiểu Tam Tử, đột nhiên lộ ra một nụ cười bỉ ổi như vậy, nhịn không được gõ mạnh vào đầu hắn ta, mắng to: “Nhóc con, bao nhiêu tuổi, mà đã coi nữ nhân là bảo bối rồi.”
“Con hơn ba trăm tuổi.”
Ngẩng cao cổ, Cổ Tam Thông vênh váo tự đắc nói: “Đừng coi con là trẻ con, con biết rất nhiều thứ đó.”
Ách!
Không khỏi bị kiềm chế, trong lòng Trác Uyên đã không còn gì để nói. Xem ra coi tên tiểu tử này như đứa trẻ con bình thường thực sự là thất sách của mình. Đây chắc chắn là một lão nhân đang giả bộ nai tơ mà, xem ra hắn không thể làm một người cha hiền hậu, quả thực phải làm một người cha nghiêm khắc mới được.
Bất đắc dĩ cười nhẹ lắc lắc đầu, Trác Uyên liếc mắt nhìn kỹ Cổ Tam Thông, lẩm bẩm nói: “Tiểu Tam Tử, vậy ngươi muốn làm gì bảo bối này bây giờ? Tuy rằng ngươi đã hơn ba trăm tuổi, nhưng dáng vẻ này của ngươi cũng chưa dùng được đâu.”
Gương mặt bất giác đỏ lên, Cổ Tam Thông thông minh, tất nhiên hiểu được ý tứ của Trác Uyên, xấu hổ đỏ mặt, đồng thời còn hơi tức giận, hung ác trợn mắt nhìn Trác Uyên, giận giữ nói: “Lão cha, cha thật xấu xa.”
“Ta xấu xa? Khi ta nghe thấy ngươi nói nữ nhân là bảo bối, lão già, ngươi nói cho ta biết làm sao có thể không xấu xa?” Trừng mắt, Trác Uyên cũng hung hăng nhìn hắn ta.
Cổ Tam Thông bĩu môi, nói: “Lúc con tìm thấy nữ nhân này thì nàng ta đã hôn mê ở chỗ này đã lâu, hơi thở yếu ớt, xem chừng chắc chắn đây chính là lô đỉnh song tu mà chủ nhân cũ của nơi này sử dụng để luyện công. Nếu như nàng ta là lô đỉnh, dựa theo góc độ tu luyện mà nói, con gọi nàng ta là bảo bối, có gì là không thể.”
“Ha ha ha, tiểu tử thối, còn dám bắt bẻ từng chữ của ta?”
Trợn mắt nhìn, Trác Uyên cũng không phục, lúc này đặt tay lên cổ tay lạnh như băng của nàng ta, tìm kiếm một lúc, rồi đột nhiên bật cười: “Ha ha ha… Ngươi lại đoán sai rồi, lô đỉnh cái gì, nha đầu kia còn là một con chim non.”
Cả người đột nhiên bị kiềm chế, Cổ Tam Thông không thể tưởng tượng nổi liếc mắt nhìn về phía nàng ta, ánh mắt hơi mê mẩn.
Làm sao hắn ta lại đoán sai được? Vậy tại sao nữ nhân này lại được tìm thấy ở trong sân, chẳng lẽ không phải đồ vật mà chủ nhân cũ để lại hay sao?
Dường như nhìn ra được suy nghĩ trong lòng hắn ta, Trác Uyên không khỏi mỉa mai cười: “Tiểu tử, trợn tròn mắt ra mà nhìn, căn bản nha đầu kia không phải người nhà này. Ngươi suy nghĩ một chút xem, nếu như nàng ta là lô đỉnh của chủ nhân cũ, dựa vào dáng vẻ này, dung mạo này của nàng ta còn không phải bị những người đó cướp đi hay sao. Hơn nữa, ta thấy thương thế của nàng ta rất nặng, ít nhất là trong một tháng…”
Trác Uyên còn đang phân chia cao thấp với con mình, khoe khoang suy đoán của hắn, đột nhiên ngẩn ra, dường như nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt bỗng dưng híp lại, nói nhỏ dần.
“Ít nhất là trong một tháng, chẳng phải là…”
Trong mắt chợt lóe lên tia sáng, lúc này Trác Uyên đã ôm lấy nàng ta, đi về phía sau nhà: “Tiểu Tam Tử, dọn dẹp cho ta một gian phòng sạch sẽ, ta muốn chữa thương cho nàng ta.”
Không khỏi ngạc nhiên, Cổ Tam Thông nhìn thấy hành động của Trác Uyên, có chút không giải thích được, trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc. Từ lúc nào mà cha của hắn ta lại trở nên tốt bụng như vậy, lại còn chủ động chữa thương cho người khác? Hơn nữa còn là một nữ nhân…
Đột nhiên, dường như Cổ Tam Thông nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt cười xấu xa nói: “Tốt, lão cha, ngươi muốn chữa thương rồi sau đó song tu với nàng ta đúng không. Cha chờ xem, có cơ hội nhất định con sẽ mách cho mẹ biết.”
Cả người đột nhiên bị đình trệ, Trác Uyên lảo đảo, thiếu chút nữa là té ngã trên mặt đất, sau đó quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn hắn ta, mắng: “Tiểu Tam Tử, ngươi là tên nhóc chỉ biết bẫy cha ngươi, từ lúc nào mà lão tử nói muốn song tu? Ngươi cũng không biết suy nghĩ một chút, một tháng trước, rốt cuộc trong thành Phi Vân đã xảy ra chuyện gì?”
“Phi Vân Vương Phủ có kẻ trộm.”
Cổ Tam Thông hiểu ra, nhanh chóng phản ứng lại, chỉ vào nữ nhân kia nói: “Lão tía, chẳng lẽ cha nói nàng ta…”
Khẽ cười một tiếng, trong mắt Trác Uyên lóe lên tia sáng thâm thúy, chắc chắn mười phần gật đầu: “Không sai, tám chín phần mười, nha đầu kia có quan hệ với sự kiện đó. Chúng ta cứu nàng ta, nhất định có thể tìm thấy nhiều tin tức tình báo giá trị từ trên người nàng ta. Vẫn còn ngẩn người làm gì, còn không mau đi dọn dẹp phòng?”
“Vâng vâng…”
Nhanh chóng gật gật đầu, Cổ Tam Thông cũng nghiêm túc, chạy nhanh vào trong hậu viện, lập tức dọn dẹp một căn phòng sạch sẽ. Trác Uyên mang nàng ta vào, thả vào trên giường, sau đó vận chuyển công lực, tay ấn vào giữa trán của nàng ta, khẽ ngâm: “Hồi Thiên Long Ngâm.”
Rống!
Một tiếng kêu vang lên, ánh sáng màu xanh được rót vào trong cơ thể của nàng ta, thương thế trên người nữ tử lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được nhanh chóng khôi phục, thế nhưng chờ đến khi ánh sáng tán đi, nàng ta vẫn hôn mê không tỉnh như trước, hơi thở vô cùng yếu ớt, dường như lúc nào cũng có thể tắt thở vậy.
“Lão cha, Hồi Thiên Long Ngâm lại vô hiệu hay sao? Không phải trước kia chúng ta đánh Hoàng Phổ lão đầu, lão ta dựa vào chiêu này mà rất khó đối phó hay sao?” Cổ Tam Thông ở bên cạnh thấy vậy, không khỏi vuốt mặt, ngạc nhiên hỏi.
Chậm rãi lắc đầu, Trác Uyên khẽ cười ra tiếng: “Lúc đó chúng ta đều là Thần Chiếu Cảnh, quả thực Hồi Thiên Long Ngâm rất khó chơi, nhưng khi chúng ta thực sự tiến vào Hóa Hư Cảnh thì tổn thương thực sự không còn nằm ở trong thân thể, mà là ở thần hồn. Nha đầu kia chính là cao thủ thần hồn tầng tám, lần này bị trọng thương, chủ yếu là ở trên thần hồn, bên trong đã bị thương nặng. Thương thế thần hồn chưa lành, mặc dù có thể chữa lành được thương thế ở bên trong cơ thể thì cũng sẽ bị tái phạm. Vừa rồi ta chỉ chữa trị khẩn cấp, lưu lại một hơi thở cho nàng ta mà thôi. Tiếp theo, trị liệu thần hồn của nàng ta, mới là trọng điểm.”
Cổ Tam Thông hiểu rõ gật đầu, trong lòng đã hiểu.
“Tiểu Tam Tử, ngươi ở đây trông coi nàng ta, ta muốn bế quan ba ngày, luyện chế Thần Hồn Đan cấp mười một mới được, không có chuyên gì thì đừng nên quấy rầy ta.” Chậm rãi đứng dậy, Trác Uyên ném ra một câu, sau đó trực tiếp đi ra ngoài.
Mắt khẽ híp một cái, dường như Trác Uyên nghĩ đến chuyện cũ gì, chậm rãi giơ Kỳ Lân Tí lên, bên trên vẫn còn một dấu vết rất rõ ràng, chính là thương thế lần trước do Kình Thiên Kiếm tạo thành: “Giống như vết thương do thánh binh tạo thành, linh khí kỳ dị ngưng tụ không tan, bị nhẹ thì không sao, nhưng nặng thì cần đến đan dược đặc thù mới có thể trị được hết.”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất