- Nàng chẳng qua chỉ là một tiểu la lỵ, chỉ là một đứa bé, Vân Phi Dương, ngươi quá cầm thú!
"Ba."
Đột nhiên, Chiến Đế lệnh vỡ vụn, hóa thành bột phấn.
- Cái đệch!
Vân Phi Dương trừng to mắt.
Bên ngoài Tiểu Thần Giới.
Bên trong hạo hãn vũ trụ, chín con rồng lớn đang gào thét bộc lộ ra khí thế khiến người ta ngạt thở, mà trên một đầu rồng ở trung tâm, một nam một nữ đang đứng trên đó.
Nam mày kiếm mắt sáng, anh tuấn uy vũ bất phàm, quanh thân bao phủ chín đạo quang mang nhàn nhạt, tràn ngập khí thế khí thôn sơn hà.
Nữ ung dung cao quý, thiên tư tuyệt sắc, phảng phất như tiên nữ không dính khói lửa trần gian khiến người ta không sinh ra nổi ý khinh nhờn.
"Ông."
Đột nhiên, một đạo lưu quang dần dần xuất hiện bên cạnh hai người, cũng cuối cùng hóa thành Chiến Đế lệnh.
Nam tử nhẹ nhàng vung lên, thu vào trong lòng bàn tay, nói.
- Nha đầu Tiểu Vũ này vậy mà tùy tiện giao Chiến Đế lệnh cho một người xa lạ.
Nữ tử cười nói.
- Huynh cũng thật là, tiểu gia hỏa kia chỉ lấy ra dùng để chấn nhiếp người khác, lại không sử dụng, vì sao thu hồi"
Nam tử nói.
- Lấy ra chấn nhiếp người khác cũng như sử dụng.
Nữ tử cười nói.
- Nếu Tiểu Vũ như, khẳng định sẽ tức giận.
- Không sao.
Nam tử tự tin nói.
- Bảo bối cháu gái đã lớn, đã hiểu chuyện.
- Thật sao?
Nữ tử lắc đầu cười duyên một tiếng.
Nam tử kéo nàng vào lòng, đang muốn mở miệng nói chuyện.
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng truyền âm bén nhọn.
- Trầm Hạo, gia gia ngài thật quá hỗn đản, trả Chiến Đế lệnh cho ta!
Dát.
Nam tử ngốc trệ.
Nữ tử che miệng cười nói.
- Tục danh cũng dám kêu, huynh xác định bảo bối cháu gái của chúng ta đã lớn, đã hiểu chuyện?
Sau khi người Tiết gia rời đi, võ giả bên trong Cuồng Nhân Cốc sinh ra cảm giác bội phục thật sâu đối với Vân Phi Dương.
Thử hỏi.
Trong thế giới lấy võ làm đầu, mạnh được yếu thua, còn có ai trượng nghĩa tương trợ như thế?
Bọn người Lão Quách càng cảm động không còn lời nào có thể diễn tả, tập thể đi vào Cuồng Tông, bái tạ đối với Vân Phi Dương.
Trong lúc nhất thời.
Uy vọng Vân Đại Tiện Thần trong thành thẳng tắp tăng vọt, chỉ cần vừa ra khỏi cửa sẽ để mọi người ghé mắt.
- Sư đệ, ngươi bây giờ rất phong quang a.
Đậu Tất vừa trở về từ bên ngoài, nói:
- Rất nhiều người trong nội thành đều đang nghị luận ngươi.
Vân Phi Dương cười nói:
- Người tốt trong bất kỳ địa phương nào cũng được hoan nghênh.
Đậu Tất nói:
- Người tốt trong tại thế giới mạnh được yếu thua, không có kết quả gì tốt.
- Ta biết.
Vân Phi Dương cười cười, nói:
- Sư huynh, đi, bồi tiếp ta đi dạo đi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất