- Lão Quách, ta đã cứu mệnh ngươi trừ trong tay Chí Tôn Tiết gia, đây là đại ân đại đức, ngươi báo đáp ta 500 khỏa linh thạch thôi?
- Lão Lý, con vợ ngươi thế mà chi xuất ra mấy chục khỏa, đuổi ăn mày hả?
- Móa, sớm biết như thế lão tử lúc ấy đã không nên trượng nghĩa cứu các ngươi!
- Nhanh lên, đừng loi nhoi, lấy linh thạch của các ngươi ra để không uổng công ta tự chặt cánh tay.
Vân Phi Dương lần lượt đòi linh thạch đám người mình cứu, Đậu Tất đứng bên cạnh xém chút phun một ngụm máu.
Mẹ trứng.
Đây là người tốt???
Đi dạo một vòng trong thành, Vân Phi Dương đã lấy được mấy ngàn khỏa linh thạch, mừng rơn phấn khởi trở về.
Nói đùa.
Mình trượng nghĩa như thế, không thu chút vốn sao xứng đáng với Chiến Đế lệnh đã vỡ vụn kia a!
Nghĩ đến Chiến Đế lệnh vỡ nát.
Vân Phi Dương vô cùng đau lòng, dù sao, đồ chơi kia đại biểu cho Trầm gia, là Thần khí siêu cấp trang bức đó.
- Vân đại ca!
Nhưng vào lúc này, Mục Oanh từ trong phòng đi ra, trên gương mặt xinh đẹp mang theo vẻ hưng phấn.
Nha đầu này từ khi đi vào Cuồng Tông, rất ít khi đi ra ngoài, một mực thần thần bí bí thôi diễn cái gì đó.
- Oanh Oanh.
Vân Phi Dương cười hỏi:
- Có phát hiện cái gì?
Mục Oanh nhỏ giọng nói:
- Vân đại ca, muội tính ra trong ngàn dặm xung quanh có thể sẽ ẩn giấu một tòa cổ mộ.
Nàng không dám khẳng định.
Bời vì lấy đạo hạnh Mục Oanh hiện tại, rất khó dò xét triệt để trong thiên địa pháp tắc càng mạnh như Tiểu Thần Giới..
Vân Phi Dương nói:
- Đi, chúng ta đi tìm thôi.
Tu luyện quá buồn tẻ.
Buông lỏng bồi tiếp Mục Oanh ra ngoài du ngoạn cũng là một việc không tệ.
Vân Phi Dương mang theo Mục Oanh rời khỏi Cuồng Nhân Cốc, lần thứ nhất lấy tâm tính du ngoạn hành tẩu trên Tiểu Thần Giới.
- Vân đại ca, phong cảnh nơi này thật đẹp.
Đi giữa rừng núi đầy hoa tươi, Mục Oanh cười rất vui vẻ.
Những năm gần đây, nàng rất ít ở cùng với Vân Phi Dương, bây giờ có thể đơn độc ở chung, trong lòng vẫn rất vui sướng.
Cùng ở chung với nữ hài hồn nhiên ngây thơ này, Vân Phi Dương cũng có cảm giác buông lỏng.
Hắn hái từng đoá hoa tươi xinh đẹp, nói:
- Oanh Oanh, tặng cho muội.
Mục Oanh ngượng ngùng nhận lấy, nói:
- Cám ơn, Vân đại ca.
Vân Phi Dương nao nao.
Hắn chợt phát hiện, từ khi trọng sinh đến nay, nữ hài quen biết đầu tiên ngày càng đẹp hơn trước.
Trước kia, Mục Oanh chỉ có mười sáu tuổi, chỉ là một thiếu nữ ngây thơ chưa trải sự đời.
Bây giờ.
Nàng đã lớn.
Đã trổ mã duyên dáng yêu kiều.
Tướng mạo Mục Oanh không bằng Lâm Chỉ Khê, lại không bằng Lương Âm, nhưng khí chất nhu thuận đặc thù tựa như nữ hài nhà bên.
Nữ hài dạng này sẽ để cho nam nhân dâng lên ý muốn bảo hộ nàng mãnh liệt.
Vân Phi Dương hiện tại có xúc động kéo Mục Oanh vào lòng, bảo vệ nàng thật tốt.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất