Siêu Thần Yêu Nghiệt (full) - Vân Phi Dương (tác giả: Hoa Tiên Tửu)

 

 Giống như Cuồng Tông và Linh Tiêu Phái là nhất lưu thế lực, là nhất phương bá chủ của một vùng.  

 

Siêu nhất lưu thì cường hãn hơn.  

 

Nghe nói, Siêu Nhất Lưu Thế Lực bình thường đều có vạn năm lịch sử, nhưng rất ít đi lại ở thế tục.  

 

Tưởng gia chủ mang theo mấy tên Trưởng lão hùng hùng hổ hổ đuổi tới mỏ quặng, tự mình giám sát thợ mỏ đào khoáng thạch.  

 

Vân Phi Dương núp trong bóng tối, không có hành động, dù sao, hầm mỏ canh phòng nghiêm ngặt, Tố Thể Kỳ cũng có bảy tám người.  

 

Lấy thực lực hắn bây giờ, dù xông đi vào cũng không ra được.  

 

Khi hắn đang suy nghĩ phương pháp đi vào!  

 

Thì vào lúc này.  

 

Một thợ mỏ mặt mũi tràn đầy tro bụi đi tới, đứng tiểu dưới một thân cây.  

 

"Xoát!"  

 

Vân Phi Dương lặng yên không một tiếng động xuất hiện, một chưởng đánh hắn bất tỉnh, lưu loát thay đổi thợ mỏ phục, bôi mặt bùn, cúi đầu đi vào hầm mỏ.  

 

Vừa tới miệng quáng.  

 

Một Tưởng gia võ giả quát:  

 

- Đứng lại!  

 

Vân Phi Dương ngừng bước.  

 

Gia chủ Tưởng gia và mấy tên Trưởng lão cách đó không xa nhìn qua chau mày.  

 

- Đến lúc nào rồi mà còn lười biếng, cơm tối hôm nay không cần ăn nữa!  

 

Võ giả trách cứ.  

 

Vân Phi Dương hậm hực gật đầu.  

 

- Thất thần làm gì, mau mau cút vào đào quáng đi!  

 

Võ giả kia quát.  

 

Vân Phi Dương vội vàng bước nhanh tiến vào hầm mỏ.  

 

Bọn người Gia chủ Tưởng gia thu hồi ánh mắt, hoàn toàn không có để trong lòng, tiếp tục thảo luận số lượng linh thạch trong khoáng mạch cùng thời gian khai quật xong toàn bộ.

Vân Phi Dương thuận lợi tiến vào hầm mỏ.  

 

Làm lão thủ đào mỏ một năm, hắn rất quen thuộc bước đi dọc theo thông đạo, cuối cùng đứng tại vách đá cuối đường.  

 

Giờ phút này.  

 

Hơn mười thợ mỏ đang đào bới, bởi vì linh thạch thể trạng quá lớn, mới đào ra một nửa.  

 

Vân Phi Dương không đi qua.  

 

Hắn thừa dịp mọi người không chú ý tiến vào một con đường khác vừa mới khai thác trong đường hầm, một tay dán trên thạch bích, tế ra Hàn Thiên Kiếm đào lên.  

 

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn.  

 

Một khỏa linh thạch cực lớn hoàn chỉnh đã bị móc ra cũng được thu vào Phi Dương đại lục.  

 

Cái gì gọi là chuyên nghiệp?  

 

Tại thời khắc này.  

 

Vân Phi Dương phát huy vô cùng tinh tế!  

 

Nếu điều này bị thợ mỏ của đường khác thấy, khẳng định sẽ xấu hổ tự sát.  

 

"Ba!"  

 

Vân Phi Dương lần nữa dán tay lên thạch bích, một phen suy đoán, xác định vị trí của linh thạch cùng độ dày của đá, lần nữa đào.  

 

Bên kia.  

 

Mười thợ mỏ còn chưa liên thủ lấy ra được viên đại linh thạch lộ ra một nữa lúc trước thì Vân Phi Dương bên này đã thu được viên thứ hai.  

 

- Còn không ít đây.  

 

Vân Phi Dương dán tay lên thạch bích, nói:  

 

- Xem ra cần phải vào bên trong đào.  

 

"Xoát!"  

eyJpdiI6ImVudEE0aHh2WFBJanA2dW93WlhaM2c9PSIsInZhbHVlIjoicUU1eUExakVHZnZWaDBDcU1hOHFLcjZocmVGQTkrK1pTaVwvNVJwalwvTEI2Y2VoUmdZRDBDbVdobTRPc1U3XC9FVCIsIm1hYyI6IjdmM2M4MTNlMmIzNTU0MjVkZDQxZDYyYTA4NWYwYmFhNTQ0ZmMxOWQxMzNjMWNjYjNhNWU3ZDk1MzMwYWQ3MjUifQ==
eyJpdiI6Imsxb1AwcVwveGpMN2oybEFSZkxITTRRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZnSGZHdjJJeUFXV01oOHRoa2NxU0wrNlM4OTc4eE00ZU5POEF5RG5RV2pYdElXM1pIT0J0NlJ5ekx0cGdSVlwvc1hhSUsxOXRwY0F3RHpGRXRPUnYwb0RoZnVNTG15SlFPeTF5cjBNNWZ0SWRLa3JaMUEwTVRodVRQVHlGRzlsTzdaTE9BeU8wQ0hKS3FadFwvVWxlaUpwYVA5Y2x6aVNoK0pTbHRGbHQ3enMwMkloK3dreVBNWk9HK0o0aUEwRVFaVkN4blA5bWkzcGlXQ1hhYVlPdUJTTklrRmNpY2N3a0p6RUVMenVvUWxBMGxycjhTUG9xMnlTWjZmZkduSW9Zd0g4ZW1xeUNwc0JMalI1UnNGaEsrZFhpSWo4ak83MGh3eFlzTEZ3UUFSTmhTNW5LS0JzK1wvcHJUdXhncExrTmJtYk5JZWVrSlJLMjVyKzBsQ1NydytBMWlYNHVIclpKam5PY3oyY1hpSzJDa3RIQWtsc2MwSk92RVhPUVdtTU1cL1BLOW5CS1NrZzRrektxdlI3Y3J3WXhGT01qVXBkanN1cjhPV2FVUDh1M2hjPSIsIm1hYyI6ImU3MWMxNjVhMmMyMjhjYmRjNDAyZWUxMDcxMzkxZmE4YjhjYThiMWZiM2I0YTQxZWZlYjlmMmViOWZmZjU4ZWMifQ==

- Kỳ quái, Vương Tiểu Nhị đâu? 

Ads
';
Advertisement